Chương 70: Khai Linh Tầng Hai.

Trong thức hải của Lý Huyền tồn tại một khuôn mặt quỷ dữ tợn, cùng một đoá Sen Vàng đang nở rộ mười hai cánh hoa.

Khuôn mặt quỷ toả ra Hắc khí âm u cùng với Sen Vàng nở rộ kim quang triệt tiêu lẫn nhau, tạo ra một trạng thái cân bằng vi diệu.

Đột nhiên khuôn mặt người hơi dao động, một đoạn tin tức theo đó truyền ra.

Lý Huyền biểu cảm kinh ngạc, mất một lúc mới có thể phục hồi lại được, cũng nhận ra ai đang liên lạc với mình.

"Là Âm Thiên"

Mỏ quáng được một toà đại trận tương đối lớn, cũng rất tinh vi bao phủ lại.

Toà đại trận này ngoài mê huyễn công năng, phòng ngự công năng, còn có thêm một loại năng lực nữa là phong cấm.

Khi ở bên trong đại trận, người bên trong gần như không thể liên lạc với người bên ngoài.

Cho dù là các loại bí thuật tinh xảo hay ngọc phù truyền tin đều không thể.

Biểu cảm ngưng trọng.

Âm Thiên trước kia chưa từng nói, hay cho dù là hắn cũng chưa từng nghĩ tới linh cấm mặt quỷ mà Âm Thiên gieo xuống, lại còn có cả loại năng lực này.

Một cái truyền qua lại tin tức đúng là không quan trọng, nhưng điều hắn lo lắng chính là.

Liệu rằng linh cấm này còn lại năng lực nào khác mà hắn không biết hay không?

Khó mà nói chính xác.

Lý Huyền thân thể căng thẳng, nhưng rất nhanh liền điều chỉnh tốt.

Hắn điều hướng một tia tâm thần đi ra, kết nối lấy tin tức truyền lại.

Một bên khác, sau khi kết thúc cuộc nói chuyện với Lý Huyền, gương mặt của Âm Thiên cực kỳ âm trầm.

"Hai người Khai Linh Cảnh viên mãn"

"Một người Khai Linh tầng tám, một tầng sáu cùng một người tầng năm?"

"Đội hình này ta đúng là không thể một mình nuốt vào, chưa kể đến vẫn còn một toà nghi ngờ là nhị giai trận pháp bảo hộ"

Nghĩ đến đây thôi, tâm tư tham lam của Âm Thiên liền giảm đi hơn phân nửa.

Hơn nửa năm trước nghe được Lý Huyền hỏi thăm ý kiến, có thể để hắn tiến về hầm mỏ đào quáng không?

Âm Thiên chỉ suy nghĩ chốc lát liền đồng ý.

Một là vì để thuộc hạ tăng cao chút tu vi, sau này giúp mình làm việc cũng dễ dàng hơn chút.

Hai là hắn muốn biết mỏ quáng này sản lượng như thế nào, liệu rằng mình có cơ hội nhúng chàm hay không?

Nhưng mà Lý Huyền vừa mới tiến vào trong mỏ quáng, tin tức liền bị chặt đứt, cho dù làm cách nào cũng không thể liên lạc được.

Nếu không phải hắn vẫn còn cảm nhận được vị trí linh cấm, lại nhiều lần tiến tới xác nhận.

Còn tưởng rằng Lý Huyền đã bị giết chết, hay đột nhiên phản bội mình đâu.

Quan sát mấy tháng, cuối cùng cũng đưa ra lựa chọn dùng đến năng lực của linh cấm, trực tiếp xuyên qua phong tỏa trận pháp cùng Lý Huyền câu thông, cũng biết được tin tức bên trong.

Lý Huyền đương nhiên sẽ không che giấu hắn điều gì, gần như toàn bộ tin tức trong hầm mỏ đều được tiết lộ ra.

Từ số lượng Ô Kim Thiết đào được hàng ngày, rồi bên trong hầm mỏ chấn động, âm khí dâng trào các loại, toàn bộ đều nói ra không giữ lại chút nào.

Thậm chí về chiến lực bên trong có những ai cũng không bỏ sót.

Sau khi nghe xong sản lượng hàng ngày mà hầm mỏ đào được, Âm Thiên có xúc động trực tiếp tiến tới cướp đoạt.

Nhưng ý nghĩ tham lam đó rất nhanh liền bị dập tắt.

Hắn không phải kẻ ngu xuẩn, ngược lại còn là một kẻ biết suy tính kỹ càng trước khi hành động.

Chỉ lực lượng Lý gia bày ra ngoài sáng, đã khiến hắn không thể trêu vào.

Vẫn chưa nói còn có những thủ đoạn ẩn giấu trong bóng tối, hay đơn giản là khả năng trong chớp mắt cầu viện.

Lúc đó nếu như Lý gia phái ra một tên Đạp Không Cảnh bay tới, hắn lại phải làm thế nào cho phải.

Suy nghĩ trong đầu vừa đi vừa về mấy lần, cuối cùng một tia tinh quang loé qua trong đầu Âm Thiên.

Thời gian nhanh chóng trôi qua đi.

Nửa tháng sau trong âm u hầm mỏ.

Lý Huyền ngồi khoanh chân đả toạ tu luyện dưới đường hầm sâu.

Âm Hồn Phiên lơ lửng phía sau, xung quanh giống như có một vòng xoáy.

Vô số âm khí không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng lại có thể mơ hồ cảm nhận được.

Bị lực hút mạnh mẽ của Âm Hồn Phiên thu lại, trực tiếp tạo thành hình một vòng xoáy nhỏ thu thập âm khí.

Khí tức của hắn cũng đang lấy tốc độ cực nhanh tăng trưởng, giống như một con chiến mã trên thảo nguyên phi nhanh.

"Ầm vang"

Một tiếng vỡ nhỏ giống như xông phá một tầng giấy.

Đột nhiên Âm Hồn Phiên thả ra lực hút mạnh hơn trước đó nhiều lần, cuồn cuộn âm khí trong thiên địa thông qua Âm Hồn Phiên làm môi giới, tiến vào trong cơ thể Lý Huyền.

Tu vi của hắn cũng đang không ngừng dâng cao, trực tiếp phá vỡ vách ngăn tầng một, xông thẳng tới Khai Linh Cảnh tầng hai.

Mãi cho tới một lúc lâu sau, âm khí tiến vào cơ thể Lý Huyền mới chầm chậm dừng lại.

Chậm rãi mở ra hai mắt, trong hai con ngươi giống như vực sâu thăm thẳm lóe lên một tia ý cười.

"Cuối cùng bước vào Khai Linh Cảnh Tầng Hai"

Tâm thần đắm chìm vào trong đan điền, cảm nhận được cái ao mà mình xây dựng bây giờ đã mở rộng ra không ít, ý cười làm sao cũng không che giấu được.

Biểu cảm vui mừng của hắn chưa hiện lên được bao lâu, thì đã nghe thấy được tiếng bước chân từ ngoài vọng vào.

Không cần nhìn hắn cũng biết là ai tới.

Lý Thừa Ngạn ngoại trừ ngày đầu tiên là tiến vào hầm mỏ cả ngày ra, còn những ngày sau đó.

Buổi sáng hắn đều ở bên ngoài nghỉ ngơi, chỉ có chiều hai giờ hắn mới tiến vào hầm mỏ, tiếp đó một mạch đào đến mười giờ liền rời khỏi.

Đối với Lý Thừa Ngạn, một chút linh thạch sản lượng Ô Kim Thiết đào được đúng là không thèm để trong mắt.

Hắn tiến tới hầm mỏ giống như là đến dạo chơi hơn là đến làm nhiệm vụ.

Còn về việc muốn Lý Huyền một nửa sản lượng đào được, cũng là do hắn muốn nhìn người khác căm tức, nhưng lại không thể làm gì được mình.

Lý Thừa Ngạn ngâm nga một câu vu vơ, tiếp đó lấy ra quốc chim chuẩn bị đào quáng.

Khi liếc nhìn qua Lý Huyền một cái, đột nhiên thân hình dừng lại.

"Ngươi đột phá?"

Hắn đột nhiên trợn to hai mắt, từ trên xuống dưới chăm chú đánh giá thiếu niên đang đào quáng một lượt.

Biểu cảm kinh ngạc lóe lên trong mắt Thừa Ngạn, tiếp đó chỉ hơi chậc chậc lưỡi cảm thán.

"Một tên phế vật tư chất thấp kém, vậy mà mười bốn tuổi liền đột phá Khai Linh tầng hai"

"Không ngờ chỉ đi theo bản thiếu gia mấy ngày, đã có thể hưởng ké phúc phận nghịch thiên của ta"

Dáng vẻ hắn rất là kiêu ngạo, vẫy vẫy tay cho Lý Huyền tiến tới.

"Nào nào lại đây, mau cúi đầu cảm ơn bản thiếu gia giúp ngươi đột phá"

Lý Huyền nghe xong chỉ im lặng, trong lòng cũng khẽ cười.

Đương nhiên mặt ngoài hắn biểu diễn cũng rất tốt, thể hiện ra dáng vẻ chần chừ rồi cũng chịu khuất phục tiến tới cúi đầu cảm ơn.

"Vẫn là phải nhờ có Thừa Ngạn tộc huynh nâng đỡ, tiểu đệ ta mới có thể may mắn đột phá Khai Linh Cảnh tầng hai"

"Ơn nghĩa này không biết làm sao mới có thể trả hết"

Lý Thừa Ngạn sau khi nghe xong, cảm thấy vô cùng hài lòng, ngửa mặt cười vui vẻ, vỗ vai Lý Huyền.

"Lý Huyền"

"Mặc dù ngươi tư chất phế vật chút, nếu không có ta trợ giúp, ngươi tương lai chắc chắn chính là đồ bỏ đi"

"Nhưng mà không sao, ngươi đã đi theo thiếu gia ta, sau này ắt sẽ trở thành kẻ hữu dụng"

Trong lòng Lý Thừa Ngạn vô cùng đắc ý.

"Đột phá Khai Linh Cảnh tầng hai thì sao vậy?

Không phải vẫn phải ngoan ngoãn làm chó cho ta sao?"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập