Lý Uyên Vân nghe xong, đôi lông mày xinh đẹp cũng hơi nhíu lại, im lặng mấy hô hấp mới tiếp lời.
"Cô cô"
"Đổng Lực nói cháu của hắn là Lý Huyền, bị Thừa Ngạn cậy vào tu vi cùng bối cảnh mà ức hiếp, trực tiếp cướp đoạt đi một nửa sản lượng"
"Hỏi ta liệu có thể trợ giúp Lý Huyền một chút không?
Cô cô thấy chuyện này ta nên xử lý làm sao?"
Lý Uyên Mai nghe xong sắc mặt trầm tư, nhớ lại mấy tháng nay Lý Huyền giao nộp sản lượng ít đi phân nửa.
Vốn còn tưởng rằng tên này lại tiến một bước lười biếng, không ngờ là bị người khác trấn lột sản lượng.
Nàng nghe xong Lý Huyền bị trấn lột sản lượng, cũng không có biểu hiện bất kì cảm xúc gì, chỉ im lặng tiếp đó khẽ lắc đầu.
"Chuyện này chúng ta không giúp được, cũng không cần phải giúp"
"Hả?"
Lý Uyên Vân biểu tình nghi hoặc.
Lý Uyên Mai thấy được biểu tình không hiểu của cháu gái mình, cười cười tiếp tục giải thích.
"Chuyện này giải quyết biện pháp cũng không phải nằm ở chỗ chúng ta, mà là ở chỗ Lý Huyền kẻ này"
"Nếu như hắn không khuất phục Thừa Ngạn uy thế, chịu đứng dậy đấu tranh"
"Dưới tình huống bản thân chiếm cứ lý lẽ, chúng ta đương nhiên sẽ đứng về phía hắn"
"Nhưng người này ngay từ đầu đã thể hiện ra dáng vẻ cam chịu phục tùng"
"Bây giờ ta đứng ra khiển trách, nếu như Thừa Ngạn nói do — Lý Huyền tự muốn dâng lên Ô Kim Thiết"
"Mà Lý Huyền bản thân mềm yếu phục tùng đã quen, lại đồng ý Thừa Ngạn thuyết pháp, lúc đó chúng ta lại phải xử lý làm sao cho tốt đây?"
Tới đây, nàng lại khẽ nở nụ cười.
"Với lại.
Đổng Lực cũng không phải thuộc phe phái của chúng ta, giúp hắn cũng không có ích lợi gì"
"Còn Lý Huyền tư chất cũng không tốt, không có tác dụng lôi kéo"
"Đã như vậy.
Tại sao chúng ta lại phải đưa ra trợ giúp chứ?"
Nàng nói đến đây ý tứ đã rất rõ ràng, nếu như Lý Huyền hay Đổng Lực là phe phái của mình thì còn có cần thiết trợ giúp.
Nhưng cả hai đều không phải, chỉ là trung lập phái, tiền đồ cũng không quá sáng sủa, không đến nỗi phải để mình đích thân lôi kéo.
Nói xong Lý Uyên Mai giống như vô tình hay cố ý, liếc về phía Lý Hoàng Minh nãy giờ vẫn đang ngồi im không nói gì, chỉ chăm chăm uống trà giả điếc.
Lý Hoàng Minh giống như cảm nhận được ánh mắt của Uyên Mai, lão hơi ngại ngùng cười cười.
"Không cần nhìn ta"
"Chỉ là một lão già nửa chân đạp xuống mộ, cũng không muốn quản chuyện của mấy đứa nhỏ này"
Lão cũng là người của phe trung lập, thật sự không muốn dính dáng quá nhiều vào chuyện nội bộ gia tộc.
Lần này chỉ là muốn đến uống trà, ai lại nghĩ sẽ nghe đến chuyện tranh đoạt lợi ích giữa các phe phái đâu.
Lý Uyên Mai nghe xong lại lộ ra biểu cảm giễu cợt, cố níu không buông.
"Ta nghe nói kẻ này vẫn là con trai của Huyền Viễn cùng Dao Nhã đấy, không phải lão già ngươi vẫn luôn cùng hai bọn họ quan hệ rất tốt sao?"
"Bây giờ hai người đó vừa chết liền trở mặt không quen biết rồi?"
Nói đến đây nàng biểu cảm chế giễu càng thêm nặng một điểm.
"Mà cũng đúng thôi"
"Nếu các ngươi thật sự còn nhớ đến cố nhân, tám năm trước đã không mặc kệ Lý Thừa Nham tên kia lộng hành, cưỡng ép chiếm đoạt di sản của hai người họ để lại"
Nghe đến đoạn này, biểu cảm cười xấu hổ trên gương mặt già nua của Lý Hoàng Minh chợt tắt, bàn tay đang bưng tách trà cũng hơi khựng lại.
Hai mắt vẩn đục đột ngột nở rộ tinh quang, khí thế đang im lặng cũng dần dần dâng lên, như có một con Hùng Sư đang thức tỉnh.
Nhưng khí tức này cũng không kéo dài bao lâu lại xẹp xuống.
"Aii.
Vẫn là già rồi"
Đúng theo ngươi nói, chuyện này ta cũng không giúp được gì"
"Nếu Lý Huyền đứa trẻ đó có thể đứng lên phản kháng, vậy thì chuyện này lão phu sẽ bảo hộ nó tới cùng"
"Nhưng nếu nó không thể tự mình đứng lên thì thôi vậy, dù sao đường vẫn là phải tự mình đi"
Lý Uyên Mai sau khi nghe xong lời này, cũng thu lại vẻ mặt giễu cợt, im lặng đồng ý với Lý Hoàng Minh lời nói.
Bỗng nhiên tiếng thở dài vang lên — là Lý Hoàng Minh.
"Người ta thường nói Cha nào Con nấy"
"Nhưng một người kiên cường như Huyền Viễn, tại sao lại có một đứa con trai mềm yếu như vậy chứ?"
Thời gian thấm thoát trôi qua đi — Hai tháng sau, bên dưới hầm mỏ.
Lý Huyền sau nửa ngày tu luyện, chậm rãi mở ra hai mắt, thu lại công pháp đang vận chuyển.
Âm Hồn Phiên phiêu phù sau lưng, chầm chậm bay tới, vũng vàng rơi vào trong tay.
Chú ý đan điền lại được khai mở rộng ra thêm một chút, trên gương mặt phổ thông vô thức hiện ra một nụ cười.
"Mặc dù mọi người vẫn nói — cảnh giới càng cao, tu luyện càng khó, nhưng ta cho bản mệnh quỷ đột phá Tam Giai, lại có hoàn cảnh tốt như Âm Minh Chi Địa phụ trợ tu hành"
"Tu vi của ta sau khi đột phá đến Khai Linh tầng hai, tốc độ tu luyện lại không hề kéo chậm"
"Tính toán một chút, nếu giữ nguyên tốc độ như này, trên dưới một năm nữa ta sợ rằng phải đột phá Khai Linh tầng ba"
Khóe miệng hắn hiện ra một nụ cười, tiếp đó đứng dậy, lấy ra quốc chim bắt đầu đào quáng.
Khu vực này bởi vì phát hiện có nhiều Nhị Giai Ô Kim Thiết tồn tại, cho nên Lý Huyền không có tiếp tục đào sâu xuống dưới nữa.
Tạo thành không gian đang đào hiện tại, chính là một hang động cao hơn bốn mét, rộng ước chừng bốn mươi đến năm mươi mét nhiều.
Những tiếng
"Bing Bing Bang Bang"
trong hầm mỏ vang lên không bao lâu, bên ngoài lại vọng đến tiếng bước chân.
Hắn không ngẩng đầu lên xem cũng có thể đoán được là Lý Thừa Ngạn.
Lý Thừa Ngạn bình thường chỉ xuống dưới hầm mỏ đào quáng vào buổi chiều tối, sáng thì ở trong phòng tu luyện hoặc đi loanh quanh dạo chơi.
Dù sao đối với một kẻ có ông là gia lão trong tộc mà nói, một chút linh thạch kiếm được từ việc đào quáng này thật sự không quan trọng.
Lý Huyền không có ngẩng đầu lên xem, chỉ chăm chú vào việc của mình.
Một lần rồi lại một lần vung xuống quốc chim, mỗi lần như vậy, đều có thể bổ xuống một chút đá vụn nhỏ, hoặc là nham thạch.
Càng đào sâu xuống dưới, Ô Kim Thiết đúng là càng nhiều, nhưng cũng càng khó đào hơn.
Bởi vì lớp đất đá bên dưới thật sự rất cứng, với lại đa số đều là đá cùng nham thạch, điều này càng tăng thêm độ khó đào quáng.
Lý Huyền sau khi dùng sức bổ xuống quốc chim thật mạnh, cũng kéo theo được một lớp đá vụn nhỏ rơi trên mặt đất.
Tầm mắt của hắn ngay lập tức chú ý đến một viên sỏi nhỏ lẫn lộn bên trong những vụn đá này.
"Lại một khối Ô Kim Thiết nữa vào sổ"
Cúi người xuống muốn nhặt lấy viên sỏi nhỏ lên, nhưng vừa cầm vào tay sắc mặt của hắn ngay lập tức biến đổi.
"Cái này.
Viên sỏi nhỏ đang nằm trong lòng bàn tay này, mặc dù chỉ nhỏ ước chừng bằng đối ngón tay, nhưng trọng lượng phải có hơn hai mươi cân.
Sau khi hắn quan sát kỹ hơn, phát hiện viên sỏi nhỏ tạp chất khá ít, những chấm đen nhỏ phía trên nhiều hơn, màu sắc cũng càng thêm đen tuyền.
Sau khi quan sát khoảng chừng 30 giây, Lý Huyền không trực tiếp thu lại vào túi trữ vật, mà nhẹ nhàng thả lại trên mặt đất, giả làm một bộ không có chuyện gì xảy ra.
Khi đứng dậy người dậy, bàn chân hắn vô thức đạp lên trên viên Ô Kim Thiết vừa đào được, tiếp đó hơi dùng sức ấn mạnh nó xuống, vùi vào trong đất đá dưới chân.
Chắc chắn là nó
".
Tam Giai Ô Kim Thiết".
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập