Chương 97: Trận Pháp Bị Phá, Đại Chiến Nổ Ra.

Đứng trong trận pháp, Uyên Mai đứng sánh vai cùng Hoàng Minh, với Thừa Nham, thần sắc nghiêm trọng nhìn đám người đang toàn lực công kích trận pháp.

Lý gia mặc dù có phân chia phe phái, thậm chí là thường xuyên đấu đá nội bộ không ai nhường ai.

Nhưng một khi có kẻ địch bên ngoài xâm phạm, bọn họ đều không do dự mà đồng lòng đối ngoại.

Đấu đá nội bộ, đó chính là chuyện riêng của gia tộc, ai thắng ai thua chung quy vẫn là Lý gia.

Chỉ có đồng lòng đối ngoại, Lý gia mới có thể phát triển phồn vinh đến tận bây giờ, nếu không đã vì nội bộ phân tranh mà mất hết sức lực.

Hai hàng lông mày của Hoàng Minh nhíu lại, giọng nói nghi ngờ vang lên.

"Đám người đó rốt cuộc định làm gì, chẳng lẽ bọn chúng không biết những đòn công kích này đối với Huyền Giai trận pháp mà nói là vô ích hay sao?"

Thừa Nham ở một bên cũng cau mày, lão khẽ lắc đầu.

"Không thể nào là vô ích, theo tình hình trước đó hiện ra, đám người này ắt hẳn đã chuẩn bị từ lâu"

"Những lần thăm dò trước đó vốn dĩ cũng nên biết mỏ quáng được Huyền giai đại trận bảo vệ, hôm nay nếu đã quyết định tấn công tổng lực, không nên chỉ có những thứ này mới đúng"

"Trừ phi biết không có cách nào phá được trận, cho nên muốn liều một lần, hoặc tên dẫn đầu là kẻ ngu"

Hoàng Minh nhíu mày nhìn qua:

"Vậy ý ông là?"

Thừa Nham khẽ thở dài.

"Ta mặc dù không biết bọn chúng định làm gì, nhưng có lẽ không phải chuyện gì tốt, dù sao ta cũng không phải trận pháp sư"

"Bọn chúng đang tìm sơ hở trận pháp"

Bỗng nhiên thanh âm nặng nề của Uyên Mai vang lên.

Cảm giác được cả hai người đang nhìn mình, nàng lại thở dài nói ra.

"Có rất nhiều loại bảo vật có thể dựa vào trận pháp sơ hở, một lần công kích liền phá được trận pháp"

"Đương nhiên, trận pháp sơ hở không phải dễ dàng liền có thể tìm được, chưa nói đến chủ trận giả là có khả năng di rời yếu điểm trận pháp hoặc giấu nó đi, thậm chí ra tay bảo vệ"

Hoàng Minh nghe xong hai hàng lông mày vẫn không giãn ra, quay qua dò hỏi.

"Vậy ngươi có thể di rời yếu điểm trận pháp đi hay không?"

Lão biết Uyên Vân cũng là trận pháp sư, trên lý thuyết phải biết làm sao để che giấu yếu điểm trận pháp mới đúng.

Nhưng giọng điệu của nàng này vẫn hết sức nặng nề, không giống có thể giải quyết cho lắm.

Quả nhiên Uyên Mai sau khi nghe xong, khẽ lắc đầu trả lời.

"Đáng tiếc là ta không thể"

"Huyền Giai trận pháp, thâm ảo khó nắm bắt"

"Giữa Hoàng giai trận pháp cùng Huyền giai trận pháp có sức khác biệt cực lớn, không chỉ riêng về số lượng Trận Văn, mà còn kết cấu Trận Văn cũng khác một trời một vực"

Nói đến đây nàng lông mày lại hơi giãn ra, khẽ cười nói.

"Cũng may, mặc dù ta không biết cách dùng uy lực của trận pháp để bảo vệ điểm yếu trận pháp, hay là di chuyển nó đi chỗ khác"

"Nhưng người bố trí trận pháp là cha ta, hắn nói cho ta biết yếu điểm ở đâu, khi trận pháp lộ sơ hở, chúng ta có thể nếm thử bảo vệ"

"Huyền Giai trận pháp có năm yếu điểm, chỉ cần không để cả năm cùng lúc bị phá vỡ, vậy thì trận pháp vẫn có thể miễn cưỡng duy trì, chờ viện binh tới có lẽ không vấn đề gì"

Nàng nói đến đây, hai người Thừa Ngạn cùng Hoàng Minh, rõ ràng đều thả lỏng một hơi.

"Vậy thì tốt, khi cần chúng ta xuất thủ bảo vệ yếu điểm trận pháp, ngươi cứ trực tiếp chỉ huy là được"

"Yên tâm đi, cho dù liều cái mạng già này, lão phu cũng sẽ bảo vệ nó đến cùng"

Hoàng Minh cười nhẹ nhõm nói, Thừa Nham ở một bên cũng nghiêm túc gật đầu.

"Ngươi am hiểu trận pháp, biết lúc nào chúng ta cần ra tay, giao cho ngươi chỉ huy ta không phản đối"

Lý Huyền rời khỏi phòng nhỏ, tay cầm theo trường thương vẻ mặt nghiêm túc nhìn bên ngoài.

Liếc nhìn xung quanh thấy mọi người đều chuẩn bị sẵn sàng cho việc chiến đấu.

Lúc này để cho trận pháp được tối ưu hóa năng lực phòng ngự, mê huyễn tầm nhìn đã được Uyên Mai cho tắt đi.

Hắn ở trong này nhìn rõ những người đang công kích phía ngoài, đa phần đều là Khai Linh tầng hai cùng tầng ba.

"Thật kì lạ"

Thấy số lượng tu sĩ được cử đến Lý Huyền không khỏi tấm tắc thấy lạ.

"Triệu gia phái nhiều đệ tử có tu vi Khai Linh sơ kỳ đi chiến đấu như vậy, không sợ khiến bọn họ chết vô ích sao?"

Nếu là hắn, dưới tình huống biết được tin tức bên trong, sẽ phái thuần Khai Linh hậu kỳ cùng trung kỳ ra, khi chiến đấu chính là nghiền ép một bên.

Chứ để Khai Linh sơ kỳ tham gia vào đại chiến, không sợ bọn họ thương vong nặng nề à.

Nhưng Lý Huyền đâu biết được rằng, những người ở tu vi Khai Linh sơ kỳ này, đều là Triệu gia trên danh nghĩa cướp tu mời đến, công việc đúng là để bọn họ đi chịu chết.

Ít người, nếu xảy ra biến cố tiện rút lui.

Hắn cảm thấy kì lạ chỉ là thoáng qua, sau đó lại chú ý đến phía sau còn có sáu thân ảnh đang đứng.

Khi còn đang suy nghĩ thân phận bọn họ rất có thể là gia lão của Triệu gia, thì Lý Huyền đã thấy đám người này bắt đầu di chuyển.

Năm người nhanh chóng tách nhau ra đi tới một khu vực, trong tay đồng loạt xuất hiện một hạt châu màu đen tuyền.

Không chút do dự, cả năm cùng lúc phóng ra Phá Trận Châu.

"Là lúc này"

Uyên Mai phía trong đồng thời chỉ huy.

Cả nàng với Hoàng Minh, cùng Thừa Nham đều di rời thân ảnh, phóng tới một chỗ có những đường trận văn đang hội tụ.

Tay của bọn họ đã bấm pháp quyết, ngưng tụ ra những đòn công kích hướng Phá Trận Châu đánh tới.

Mặc dù chỉ có ba người, tối đa cũng chỉ bảo vệ được ba nơi yếu điểm trận pháp, nhưng như vậy cũng đã đủ.

Chỉ cần có thể phòng ngự được lần này, trận pháp vẫn có thể tiếp tục vận chuyển, viện binh liền có thể nhanh chóng đuổi tới.

Nhưng chỉ là.

Khi ba đòn công kích của Thừa Ngạn, Uyên Mai, cùng Hoàng Minh sắp chặn được Phá Trận Châu đang bay tới.

Bỗng chợt bọn họ đều cảm thấy hoa mắt, tinh thần đình chệ trong một cái tích tắc, thuật pháp ngưng tụ chậm một giây.

Phá Trận Châu vượt qua thuật pháp, đồng loạt đánh chính xác vào yếu điểm đại trận.

Thần sắc ba người Uyên Mai, Hoàng Minh, Thừa Ngọc, biểu tình ngơ ngác không dám tin vẫn còn hiện rõ trên gương mặt ba người.

"Đây là?"

Không để bọn họ suy nghĩ trong bao lâu.

"Lạch cạch"

"Lạch cạch"

Từng vết rạn nứt lấy yếu điểm trận pháp làm trung tâm, từ từ lan rộng ra như mạng nhện, cuối cùng toàn bộ trận pháp

"ầm vang"

phá toái.

Đám tán tu bên ngoài thấy trận pháp bị phá, đều gầm lên vui sướng.

"Tốt tốt, trận pháp đã bị phá, chư vị đạo hữu còn chờ gì nữa?"

"Mau xông vào giết cho sảng khoái, đoạt bọn chúng tài sản"

"Ha ha, ông đây nhìn đám đệ tử đại gia tộc này đã chán ghét từ lâu, nay nhất định phải cho đám oắt con này biết thế đạo hiểm ác"

Từng tiếng hô giết chóc vang lên, đám người này như phát điên mà lao tới.

Đổng Lực đám người hộ vệ đội phản ứng rất nhanh.

"Tất cả xông lên, không nên để đám rác rưởi này khinh thường người Lý gia chúng ta"

Đổng Lực nói xong liền bành trướng thân hình, y phục nửa thân trên bị phá nát, cả người đều cao lớn hơn không ít, trực tiếp đạt tới hơn hai mét.

Tay hắn cầm lấy búa lớn vung vẩy, không coi ai ra gì trực tiếp nhảy lên chiến đấu.

Đám người xông lên hàng đầu chỉ có tu vi Khai Linh sơ kỳ, khi thấy Đổng Lực khí tức mạnh mẽ ép tới, đều vội vã tránh lui một bên.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập