Vân Vụ Sơn Mạch.
Tiếp cận rìa ngoài cùng, bên trong rừng cây.
Từng gốc cổ thụ cao chọc trời mọc lên như nấm, yêu thú tụ tập ở nơi đây không ít.
Hơn chục con yêu thú với nhiều chủng tộc khác nhau, kích thước lớn nhỏ không đồng đều đang tụ tập lại một chỗ.
Có yêu xà dài hơn chục mét, có yêu lang đứng thẳng cao hai mét, lại có khỉ đột đứng thẳng cao bốn mét nhiều.
Một đám yêu thú lẫn nhau đối đầu, chiến đấu nổ ra rung trời nở đất.
Từng gốc cổ thụ cao chọc trời chịu phải dư chấn của trận chiến mà đổ sụp.
Yêu thú chiến đấu không giống tu sĩ dùng các loại thuật pháp hoa mỹ, chúng nó ở đây đều cận thân chiến đấu.
Dưới tình huống chiến lực không sai biệt quá nhiều, những vết thương sâu tận xương lưu lại trên thân là không thể tránh khỏi.
Mà lý do khiến chúng nó điên cuồng chém giết lẫn nhau như vậy, chính là ba trái linh quả đang toả ra màu vàng yêu diễm ở trên cây kia
Linh quả có màu vàng kim, mọc ở trên một gốc cổ thụ không quá cao, đang toả ra hương thơm dẫn dụ đám yêu thú tranh đến đỏ cả mắt.
Huyền Xà cũng tới.
Thân Huyền Xà dài tiếp cận mười mét, bên ngoài lớp da rắn đen, lúc này được phủ lên một lớp băng sương mỏng màu lam nhạt.
Lớp băng sương mỏng này đóng vai trò áo giáp bảo vệ thân thể, đây là chiêu thức nó tự học được sau nhiều lần bị thương nặng, trong những lần đi săn.
Đối thủ của Huyền Xà là một con Nhị Vĩ Linh Hồ.
Hồ Ly được bao phủ bởi một lớp lông màu cam sắc bồng bềnh, phía sau có hai cái đuôi đang phe phẩy qua lại.
Cả hai khí tức đều là nhất giai trung kỳ yêu thú, tương đương với tu sĩ Khai Linh tầng hai.
"Ầm.
Ầm.
Ầm"Nửa ngày sau, khu rừng với những cây cổ thụ cao chọc trời, bây giờ lại bị cưỡng ép phá tan hoang, tạo thành một khu vực trống trải.
Huyền Xà vẫn còn sống sót, nhưng Nhị Vĩ Linh Hồ chiến đấu với nó đã biến thành một bức tượng băng.
"Vút.
Ầm"Đuôi rắn đánh tới, trực tiếp phá tan tượng băng thành nhiều mảnh, một viên cam sắc yêu đan trong đó rơi ra.
Nhưng Huyền Xà lần này không giống mọi lần tiến lên nuốt yêu đan.
Nó bị thu hút tới đây, cũng liều mạng chiến đấu, không bởi vì yêu đan của Nhị Vĩ Linh Hồ, mà do bị ba viên linh quả đã chín vàng kia toả ra mùi hương thu hút tới.
Ngoài Huyền Xà vẫn đang sống sót ra, còn một con Khỉ Đột đứng thẳng cao hơn bốn mét nữa.
Khỉ Đột hai mắt đỏ rực như máu, lông trên thân đen tuyền, phía sau lại có một nhúm lông màu vàng chảy dài từ gáy xuống mông.
Khỉ Đột quay sang nhìn Huyền Xà, hai tay đấm ngực, gầm lên giận dữ.
Đây là một loại thị uy đối với kẻ địch của mình.
Huyền Xà bản tính của nó không phô trương thanh thế, chỉ có một đôi u đồng mắt rắn nhìn không rời mắt khỏi Khỉ Đột.
"Xì xì"Lưỡi rắn phun ra nuốt vào, một hít một thở ở giữa phun ra từng luồng hàn khí.
Mặc dù không phô trương, nhưng thái độ của Huyền Xà cũng rất rõ ràng, sẽ không lùi bước.
Khỉ đột mặc dù là Nhất Giai Hậu Kỳ Yêu thú, nhưng đối thủ của nó cũng toàn là hàng khủng có cấp bậc tương đương.
Thân hình cao hơn bốn mét của nó, vốn dĩ phải vô cùng có lực áp bách, bây giờ lại chi chít những vết thương lớn nhỏ, có cào cấu, có cắn xé.
Huyền Xà may mắn lựa chọn một đối thủ vừa đủ, sau khi chiến thắng trên thân rắn cũng không có bao nhiêu thương tích cả, trạng thái vẫn đang ở đỉnh phong.
Cho dù bản năng yêu thú bên trong nó mách bảo, nếu cùng con khỉ trước mặt chiến đấu sống chết, phần thắng của mình không cao.
Nhưng nó cũng cảm nhận được ba viên linh quả vàng kim trên cây kia, có thể trợ giúp mình tiến thêm một bước.
Giữa bản năng e ngại, cùng bản năng tiến hóa, Huyền Xà cuối cùng vẫn chọn cái sau.
Giữa hai bên giằng co không được bao lâu, bỗng nhiên hai mắt đỏ rực như máu của Khỉ Đột từ từ dịu đi.
Vẻ bạo ngược huyết sát trên gương mặt đã biến mất, một đôi lý trí cùng giảo hoạt đôi mắt quay trở lại.
Trong trận chiến gian nan vừa rồi, để có thể trở thành kẻ chiến thắng cuối cùng, nó lựa chọn bước vào trạng thái cuồng bạo.
Một khi ở trạng thái này, sức mạnh thể chất của Khỉ Đột sẽ tăng cao, nhưng lý trí gần như mất hết.
Lý trí quay trở về, nó cảm nhận được thân hình rất nhiều vết thương, cũng thấy Huyền Xà với trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Hai con ngươi của nó liếc nhìn xung quanh, sau đó lại đánh giá tình huống trước mặt, cuối cùng đưa ra quyết định.
Sau một lúc tốn thời gian cùng với Huyền Xà thương lượng, cả hai quyết định chia nhau ba quả trái cây kia.
Khỉ Đột mạnh hơn chiếm hai trái, Huyền Xà thì chiếm một trái.
Kết quả này đối với cả hai đều có thể chấp nhận được.
Huyền Xà một đôi u đồng mắt rắn cảnh giác nhìn Khỉ Đột, thân hình nó thì nhanh chóng tiến tới một trái cây đang toả ra hương thơm nồng đậm.
Nó cảnh giác chú ý Khỉ Đột, một bên ngậm lấy linh quả, tiếp đó trườn đi, biến mất trong rừng sâu.
Huyền Xà ngậm lấy linh quả trong miệng, không hề có ý định ngay lập tức nuốt vào.
Nó cứ thế ngậm lấy linh quả trong miệng, rời khỏi rừng cây với vô số cổ thụ cao chọc trời, tiếp đó một mạch bò về một hướng.
Mất chừng một canh giờ đi đường, Huyền Xà về tới đầm nước quen thuộc, chính là địa bàn của Băng Đàm Ngạc Yêu trước đó — bây giờ thì là của nó.
Xuyên qua tầng nước hồ lạnh giá, nó tiến vào trong hang động — cũng là tổ của mình.
Cảm thấy bản thân đã ở nơi an toàn, nó lúc này mới nuốt xuống linh quả.
Lúc đầu Huyền Xà không có cảm nhận gì cả, nhưng từ từ nó cảm thấy trong cơ thể có một đoàn nhiệt độ đang nóng lên.
Mặc dù nó là thủy hệ yêu thú đã biến dị thành băng hệ, nhưng kì lạ ở chỗ lại không cảm thấy khó chịu khi cỗ năng lượng nóng bỏng này xuất hiện.
Ngược lại, còn cảm thấy rất thoải mái, sau đó lại dần cảm thấy buồn ngủ, cuối cùng từ từ nhắm lại hai mắt, rơi vào ngủ say bên trong.
Cùng lúc đó, trong lúc ngủ say, khí tức của nó cũng đang từ từ mạnh lên.
Không chỉ dừng lại ở đó, lớp da rắn vốn dĩ phải tự mình lột bỏ, bây giờ lại đang dần tách ra, rơi xuống mặt đất như là bùn đất bong tróc.
Ở dưới lớp da rắn bị bong tróc, hiện ra một lớp da non đang còn yếu.
Huyền Xà ở lúc này, chiến lực gần như bằng không, cho dù là một tên Thông Mạch Cảnh tu sĩ, hay một con hung thú tiến tới, đều có thể gây tổn thương, thậm chí là giết chết nó.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập