Chương 77: Rắc Rối

Uyên Vân thần sắc lạnh lùng liếc nhìn Lý Huyền.

Nàng không có nói gì, lông mày thậm chí còn không thèm nhăn một cái, chỉ im lặng dùng đôi mắt thờ ơ nhìn lại.

Lý Huyền ở đối diện lại cảm thấy vô cùng áp lực, như giữa mùa đông lạnh giá, mình lại ngâm tại dưới một ao hàn khí.

Hắn gặp Uyên Vân cũng nhiều lần rồi, nhưng cái cảm giác bị coi là địch nhân thì vẫn là lần đầu trải nghiệm.

Lúc này mới thật sự cảm nhận được lực áp bách của nàng này mang tới, rốt cuộc mạnh cỡ nào.

Lý Huyền chôn chân tại chỗ, vẻ mặt tức giận đã biến mất, thay vào đó là biểu cảm căng thẳng.

Nuốt một ngụm nước bọt, thanh âm không quá tự tin vang lên.

"Uyên Vân tộc tỷ"

Uyên Vân thấy Lý Huyền đã lấy lại bình tĩnh, mới thu lại tầm mắt, quay qua xem một người khác đang ôm bụng chật vật nằm trên mặt đất.

Thừa Ngạn thấy có người tới trợ giúp, cảm giác có thêm vài phần sức lực, vội vàng tức giận hô.

"Vân Tỷ, mau mau giết tên tạp chủng đó đi"

"Hắn vậy mà nhân lúc ta không để ý lại trực tiếp ra tay đánh lén, ý đồ muốn giết người cướp của"

Lý Huyền nghe tên này nói vậy, cũng biết mình không thể tiếp tục im lặng, ngay lập tức cũng thể hiện ra vẻ mặt vô cùng tức giận hô lớn.

"Ngươi nói láo"

"Là chính ngươi để ý ta pháp binh, muốn cưỡng ép chiếm làm của riêng, cũng chính ngươi muốn dồn ta vào bước đường cùng"

"Hừ, ngươi im miệng, bản thiếu gia nói muốn cướp của ngươi lúc nào?

Chỉ là muốn mượn xem thôi, nếu không muốn thì cứ nói, việc gì phải động thủ muốn giết người?"

Uyên Vân thấy cục diện càng ngày càng trở nên rối rắm, nàng nhíu mày quát bảo ngưng lại.

"Được rồi"

"Cả hai các ngươi đều đừng nói nữa"

Nói xong nàng nhìn Thừa Ngạn đang ôm bụng nằm dưới đất, cũng để ý thấy bụng hắn đang chảy ra rất nhiều máu.

Nàng đánh giá sơ qua một cái —

"ừm, không chết được"

Lấy ra một viên đan dược trực tiếp vứt trên mặt đất, lăn tới trước mặt Thừa Ngạn.

"Yên tâm, ngươi không chết được, ăn vào đan dược tạm thời cầm máu trước đi"

Nói xong liền không thèm để ý tới hắn nữa, mà quay qua Lý Huyền nói.

"Ngươi cũng đừng di chuyển, đứng yên đó"

"Chuyện hôm nay ta sẽ báo cáo cho gia lão, còn chuyện sau đó sẽ không liên quan đến ta"

"Các ngươi muốn giải thích hay kể khổ chốc nữa có thể nói với mấy vị gia lão, bây giờ thì đều ở in một chỗ chờ đợi là được"

Nàng mới lười quản ai đúng ai sai, lát nữa nàng quyết định chờ người tới sẽ bàn giao lại việc này.

Chờ thêm một lúc, Đổng Lực cùng Đức Sơn lần lượt chạy tới.

Cả hai khi thấy được cục diện trong hang động cũng vô cùng kinh ngạc.

Uyên Vân khẽ gật đầu với hai người một cái, tiếp đó trực tiếp bỏ lại đám người rời đi trước.

Đổng Lực đánh giá cả hai bên một lần.

Hắn thấy Thừa Ngạn đang ôm bụng chật vật nằm dưới đất, giống như còn chảy rất nhiều máu.

Còn cháu của mình thì ở một bên, vẻ mặt lại thể hiện rõ sự tức giận cùng không phục.

Từ lúc biết Lý Huyền đến giờ, cho dù là còn nhỏ lúc Huyền Viễn chưa chết, hay là mấy năm gần đây.

Đổng Lực vẫn chưa từng nhìn thấy Lý Huyền tức giận hay căm tức một ai.

Bây giờ hắn lại nhìn chằm chằm vào Thừa Ngạn dưới đất, như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.

Nhíu mày liếc nhìn một bên.

"Đức Sơn, ngươi đưa Thừa Ngạn về phòng của mình dưỡng thương trước đi, còn Lý Huyền ta sẽ tự mình xử lý"

Đức Sơn vẻ mặt cũng rất bối rối, nhưng nghe được Đổng Lực phân phó lại không chút nào chậm trễ.

"Được thôi Lực huynh"

Nói xong hắn liền chạy tới đỡ lên Thừa Ngạn đang chật vật nằm dưới đất.

Khi đứng dậy chạm tới vết thương, Thừa Ngạn kêu la đau đớn.

Đức Sơn nhíu mày, trực tiếp dùng sức vác lên vai, tiếp đó rời đi.

Thừa Ngạn bị vác lên, cảm giác bụng truyền tới từng cơn đau đớn, hắn vội kêu la oai oái, nhưng vô dụng.

Khi đi ngang qua chỗ Đổng Lực đang đứng còn không quên tức giận nói.

"Nhất định phải giết Lý Huyền, dám làm bản thiếu gia trọng thương, tội đáng chết nghìn lần"

Uyên Vân rời đi, Thừa Ngạn lại tiến vào trạng thái không gì kiêng kị, có thể trực tiếp nói chuyện ngang hàng với Đổng Lực.

Đương nhiên, Đổng Lực trực tiếp lờ đi.

Sau khi hang động chỉ còn hai người, hắn mới chậm rãi bước tới, giọng nói hỏi thăm.

"Lý Huyền, cháu không sao chứ?

Rốt cuộc chuyện này là thế nào?"

Lý Huyền im lặng một lúc, mới mệt mỏi thở ra một hơi, cúi xuống nhặt Âm Hồn Phiên rơi trên mặt đất, giọng nói mất đi vài phần sức lực.

"Thừa Ngạn coi trọng Âm Hồn Phiên của cháu, muốn cưỡng ép cướp đi, cháu không nhịn được mới tức giận ra tay đánh lén"

Hắn lúc này đơn giản giải thích mọi chuyện qua một lượt, đương nhiên giấu giếm ý đồ chân chính.

Chỉ dùng lý do Thừa Ngạn nhục nhã bản thân, lại muốn cướp đi Âm Hồn Phiên của mình.

Mà Âm Hồn Phiên lại là bản mệnh pháp binh của mình, nếu bị cướp đi tương đương với hủy phân nửa tiền đồ.

Tất cả tức giận kìm nén trong mấy tháng nay, lại kèm theo lần này nữa, tức nước vỡ bờ, mới xảy ra chuyện hiện tại.

Đổng Lực chỉ im lặng lắng nghe hết, cuối cùng khẽ thở dài một hơi, vỗ vai Lý Huyền.

"Yên tâm đi, chuyện này thằng nhóc ngươi chiếm lý"

"Thừa Ngạn năm lần bảy lượt ức hiếp ngươi, lại được đà càng thêm lấn tới"

"Ngươi vì lâu ngày chịu nhục, đến bây giờ không kìm nén được mới bùng nổ, trong cơn nóng giận đả thương người"

"Dưới tình huống lý lẽ nghiêng về phía ngươi, cho dù ông của hắn có là gia lão quyết sách trong gia tộc, cũng không thể tùy ý xử tội ngươi"

Hắn liếc nhìn một góc tường, giọng nói trầm tĩnh lại vang lên.

"Được rồi, thu lại lệ quỷ của mình đi, tiếp đó theo thúc đến gặp hai vị gia lão"

Đổng Lực vừa tiến vào đã phát hiện Vô Tức Quỷ đang ẩn nấp trong vách đá, nhưng lúc đó ở đây có nhiều người không tiện nói ra.

Dưới tình huống chênh lệch cảnh giới rất lớn, cho dù Vô Tức Quỷ bản lĩnh ẩn núp rất tốt, nhưng cũng không thể qua mặt được Đổng Lực.

Lý Huyền không hề bất ngờ khi Vô Tức Quỷ bị phát hiện.

Hắn hơi cười xấu hổ rung nhẹ Âm Hồn Phiên, Vô Tức Quỷ liền từ trong vách đá chui ra, tiếp đó tiến vào trong Phiên.

Đổng Lực chứng kiến một màn này, đáy mắt loé qua một tia ý cười.

"Tiểu quỷ này không tệ, bản lĩnh ẩn núp rất tốt, nếu không rời khỏi vách đá, cho dù là Khai Linh trung kỳ cũng khó mà phát hiện"

"Cho nó độn thổ dưới đất đi dò đường hay giám sát đều là nhất lưu, nhưng cũng nên cẩn thận không nên thả ở chỗ đông người, nhất là có tu sĩ cấp cao toạ trấn"

Lý Huyền nghe được lời đánh giá của Đổng Lực về Vô Tức Quỷ của mình, vẻ mặt cười hì hì vội đáp.

"Cháu nhớ kỹ"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập