Một lúc lâu sau, Đổng Lực nhìn Lý Huyền nhẹ giọng nói.
"Huyền Viễn là Cha ngươi?"
Nghe xong, Lý Huyền có chút giật mình nhìn lên, vẻ mặt kinh ngạc.
"Đại nhân biết cha ta?"
Đổng Lực lúc này lại không nhịn được bật cười nói đến.
"Tiểu tử ngươi nghĩ gì vậy, Lý Gia chúng ta mặc dù không nhỏ, nhưng cũng không lớn đến đâu, người trong một tộc, làm sao lại không nhận biết cho được"
"Huống chi, trước kia ta cũng từng được cha mẹ ngươi chiếu cố qua, nói chính xác thì, lúc tiểu tử ngươi hai tuổi, ta còn từng bế quá"
Nói đến đây Đổng Lực giọng điệu lại có chút cảm khái.
"Đáng tiếc, Viễn huynh vì tìm cơ duyên mà chết, gia tộc cũng không thể giúp được gì"
Lý Huyền lúc này nhớ lại lúc cha mẹ mình còn sống, không nhịn được khóe mắt đã ướt át.
Lấy tay lau đi nước mắt trên mặt, thân hình thiếu niên nhỏ bé lúc này lại hiện ra chút cô đơn.
Đổng Lực thấy vậy, trong lòng không hiểu sinh ra mấy phần thương xót.
"Aii, đứa trẻ tội nghiệp"
Đưa ra bàn tay thô sạn vỗ vỗ vai Lý Huyền, vẻ mặt có chút hiền hòa.
"Dù sao trước đó ta cũng từng được cha mẹ ngươi chiếu cố rất nhiều, nếu không ngại có thể gọi ta một tiếng Biểu Thúc"
Nghe xong Lý Huyền ban đầu là sững sờ một lúc, sau đó vội vàng chắp tay khom người nói.
"Huyền nhi bái kiến biểu thúc"
Đổng Lực khẽ gật đầu hài lòng.
"Được rồi, sau này có chuyện khó nói thì cứ tìm Lực thúc"
Chỉ vài câu qua lại nhận người thân, Lý Huyền yên lặng liền đã có thêm một cái biểu thúc.
Sau giờ cơm, Lý Huyền cũng không lựa chọn ở lại tập luyện, mà tiến vào trong tộc tàng kinh các.
Tàng Kinh Các có ba tầng, theo hắn biết thì tầng một là đặt các loại công pháp phổ thông nhất, hầu hết bên ngoài cũng đều có lưu truyền, không phải loại gì pháp môn trân quý.
Tầng hai thì tương đối quý hiếm hơn, cho dù là đệ tử trong tộc, muốn lên cũng phải đáp ứng được yêu cầu nhất định.
Còn tầng thứ ba cũng là quan trọng nhất, là nơi đặt công pháp thật sự trân quý, ngay cả như cha mẹ hắn lúc còn sống, tu vi đều đã đạt Khai Linh Cảnh tầng chín, cũng chỉ mới đi qua một lần.
Chỉ vậy thôi, cũng có thể đoán được công pháp trên đó trân quý đến mức nào, không phải đệ tử đã cống hiến lớn cho gia tộc, là không có tư cách tiến vào.
Huyền Thiên có thể giúp hắn thôi diễn công pháp, lại có điều kiện là dùng sở trường trăm nhà để tham khảo.
Cho nên muốn phát huy tối đa tác dụng của nó, Lý Huyền hiện tại cũng chỉ có thể suy nghĩ đến biện pháp này.
Tiến vào Tàng Kinh Các, sưu tầm tối đa những công pháp mà mình cần, sau đó dùng nó để thôi diễn ra các loại công pháp mới, hợp với bản thân mình nhất.
Bước vào bên trong thư các, lần này có chút khác so với lần trước hắn đến.
Tầng một hiện tại cũng đang có hai đệ tử trong tộc đang lựa chọn công pháp, ngoài ra còn có một bà lão đang nằm nghỉ ngơi trên chiếc ghế dựa cạnh cửa ra vào.
Tàng Kinh các nơi quan trọng như này, người trấn giữ ít nhất cũng phải là một Khai Linh Cảnh viên mãn.
Vì thế Lý Huyền cũng không dám khinh thường bà lão tưởng chừng già yếu này.
Hắn cách không nhẹ nhàng chắp tay vái về hướng bà lão một cái, sau đó nhẹ nhàng tiến vào trong.
Bởi vì lần trước đã từng đến qua, cho nên bây giờ hắn cực kỳ quen thuộc mà tiến về chỗ kệ sách chưng bày ma đạo công pháp.
Bản công pháp ma đạo Luyện Âm Quyết trước đó hắn lấy đi, bây giờ cũng đã được một lần nữa chưng bày lên.
Bỏ qua Luyện Âm Quyết, Lý Huyền cũng không lật xem ba bản công pháp còn lại giới thiệu, trực tiếp cùng một chỗ đóng gói mang đi.
Ra tới cửa, hắn đặt ba quyển công pháp lên bàn, sau đó hướng về phía bà lão đang nghỉ ngơi chắp tay vái nhẹ một cái nói.
"Đệ tử Lý Huyền, gặp qua Gia Lão đại nhân"
"Đệ tử đã chọn xong công pháp mình muốn, mời đại nhân giúp ta ghi chép"
Sau khi hắn nói xong, bà lão lúc này mới mở ra hai mắt, biểu cảm hơi chút nhíu mày, giống như khó chịu bởi vì có người đánh thức bản thân trong lúc nghỉ ngơi vậy.
"Aii, muốn nghỉ ngơi một chút cũng không yên với đám nhỏ tụi bay nữa"
Bà lão than phiền một câu, sau đó đưa tay khẽ vẫy, trên bàn đang đặt ba quyển sách bỗng lăng không bay tới.
Cầm trong tay công pháp nhìn thấy giới thiệu trên bìa mặt, bà lão khẽ
"gi"
một tiếng, sau đó có chút kinh ngạc loé lên.
"Công pháp ma đạo?
Thằng nhóc ngươi là âm khí hệ tư chất?"
Lý Huyền không dám chút nào giấu giếm, cung kính đáp.
"Bẩm gia lão đại nhân, đệ tử đúng là âm hệ thuộc tính"
Bà lão nghe xong có chút nhíu mày, sắc mặt vốn đã không tốt bây giờ càng thêm khó chịu, bất mãn nói.
"Hừ, lại là một cái ma đạo hạt giống"
Bà lão giống như hồi tưởng lại chuyện không vui, nhìn Lý Huyền lại biến thành không thuận mắt.
Đang định khó chịu mắng hắn vài câu, thì nhìn thấy dáng vẻ lúng túng của hắn, muốn nói cái gì rồi lại giống như không biết phải giải thích làm sao.
Lời mắng chửi định nói ra đến miệng cũng chỉ đành nuốt ngược lại.
Khẽ thở dài một hơi:
"thôi thôi, chuyện chưởng bối làm, cũng không liên quan đến ngươi"
Bà lão khẽ lắc đầu, nhìn ba bản công pháp một cái, sau đó nói.
"Ba bản công pháp này giá trị 30 điểm cống hiến"
Lý Huyền nghe xong lại có chút ấp úng nói.
"Bẩm gia lão đại nhân, đệ tử muốn dùng linh thạch để kết toán"
Trong tộc thông thường đều sẽ lưu thông bằng điểm cống hiến, nhưng nếu không đủ điểm cống hiến để đổi, cũng có thể dùng linh thạch thay vào, hiệu suất quy đổi là một đổi mười.
Lý Huyền móc trong ngực ra ba viên linh thạch đưa tới, bà lão liền vẫy tay nhận lấy, cũng trả lại công pháp cho hắn.
"Được rồi, không còn chuyện gì nữa thì ngươi có thể rời đi"
Lý Huyền nhận lấy công pháp, sau đó cáo từ rời đi.
Ra khỏi tàng kinh các, hắn không nhịn được thở nhẹ một hơi.
Bà lão vừa rồi khi nghe được hắn là âm linh căn, thái độ chuyển biến khó chịu, hắn đương nhiên cũng nhận ra.
Nhưng chuyện này hắn cũng không có cách nào tránh khỏi, chỉ có thể im lặng thuận theo, để tránh bị làm khó.
Dù sao đối với những gia lão cao cao tại thượng lâu ngày như vậy, ngươi càng tỏ thái độ chống đối, sẽ chỉ làm bọn họ càng thêm chán ghét.
Cách tốt nhất là im lặng thuận theo, nếu có thể tỏ ra một chút đáng thương, gây lên trong lòng bọn họ lòng thương hại nữa thì càng tốt.
Về đến trạch viện nhà mình, Lý Huyền đẩy ra cửa sân xuyên qua một lớp màn chắn vô hình, tiến vào bên trong.
Hít thở một hơi linh khí nồng đậm trong sân, hắn không nhịn được thoải mái vươn vai một cái, sau đó mới trở về phòng ngủ.
Khoanh chân ngồi lên giường, nhìn trong tay ba bản công pháp, Lý Huyền lại rơi vào trầm tư.
Hắn bây giờ có một cái lúng túng sự tình, đó chính là không biết cách nào để mang công pháp tiến vào bên trong Huyền Thiên.
Cầm ba bản công pháp trong tay, tâm ý khẽ niệm.
"Huyền Thiên"
Nhoáng lên một cái, Lý Huyền vậy mà đã trở lại bên trong không gian đặc biệt đó, nhưng vẫn là như cũ, bản thân mình vẫn chỉ là một đoàn suy nghĩ không có hình dáng, cũng không thể cầm theo công pháp tiến vào.
Ý niệm khẽ động, một đoàn sương mù trắng lại ở hư không hiện lên, bên trong sương mù lần này xuất hiện lại là 101 quả Tinh Vân, nhiều hơn hôm qua một quả.
Nhưng hắn lúc này cũng không có để ý tới thay đổi nhỏ này, chỉ đang chăm chú cách sử dụng công dụng thôi diễn công pháp.
Hắn loay ha loay hoay một hồi, cuối cùng giống như Huyền Thiên cảm thấy sự nghi hoặc của hắn, liền chủ động giúp hắn giải thích vấn đề.
Một luồng tin tức lại được truyền đến.
"Thì ra là vậy!"
"Không cần ta phải đem công pháp vào đến, chỉ cần công pháp ta từng đọc qua, Huyền Thiên sẽ thông qua cảm ứng mà tự mình thu nhận"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập