Vừa nhìn thấy kiến trúc xung quanh, Lý Huyền đã có thể đại khái đoán ra nhóm người mình phải ở trong 10 căn phòng như nhà giam kia rồi.
Thật ra ở đâu đối với hắn cũng không quan trọng, nhưng hắn chỉ sợ nơi này không đủ riêng tư thôi.
Mặc kệ nhóm thiếu niên thiếu nữ đang hăng hái đánh giá khung cảnh xung quanh, Lý Hoàng Minh tiến tới chỗ một trung niên nữ nhân đang đứng.
Người này ngay từ đầu đã đứng ở nơi đây, trong tay cầm một chiếc la bàn đang chầm chậm xoay tròn.
Trung niên nữ nhân là Lý Uyên Mai, cô cô của Lý Uyên Vân, tuổi còn khá trẻ nhưng đã được bổ nhiệm làm gia lão.
Đương nhiên, khá trẻ ở đây là so với những gia lão khác, chứ thật ra bà cũng đã gần 80 tuổi.
"Người đã đưa đến đầy đủ, hôm nay liền có thể ngay lập tức bắt đầu vào việc"
Lý Hoàng Minh tiến tới, nhìn Uyên Mai trực tiếp nói thẳng.
Lý Uyên Mai im lặng vài giây mới trả lời.
"Hay là thôi đi, để bọn chúng nghỉ ngơi một ngày, cũng để Đổng Lực giảng giải về quy định cùng điểm Kim Công thu nhận một lần"
"Vậy cũng được, thế thì chuyện tiếp theo giao cho ngươi, lão phu cũng không nhúng tay nữa"
Lý Hoàng Minh gật đầu đồng ý với ý kiến của Lý Uyên Mai, tiếp đó hơi chút thả lỏng thân thể, tiến về một trong hai toà nhà gỗ hai tầng.
Lý Uyên Mai khẽ hừ lạnh lắc đầu.
"Lão già lười biếng này"
Nàng gọi Lý Đổng Lực ba người tới, tiếp đó phân chia từng người nhiệm vụ, sau đó mình cũng quay người tiến vào nhà gỗ hai tầng còn lại.
Lý Đổng Lực nhìn hai người nói.
"Được rồi, Đức Sơn, ngươi cùng Uyên Vân đi tuần tra xung quanh một chút, thấy có động tĩnh khác thường thì ngay lập tức báo cho ta biết"
Sau khi thấy hai người gật đầu biểu thị đồng ý, hắn liền đi tới chỗ đám thiếu niên cao giọng nói.
"Tất cả tập hợp"
"Hôm nay các ngươi tạm thời làm quen với môi trường xung quanh cùng nghỉ ngơi trước đi, ngày mai sẽ chính thức vào đào quáng"
"Thời gian đào quáng như sau — Từ sáu giờ sáng có thể tiến trong mỏ quáng để đào, nhưng trước 10 giờ tối phải đi ra"
"Ngoài ra khi tiến vào trong mỏ quáng có thể đem theo một kiện Pháp Binh, nhưng không thể đem theo túi trữ vật"
"Gia tộc sẽ phân phát cho mỗi người các ngươi một túi trữ vật, một thanh ngụy pháp binh quốc chim, cùng một khối lệnh bài có tác dụng ngăn chặn âm khí xâm nhập thân thể"
"Còn điểm Kim Công sẽ được tính như sau"
"Một cân nhất giai Ô Kim Thiết trị giá 1 điểm Kim Công"
"Một cân nhị giai Ô Kim Thiết trị giá 10 điểm Kim Công"
"Một cân Tam Giai Ô Kim Thiết có thể trị giá 5000 điểm Kim Công"
Còn Tứ Giai Ô Kim Thiết trị giá bao nhiêu điểm Kim Công thì Đổng Lực cũng không nói, bởi căn bản mỏ này không có.
Thậm chí nhị giai Ô Kim Thiết đã là rất hiếm, Tam Giai Ô Kim Thiết hi vọng còn là xa vời.
Lý gia không hi vọng nhiều, mục đích chính vẫn là nhất giai Ô Kim Thiết làm chủ.
10 căn phòng gỗ đều được đánh số thứ tự từ 1 đến 10, mỗi người lựa chọn một căn phòng tiến vào, còn chừa lại căn phòng số 10 dành cho Lý Huyền.
Tiến vào trong căn phòng số 10, đốt lên đèn dầu, đóng lại cửa phòng, đảm bảo tuyệt đối riêng tư xong xuôi, hắn lấy ra Âm Hồn Phiên bắt đầu nếm thử tu hành.
Nơi đây linh khí trong thiên địa xen lẫn rất nhiều âm khí, tốc độ tu hành của hắn ít nhất tăng thêm ba phần.
Cảm giác tu vi nhanh chóng tăng lên, Lý Huyền trong lòng vô cùng vui mừng, khóe miệng vô thức hiện lên một đường cong.
Một lúc sau, hắn dừng lại việc tu hành.
"Nếu có thể ở đây an ổn tu luyện, có lẽ không đến một năm nữa ta liền có thể tu đến Khai Linh tầng một đỉnh phong"
Lấy trong túi trữ vật ra một viên Dẫn Khí Đan nuốt vào, hai mắt hắn lại nhắm lại, tiếp tục đả toạ tu luyện.
Sáng ngày hôm sau.
Lý Huyền cùng 9 người thiếu niên khác cùng nhau đứng ở giữa mảnh đất trống, trước mặt bọn họ thì là Đổng Lực ba người, cùng với gia lão Lý Uyên Mai.
"Tất cả nghe đây"
Lý Uyên Mai giọng nói nhu hoà như tiếng chuông sớm, nhưng lại ẩn chứa không cách nào cãi lại uy nghiêm.
"Mỗi người chỉ có thể đem theo một kiện pháp binh của riêng mình, không thể đem theo túi trữ vật hay bất kỳ vật phẩm gì khác"
"Trước khi vào dò xét rõ ràng trên người không nên để sót, nếu không theo tộc quy nghiêm trị"
"Nhẹ thì nhắc nhở hoặc phạt linh thạch, nặng thì trực tiếp phế bỏ tu vi trục xuất khỏi gia tộc"
Giọng nói dễ nghe nhưng lại không cho cãi lại ngữ khí, làm tất cả mọi người ở đây đều nghiêm túc lên, không còn vẻ ung dung thả lỏng như trước nữa.
"Đệ tử nghe rõ"
Nhìn xem đám người với sắc mặt nghiêm túc một lượt, Lý Uyên Mai mới thu hồi tầm mắt.
"Được rồi"
"Uyên Vân phát cho mỗi người một túi trữ vật đi"
Lý Uyên Vân sau khi nghe được cô cô mình lời nói, vẻ mặt lạnh lùng thường thấy của nàng cũng giảm bớt mấy phần, nhẹ nhàng đáp lại một tiếng
"dạ vâng"
Tiếp đó cầm theo 10 túi trữ vật phát cho từng người.
"Bên trong túi trữ vật của các ngươi có một tấm Khu Tà Lệnh, muốn rời đi có thể truyền linh lực vào bên trong, ta sẽ mở trận pháp để các ngươi ra ngoài"
Khu mỏ quáng có một toà đại trận bao phủ phạm vi rất rộng ở bên ngoài, nhưng còn có một toà đại trận khác nhỏ hơn, bao phủ lại toàn bộ phạm vi vách núi.
Lý Huyền lúc này cũng đã hiểu vì sao phải có những quy định này.
Đương nhiên là vì tránh việc có người nổi lòng tham, đào được Ô Kim Thiết nhưng không nộp lên, mà muốn tự cất vào túi tiền riêng.
Bắt buộc bỏ túi trữ vật của mình ở ngoài, phân phát một túi trữ vật riêng để chứa đựng Ô Kim Thiết đào được.
Sau khi xong việc trực tiếp nộp lên túi trữ vật, như vậy sẽ tránh được việc có người cố ý giấu giếm Ô Kim Thiết.
Không chỉ riêng có vậy, hắn còn nghi ngờ toà đại trận đang bao phủ toàn bộ mỏ quáng này, còn có một công hiệu khác, chính là dò xét xem trên người bọn họ có cất chứa Ô Kim Thiết hay không.
Còn tại sao lại cho phép đem pháp binh vào, hắn đúng là có chút không hiểu được.
Mỗi người nhận lấy một túi trữ vật, tiếp đó lần lượt xếp hàng tiến vào bên trong mỏ quáng.
Lý Huyền cảm nhận mình xuyên qua một tầng màn chắn vô hình, nhìn thấy bên trong mỏ quáng là một cái hang động rất lớn.
Khi hắn còn đang dò xét xung quanh, một thanh âm bất chợt vang lên thu hút chú ý của mọi người
Một thiếu niên bề ngoài trạc 18 tuổi, tu vi Khai Linh Cảnh tầng hai, đang hướng tất cả mọi người cao giọng nói.
"Chư vị tộc đệ tộc muội xin nghe ta nói"
Nói xong một câu, thấy tất cả mọi người đều dồn sự chú ý về mình, người này mới nở một nụ cười tự cho là ôn hòa.
"Người xưa có câu — Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại lên hòn núi cao"
"Chúng ta đơn lẻ từng người làm việc rất tốn thời gian, tiến độ lại không nhanh"
"Thay vì vậy, ta có một chủ kiến, tất cả mọi người nên đồng lòng làm việc hỗ trợ lẫn nhau, nghe theo ta điều khiển"
"Im đi thằng ngốc"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập