Chương 91: Vây Giết Phong Lang.

Thời gian thấm thoát trôi qua.

Trong những ngày sau đó, Uyên Vân phát hiện càng ngày càng có nhiều yêu thú không hiểu đi tới nơi này, tu vi cũng càng ngày càng mạnh.

Lúc đầu đa phần chỉ là Nhất Giai cùng Nhị Giai yêu thú, nàng cùng một đám Lý gia tộc nhân mới đến đều có thể xử lý dễ dàng.

Nhưng càng về sau, yêu thú tiến tới càng thêm mạnh mẽ, thậm chí đã có Tam Giai Trung Hậu Kỳ yêu thú xuất hiện.

Những lúc như vậy, Lý Hoàng Minh sẽ chủ động dẫn theo hai đến ba người có tu vi Khai Linh hậu kỳ, nhanh chóng giải quyết rắc rối.

Ba tháng sau, một ngày này.

Lý Hoàng Minh dẫn theo Đổng Lực, Uyên Mai, cùng hai người nữa có tu vi Khai Linh hậu kỳ, tập trung vây giết một bầy Phong Lang mười con.

Phong Lang Vương là một con sói có bộ lông trắng bồng bềnh như tuyết, tứ chi đứng thẳng cao tiếp cận năm mét.

Nó là loài yêu thú thiên về tốc độ di chuyển, có thể hình to lớn như vậy đã xem như là rất đáng kinh ngạc.

Khí tức trên thân nó thả ra tiếp cận Tam Giai Hậu Kỳ, bằng với tu sĩ nhân loại có tu vi Khai Linh tầng chín.

Bầy phong lang này nhiều lần tiếp cận thử thăm dò nơi đây, Hoàng Minh hai lần xuất thủ muốn đuổi đi, nhưng nó đều sẽ quay trở lại.

Biết không thể cứ thế kéo dài xuống, lão quyết định lần này xuất động đủ lực lượng, một lần vây giết đám nghiệt súc này.

Lang Vương liên tục nhảy qua nhảy lại trên mặt đất, tránh đi những sợi dễ cây từ phía dưới trồi lên quấn lấy.

Hơn mười sợi dễ cây giống như mãng xà dài cả trăm mét, vô cùng linh hoạt lại phối hợp lẫn nhau, vây bắt lấy Lang Vương đang trên nhảy dưới tránh.

Ở phía Lang Vương, mặc dù thân hình to lớn nhưng rất linh hoạt, lại mỗi khi sắp bị dễ cây trồi lên mặt đất quấn được.

Dưới bàn chân của nó sẽ xuất hiện những cơn gió nhẹ lưu chuyển, giúp nó nhẹ nhàng tránh đi tập kích.

Hoàng Minh ở giữa trung tâm chiến trường, chắp tay sau lưng nhìn cảnh này, nửa thân dưới của lão đã hoá thành cổ thụ trôn sâu dưới đại địa.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, lão nhíu mày nghiêm nghị, một tay đưa ra nhẹ chuyển.

Mười hai thanh Phi Diệp kích thước bằng chiếc lá lăng không hiện ra, theo ý niệm của Hoàng Minh lao tới, gia nhập vào chiến trường.

Đây là nguyên bộ Trung Phẩm Pháp Binh của lão.

"Phốc phốc"Phi Diệp tốc độ quá nhanh, Lang Vương bất cẩn trong chớp mắt liền bị trúng một đòn.

"Ngao Ô"

Lang Vương gầm lên một tiếng đau đớn, từng thanh phong nhận theo đó phóng ra

"ầm ầm"

chém tan từng sợi dễ cây làm nhiều mảnh, cũng đẩy lui Phi Diệp thế công.

Nó muốn rút lui, nhưng xung quanh chiến trường đã bị thuật pháp của Hoàng Minh phong tỏa.

Từng gốc mộc đằng theo dưới đại địa đâm trồi nẩy mầm, đan xen vào nhau, rất nhanh liền tạo thành một lớp hàng rào vây kín đường lui.

"Ha ha"

"Muốn chạy?"

"Lão phu chuẩn bị kỹ càng như vậy, còn có thể để ngươi chạy thoát, không phải hiện ra ta quá vô năng hay sao?"

Lang Vương lúc đầu còn có thể ung dung tránh né dễ cây đánh tới, nhưng sau khi có sự gia nhập của người hai thanh phi diệp, cảnh tượng liền thay đổi.

Hai mắt nó liên tục nhìn quanh, cảm thấy không thể thoát ra được, cuối cùng khóa chặt lấy bóng người giữa trung tâm chiến trường, đang ung dung chắp tay sau lưng đánh giá mình.

Nó nhận ra kẻ trước mặt là nguy cơ đầu nguồn, chỉ cần giải quyết tên này nguy cơ liền được hóa giải.

Mặc dù Hoàng Minh khí tức làm nó kiêng kị, nhưng đã đến nguy nan một bước, làm sao còn suy nghĩ nhiều.

Gầm rú lên một tiếng, trong miệng phóng ra vô số phong nhận đẩy lùi dễ cây cùng phi nhận, tiếp đó tứ chi phát lực, lấy tốc độ cực nhanh phóng đi.

Hoàng Minh thấy Lang Vương phóng tới, trong lòng cười lạnh.

Lão làm sao lại không nghĩ đến điểm này, sớm đã đề phòng, chỉ chờ Lang Vương lao tới liền phát động bẫy dập.

Khi Lang Vương tiếp cận Hoàng Minh khoảng cách hai mươi mét trong vòng, hai tay lão tốc độ cực nhanh kết pháp quyết.

Phía bên phải ngay cạnh Lang Vương, một con Mộc Giao đầu rồng thân xà phá đất lao lên, nhanh như chớp liền quấn quanh Lang Vương thân hình, tiếp đó há ra miệng rộng cắn nó cái cổ.

"Ngao Ô"

Lang Vương gầm lên một tiếng đau đớn, nó theo bản năng muốn lùi lại, nhưng càng nhiều dễ cây từ dưới đất trồi lên, quấn lấy tứ chi của nó.

"Kết thúc rồi"Hoàng Minh nhìn Lang Vương bị định trụ, gương mặt già nua lộ ra nụ cười lạnh ẩn chứa sát ý.

"Phốc phốc phốc"Lời nói lão vừa mới dứt, mười hai thanh phi diệp tứ tứ phía vọt tới, đâm xuyên qua thân hình Lang Vương.

Lang Vương tứ chi ngã quỵ, sinh cơ từ từ biến mất.

Hạ gục xong Lang Vương, Hoàng Minh chú ý đến những người còn lại.

Lão thấy Đổng Lực toàn thân huyết khí cương mãnh, thân hình bỗng chốc cao lớn hơn rất nhiều.

Y phục nửa thân trên của hắn đã vỡ vụn biến mất trong lúc chiến đấu, để lộ ra cơ bắp cường tráng, thân hình lại cao hơn hai mét, nhìn rất có lực áp bách.

Đối thủ là một con Tam Giai Phong Lang, thân hình hơi thấp chút, chỉ hơn ba mét một chút.

Hắn cầm búa lớn trong tay vung vẩy, sau một lúc kịch liệt chiến đấu, cuối cùng cũng hạ gục được đối thủ.

Đổng Lực chống đỡ búa lớn trên mặt đất, lồng ngực phập phồng lên xuống, mệt mỏi thở dồn dập.

"Không dễ dàng"Tam Giai yêu thú, thật sự khó đối phó hơn Thất Giai Vu Quỷ nhiều lắm.

Tầm mắt Hoàng Minh lướt qua Đổng Lực chú ý đến Uyên Vân.

Uyên Vân tu vi chỉ là Khai Linh tầng năm, nhưng lại có thể cùng hai con nhị Giai Yêu Lang chiến đấu, thậm chí là dễ dàng chiếm thượng phong.

Một con khí tức Nhị Giai trung kỳ, ngang tu sĩ Khai Linh tầng năm, một con Nhị Giai Hậu Kỳ, ngang tu sĩ Khai Linh tầng sáu.

Hoàng Minh thu lại tầm mắt, tiếp đó cũng ra tay trợ giúp mấy người giải quyết tàn cuộc.

Từng sợi dễ cây từ dưới đất trồi lên hướng đám Yêu Lang đánh tới.

Một lúc sau, chém giết kết thúc.

Nhìn từng cỗ thi thể yêu lang trên mặt đất, Hoàng Minh nhíu mày hướng một tên Khai Linh tầng bảy bên cạnh phân phó.

"Ngươi, dùng Thuật Pháp xử lý nơi này sạch sẽ chút, đừng để mùi máu tươi lan rộng ra thu hút nhiều yêu thú hơn tới"

Tên kia nhận được mệnh lệnh liền nghiêm túc gật đầu.

"Đệ tử nghe rõ"

Nói xong hắn bắt đầu thi pháp.

Bầu trời dần dần có mây đen ngưng tụ, thời gian mấy hô hấp sau, nơi đây liền xuất hiện một trận mưa rào.

Hoàng Minh kêu mọi người nhanh chóng xử lý thi thể yêu lang.

Ngoài một số loài yêu thú đặc thù ra, còn lại yêu thú đối với tu sĩ mà nói, chính là toàn thân đều là bảo.

Khi Hoàng Minh dự định kêu mọi người rút lui tiến vào hầm mỏ lúc, bỗng nhiên từ đằng xa có tiếng gọi vọng tới.

"Hoàng Lão, ta phát hiện hang động bên kia có dị thường"

Hoàng Minh chú ý âm thanh vang lên chỗ, người này là Đức Sơn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập