Lý Huyền theo lời Lý Uyên Mai, tiến tới cùng những người khác một chỗ đứng.
Trước mặt bọn họ là Lý Đức Sơn đang khoanh tay trước ngực, vẻ mặt bình thản nhưng lời nói lại oanh vang có lực.
"Ta biết bỏ ra 16 tiếng mỗi ngày phải xuống âm u hầm mỏ, nơi ánh mắt trời không thể chiếu đến để đào quáng, đối với những người tuổi trẻ các ngươi mà nói là chuyện rất khó chịu đựng"
"Nhưng tất cả những điều này, trước khi tới hầm mỏ, ta tin tưởng đều có người nói qua với các ngươi rồi"
"Gia tộc không hề ép buộc bất kì ai, cũng tạo điều kiện cho các ngươi kiếm lượng lớn linh thạch mà không cần mạo hiểm gì"
Nói đến đây, Đức Sơn liếc nhìn biểu cảm của từng cái thiếu niên.
Không thấy ai có biểu cảm bất mãn hay bực bội gì, đa phần đều cho rằng hắn nói không sai, nội tâm cũng hơi hài lòng chút.
"Các ngươi tới đây đào quáng đã được gần sáu tháng, hai tuần nữa chính là kết thúc một kỳ"
"Hôm nay ta lại cho các ngươi thêm một cơ hội nữa, ai muốn rời khỏi hầm mỏ, có thể thông báo với ta"
"Ta sẽ ghi vào danh sách, hai tuần sau sẽ có người đến thay ca với các ngươi"
"Được rồi"
"Người nào muốn rời khỏi thì tiến lên phía trước một bước"
Khi Đức Sơn nói xong, cả mười người đang đứng thành một hàng đều im lặng.
Một tháng kiếm 30 đến 50 viên linh thạch, mà không cần bốc lên chút nguy hiểm nào, không phải lúc nào cũng có.
Đức Sơn chờ đợi thêm vài giây, cuối cùng có hai người thiếu niên tiến lên.
Bất ngờ là người thiếu niên có tu vi Khai Linh tầng hai, lúc mới vào hầm mỏ muốn tập hợp mọi người cùng nhau đào quáng, cũng ở bên trong.
Đức Sơn đơn giản ghi tên hai người vào trong sổ, tiếp đó liền cho đám người giải tán.
Hắn không có thất vọng hay tức giận, bởi vì đây là công việc tự nguyện, gia tộc có trả lương bình thường.
Chẳng qua bởi vì phúc lợi tốt, muốn lưu cho đệ tử trong tộc thôi.
Còn không giận cũng rất đơn giản, mỗi ngày phải tiến xuống âm u hầm mỏ đào quáng liên tục trong mười sáu tiếng, không phải ai cũng có thể chịu đựng.
Với lại nhân sự của Lý gia không thiếu, người có tu vi Khai Linh tầng một tầng hai cũng nhiều không kém.
Hai chỗ trống của bọn họ, gia tộc chỉ cần đưa ra thông báo, hắn tin rằng ngay lập tức sẽ được bổ sung đủ.
Sau khi nhận được chỉ thị của Đức Sơn, đám người liền giải tán rời đi.
Lý Huyền lần này không trực tiếp về phòng nghỉ ngơi tu luyện ngay, mà nhìn ngó xung quanh tìm bóng dáng của Đổng Lực.
Đổng Lực đang đi dạo xung quanh khu vực hầm mỏ để tuần tra, bỗng nhiên thấy Lý Huyền đi tới.
"Thằng nhóc nhà ngươi sao đột nhiên lại tìm tới ta, chẳng lẽ là gặp phải phiền phức gì rồi"
Đổng Lực gương mặt tươi cười, giọng nói ẩn chứa trêu chọc ý tứ.
Lý Huyền nghe xong gãi đầu cười xấu hổ nói.
"Ây.
Lực thúc"
"Phiền phức thì không có, nhưng thật sự có chuyện muốn hỏi ý kiến thúc một chút"
"Nha.
Là chuyện gì cứ nói đừng khách sáo"
Đổng Lực cười thoải mái nói.
"Lực thúc, sau mười giờ tối, ta có thể ở lại trong hầm mỏ để tu luyện không?"
Lý Huyền biểu cảm hơi ngại nói.
Đổng Lực nghe xong Lý Huyền yêu cầu, ngay lập tức nhíu lại lông mày, nhưng rất nhanh liền hiểu được Lý Huyền làm vậy nguyên nhân.
Lý Huyền là Âm hệ tư chất, lại tu công pháp ma đạo, trời sinh thích hợp tu luyện ở nơi có nhiều âm khí.
Thời gian gần đây thằng nhóc này tu vi tiến nhanh, hắn cũng thấy được.
Đổng Lực suy nghĩ thoáng qua một cái, nếu Lý Huyền có thể ở trong hầm mỏ lúc mười giờ tối tu luyện.
Với lượng âm khí dày đặc có thể ngưng tụ thành sương mù bên trong, tu vi của thằng nhóc này lại lấy tốc độ gì tăng lên?
Mặc dù biết được nguyên nhân, nhưng hắn cũng chỉ đành thở dài — muốn giúp mà bất lực.
"Tiểu Huyền.
Thằng nhóc ngươi biết vì sao gia tộc lại đưa ra quy định, trước mười giờ tối mọi người phải rời khỏi hầm mỏ không?"
Tự nhiên bị hỏi như vậy, Lý Huyền trong lòng nghi hoặc, nhưng vẫn trả lời thẳng.
"Lực thúc.
Cái này cháu thật sự không biết"
Đổng Lực không bất ngờ với câu trả lời này, hắn thậm chí biết tất cả những người đào quáng khác đều không biết chuyện này.
"Là bởi vì từ mười giờ tối đến sáu giờ sáng, khoảng thời gian này âm khí trong hầm mỏ sẽ dâng lên với cường độ lớn"
"Kèm theo mà đến chính là rất nhiều Lệ Quỷ xuất hiện"
"Bọn chúng yếu thì có Nhất Giai Vu Quỷ, mạnh thậm chí có cả Cửu Giai Vu Quỷ xuất hiện"
"Hộ vệ đội được thành lập cũng là vì xử lý đám lệ quỷ xuất hiện trong hầm mỏ lúc này, xử lý sạch sẽ để sáng hôm sau đám nhóc các ngươi có thể bình an đào quáng"
"Vì thế không phải thúc không muốn giúp ngươi"
Nói đến đây Lý Huyền cũng đã hiểu rõ mọi chuyện, trên gương mặt hiện ra dáng vẻ bừng tỉnh đại ngộ, nhưng cũng không kém phần ngạc nhiên kinh hãi.
"Lại còn có chuyện như vậy sao?"
Hắn không nghĩ thường ngày nhìn vô hại hầm mỏ, sau mười giờ bên trong lại biến thành như vậy.
Thấy chuyện này không thành, Lý Huyền gương mặt hiện ra hơi thất vọng, lễ phép chào Đổng Lực một cái, tiếp đó mới xoay người rời đi.
Thời gian trôi qua hai tuần.
Vào sáng sớm, Lý Huyền rời khỏi căn phòng của mình.
Ánh mắt đánh giá ngay phía sau dãy nhà của mình, có thêm một dãy nhà mười phòng khác.
Dãy nhà gỗ đơn sơ phía sau được tạo dựng chỉ trong hai ngày.
Nghe Đổng Lực nói thì hôm nay sẽ có thêm mười người nữa được gia tộc cử đến để đào quáng, dãy nhà này chính là chỗ ở của bọn họ sau này.
Còn nữa, chính là hôm nay tiến hầm mỏ chỉ có tám người, hai người khác đã được Lý Hoàng Minh dẫn về gia tộc từ hôm qua.
Hắn không có quá để ý, chỉ giống thường ngày cầm theo Âm Hồn Phiên, nhận lấy túi trữ vật của gia tộc phát cho, tiếp đó tiến vào hầm mỏ, tiếp tục một ngày đào quáng cùng tu luyện.
Thời gian trôi qua đến giữa trưa.
Dưới sự dẫn đầu của Lý Hoàng Minh, một nhóm Mười hai người thiếu niên, độ tuổi trạc mười bốn, mười lăm tuổi trên dưới, tu vi không cao, chỉ là Khai Linh tầng một cùng tầng hai.
Hoàng Minh vẫn như trước đó, bàn giao lại cho Lý Uyên Mai xong liền tiến vào nhà gỗ của mình.
Lý Uyên Mai lại gọi một bên Đổng Lực tiến tới, giao cho hắn nhiệm vụ, giảng quy củ của hầm mỏ cho đám người.
Xong xuôi, bản thân cũng giống với Lý Hoàng Minh, cũng tiến vào trong nhà gỗ của mình, chỉ để lại Đổng Lực ở lại cùng với đám thiếu niên.
Đổng Lực im lặng.
"Được lắm.
Các ngươi là gia lão, các ngươi có thể tùy ý làm gì cũng được"
Hắn nhìn Đức Sơn đang đi tuần tra xung quanh hầm mỏ, rồi lại nhìn Lý Uyên Vân nhắm mắt đả toạ dưới một gốc cây gần đó.
Thôi được rồi, vẫn là ta đến nói cho các ngươi biết quy củ nơi đây đi"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập