Chương 86: Căng Thẳng

Nhưng uy áp của Hoàng Minh cũng không có làm khó Thừa Ngọc được bao lâu, trong chớp mắt sau đã có một cỗ khí thế khác không kém, hoá giải đi uy áp nặng nề này.

Thừa Nham hiện ra bên cạnh Thừa Ngọc, lông mày nhíu chặt nhìn lại.

"Hoàng Minh, ngươi dùng uy thế bắt nạt một tiểu bối, cũng không cảm thấy xấu hổ sao?"

Lý Hoàng Minh nghe xong lại chỉ cười lạnh.

"Xấu hổ?"

"Cháu ngươi coi quy tắc của hầm mỏ như không có gì, trực tiếp đạp phá cửa phòng của người khác, ngang ngược đánh người"

"Chuyện này ngươi lại tính giải thích làm sao đây"

Lão lúc này cảm thấy vừa thẹn vừa giận.

Chỉ mấy tháng trước lão còn tại trước mặt Uyên Mai vỗ ngực nói, chỉ cần Lý Huyền chiếm lý, mình nhất định sẽ bảo hộ hắn tới cùng.

Nhưng hôm nay thì sao?

Mới qua hai ba tháng, Lý Huyền liền bị Thừa Ngọc ngay trong mỏ quáng trả thù, trực tiếp phế bỏ một tay.

Trong lòng Hoàng Minh lúc này không đơn giản chỉ là bảo hộ Lý Huyền, vẫn là đang bảo vệ mình mặt mũi.

Mặt mũi — lúc ngươi không thèm để ý thì nó không đáng một đồng, nhưng lúc ngươi chú trọng, vậy nó chính là chuyện lớn.

Lý Thừa Nham nhíu mày, ánh mắt chuyển hướng cháu gái mình, nhưng nàng không nói một lời, chỉ im lặng lắng nghe.

Lão cảm thấy rất khó giải quyết, chuyện Thừa Ngạn bị đả thương lão cũng biết, nhưng đó là cháu lão sai trước, lại mới tới hầm mỏ, vẫn chưa tiện hạ thủ.

Vốn muốn đợi một thời gian, cho mình ở hầm mỏ ổn định xuống trước, thời gian sau đó từ từ tìm Lý Huyền trả thù cũng không muộn.

Nhưng đứa cháu gái của lão tính tình quá mức bao che khuyết điểm, câu trước vừa mới đáp ứng tạm thời không gây sự, câu sau đã chủ động xông tới cửa.

Bây giờ lại nháo ra chuyện này, lão lại mới đến không có tiếng nói, chỉ sợ hai kẻ cáo già kia cố nắm lấy điểm này không buông tha.

Quả nhiên, đúng theo Thừa Nham dự đoán, thân hình Uyên Mai từ trong nhà gỗ đi ra.

Gương mặt xinh đẹp của nàng biểu thị rõ vẻ tức giận, nhưng trong đáy mắt lại hiện lên một tia ý cười.

Nàng vốn đã không vừa mắt lão gia hỏa này từ đầu, bây giờ nắm được chút điểm yếu, ít nhiều gì cũng nên khai thác thử xem, biết đâu lại có niềm vui ngoài ý muốn.

Không chỉ Uyên Mai, những người khác cũng lần lượt chạy ra tới.

Thừa Ngạn rời khỏi toà nhà gỗ hai tầng của gia gia mình, hướng bên này xem lại.

Thấy Lý Huyền dáng vẻ thê thảm, một tay giống như đã bị đánh gãy, hắn lộ ra biểu tình đắc ý.

"Để cho ngươi biết cái giá phải trả khi dám đả thương bản thiếu gia"

Đổng Lực với vẻ mặt lo lắng cũng xuất hiện, hắn nhìn thấy Lý Huyền chật vật đứng một bên liền chạy tới.

"Lý Huyền, thằng nhóc ngươi không sao chứ?"

Trạng thái của Lý Huyền hiện tại thật sự không tốt.

Tay phải sau khi cứng rắn cùng Thừa Ngọc đối chiêu, xương tay bên trong không biết đã gãy làm mấy khúc.

Còn thân thể sau khi chịu một cước, bị đá bay ra ngoài cũng không tốt hơn bao nhiêu.

Thậm chí ở cổ hắn vẫn còn lưu lại vết bỏng hình dạng bàn tay, do Thừa Ngọc bóp cổ lưu lại.

Thấy Đổng Lực tiến tới, cùng với gần như toàn bộ mọi người đều đã chạy tới xem náo nhiệt.

Lý Huyền suy nghĩ thoáng qua, Âm Hồn Phiên khẽ lay động, Âm khí cùng lệ quỷ được thu trở lại.

"Khụ khụ"

"Cháu tạm thời không sao, vẫn còn có thể chống đỡ một hồi"

"Chỉ là.

Tay phải cháu hình như đã bị phế bỏ, sợ rằng rất khó khôi phục"

Đổng Lực gương mặt hiện rõ lo lắng, lấy trong túi trữ vật ra một viên chữa thương đan dược, phẩm cấp cao đến — Hoàng Giai Thượng Phẩm đưa tới.

Tiếp đó hắn cầm nhẹ vào tay phải Lý Huyền, linh thức tiến vào trong kiểm tra một lần.

Xương tay Lý Huyền bị gãy làm sáu đoạn, nhưng đối với tu sĩ cũng không phải chuyện gì quá lớn.

Dò xét xong, thu lại linh thức, vẻ mặt lo lắng của hắn mới thu lại đôi chút, thở phào một hơi an ủi.

"Thằng nhóc ngươi yên tâm đi, cái này chỉ là đơn thuần gãy tay, không có lưu lại hoả độc, ăn vào chữa thương đan dược, dưỡng tốt mấy tháng là không có vấn đề gì"

Lý Huyền nhận lấy đan dược nuốt vào, sau đó lại nghe xong an ủi, trong lòng cũng hơi thở phào.

Hắn sợ nhất chính là vết thương này sẽ ảnh hưởng đến bản thân tu hành, nhưng nếu Đổng Lực nói không sao thì tốt rồi.

Nhìn cảnh tượng nơi này, trong lòng Lý Huyền đã an tâm mấy phần.

Chuyện hôm nay chắc là không nháo lớn ra thêm nữa.

Dùng gãy một cánh tay làm đại giới, giải quyết triệt để tai họa ngầm vụ đả thương Thừa Ngạn, đây cũng coi như chuyện tốt.

Chuyện bị Thừa Nham một mạch trả thù, Lý Huyền đương nhiên đã tính tới.

Nhưng hắn cùng Thừa Nham một cái suy nghĩ, tưởng rằng là một thời gian sau đó mới bị nhằm vào gây khó dễ.

Hoặc trực tiếp tìm cớ đuổi ra hầm mỏ, trên đường đi về lại tìm người giáo huấn hay trực tiếp giết mình, những chuyện này đều đã nghĩ qua.

Chỉ có điều Lý Thừa Ngọc ngang tàng như vậy, trực tiếp xông thẳng tới cửa, coi quy tắc của hầm mỏ như không có gì, vẫn là làm hắn trở tay không kịp.

"Cũng may, mọi chuyện coi như tạm thời giải quyết"

Uyên Mai nhìn Thừa Ngọc, giọng điệu nghiêm khắc nói.

"Thừa Ngọc không có lý do ở trong mỏ quáng xuất thủ đả thương người, ngang ngược hành vi, coi thường gia pháp, tội này phải xử thật nghiêm, tránh người khác noi theo thói xấu"

"Ta quyết định phế bỏ tu vi, cấm túc mười năm"

Thừa Ngọc nghe xong Uyên Mai định tội cho mình, ngay lập tức biến sắc mặt, vẻ mặt không dám tin, chừng lớn hai mắt nhìn lại.

"Phế bỏ tiểu tử kia một tay mà thôi, làm sao lại biến thành lớn chuyện như vậy?"

Nàng trong lòng kinh nghi, đương nhiên lời này là không dám trực tiếp nói ra.

Nàng mặc dù có chút kiêu ngạo ngang ngược, nhưng không có nghĩa là ngu xuẩn, dám cùng một vị gia lão cãi tay đôi —

"Đương nhiên, gia gia ngoại trừ"

"Hoang Đường"

Thừa Nham ở một bên nghe Uyên Mai định tội cháu gái mình, không nhịn được bật cười ra tới.

"Thừa Ngọc xuất thủ cũng là có lý do"

"Tiểu nha đầu tuổi trẻ khí thịnh, nghe tin đệ đệ mình bị bắt nạt, nhất thời không thể kìm được tức giận nên mới tìm tới cửa nói chuyện"

"Trong lúc nói chuyện, cả hai nổi lên hoả khí mới thất thủ đả thương người mà thôi"

"Chuyện này đều là bọn trẻ chơi đùa không may đả thương người, ta thấy cũng không có gì to tát"

"Theo lão phu, cứ ai về nhà đấy đi thôi, không cần phải truy đến cuối cùng, rất dễ gây mất hòa khí"

"Hừ, gây mất hòa khí?

Ngươi nói cũng thật hay"

Hoàng Minh cười lạnh, giọng nói mỉa mai.

"Ngươi cho tất cả chúng ta đều là người mù hay sao?

Lão phu mặc dù không biết quá trình giao thủ của cả hai người"

"Nhưng động tĩnh vừa mới nổi lên không được chục cái hô hấp, Lý Huyền tiểu tử này đã bị phế một cánh tay"

"Theo lời ngươi nói đây vẫn chỉ là thất thủ đả thương người, cố thêm tí nữa chắc hẳn đã lấy được cái mạng nhỏ của hắn rồi không chừng"

"Với lại cho dù có là thất thủ thật đi chăng nữa, nếu chuyện này dễ dàng bỏ qua, lần sau lại có người dựa vào đây để tiếp tục làm bậy"

"Như vậy không phải đang thể hiện ra đám lão già chúng ta, quản lý quá vô năng hay sao?"

Thừa Nham nghe xong cũng nghẹn họng, sắc mặt âm trầm nhìn Hoàng Minh cùng Uyên Mai.

"Hai người các ngươi đây là đang muốn kiếm chuyện với ta?"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập