Giống như rơi xuống hầm băng giữa mùa đông giá rét, nước mưa tháng Sáu trút xuống khiến tứ chi hắn cứng đờ.
Nếu không nhờ mấy năm bản thân chăm chỉ luyện khí, giúp cơ thể khỏe mạnh hơn người bình thường, thì e rằng đã sớm không trụ nổi.
Cố Trường Phong ghì thấp chiếc mũ rơm xuống, rảo bước đi qua cầu phao, hướng về phía sông Giang Nam ở phía đông làng.
Con đê ngăn lũ do triều đình xây dựng cách đây 20 năm trước hiện đang sắp sụp đổ, do bị xói mòn bởi những trận mưa lớn triền miên nhiều năm qua.
Chiến tranh nổ ra liên miên ở thảo nguyên phương Bắc khiến quốc khố trống rỗng, căn bản không còn tiền để cứu tế thiên tai.
Đi về phía đông thôn, liền thấy một sườn dốc cao.
Cuốc bộ qua con đê vỡ, có thể nghe thấy tiếng khóc nức nở vang khắp bốn bề.
Nương theo gió mưa, trong tiếng khóc ấy vừa mang theo lòng bi mẫn, sự phẫn nộ, lại pha lẫn một chút ngữ khí trêu đùa của vận mệnh.
Cố Trường Phong nằm rạp trên sườn dốc, nhìn xa xăm xuống dòng sông Giang Nam dưới con đê.
Nước mưa trút xuống mặt sông tạo thành những hố sâu chi chít.
Những làn hơi nước từ xa bay đến bao phủ khắp cả dòng sông.
Trong tầm nhìn trắng xóa lại xuất hiện một vệt đen điểm xuyết.
Cố Trường Phong cúi nhìn xuống dưới chân đê, bắt gặp một con mèo đen toàn thân ướt sũng, hạ thấp tầm mắt, trông thấy dưới chân đê, một con mèo đen ướt sũng, cơ bắp co chặt, khòm lưng, dè dặt tiến đến bờ sông.
Mắt con mèo đỏ hoe vì lạnh, bọt mép chảy không ngừng, trông giống như người đang mắc trọng bệnh.
Những bước đi của nó lại vững vàng một cách dị thường, nhìn chằm chằm vào bụi lau sậy ven bờ.
Chỉ vì trong bụi lau sậy đó đang có một con cá diếc béo mầm bị mắc cạn.
Con mèo đen đã đói đến mức không chịu nổi.
Một bước, hai bước…
Ngay khoảnh khắc sát mép nước, lông tơ toàn thân dựng đứng, nó khòm lưng nhảy bổ, lao mình xuống nước.
Bắt cá nằm trong chậu, lẽ ra là đã chắc mười phần thắng.
Thế nhưng ngay khi mèo đen tiếp nước, con cá diếc mắc kẹt trong đám sậy bỗng dưng biến mất.
Vùng nước vốn chỉ ngập đến mắt cá chân đột ngột sâu thẳm.
Khoảnh khắc mèo đen rơi xuống nước, những cánh tay khô khốc màu trắng vươn ra, tóm chặt lấy thân xác nó mà xâu xé dữ dội.
Ngay lập tức!
Tiếng nức nở bi thương đạt đến đỉnh điểm.
Những cái xác trắng hếu tranh giành nhục thân mèo đen, sau khi ăn sạch sành sanh thì ôm chầm lấy nhau nô đùa dưới nước.
Dù miệng không ngừng khóc lóc, nhưng nụ cười trên mặt lại không hề giảm bớt, trông đặc biệt ghê rợn.
Cố Trường Phong thở phào nhẹ nhõm.
Dù nhà anh đã mấy ngày không có thịt, nhưng anh vẫn kìm lòng được, mà không tranh giành con cá diếc với con mèo kia.
Trong ký ức của hắn, Đồ Lục có ghi chép:
Thủy Quỷ còn có tên gọi khác là Thủy Hầu Tử (khỉ nước)
* rất thích ăn thịt người và động vật sống.
Chúng thích bày ra những ảo ảnh ven bờ như tiền bạc, cá béo để dẫn dụ người qua đường hoặc gia súc lại gần.
Đợi đến khi con mồi đặt chân xuống nước, dòng nước sẽ đột ngột dâng cao qua đỉnh đầu.
Khi đó, chúng có thể mặc sức xâu xé, hành hình con mồi theo ý muốn.
*Khỉ nước (Thủy Hầu Tử)
được coi là một loại
"Quỷ nước"
(Thủy quỷ)
Đây là linh hồn của người chết đuối không thể siêu thoát, biến thành hình dạng giống con khỉ, mình đầy vảy hoặc lông lá, tay chân có màng và cực kỳ khỏe dưới nước.
Mục tiêu của nó là kéo người sống xuống để “thế mạng”.
Vạn vật hữu linh, mèo đen chưa chắc đã không nhìn ra đây là cái bẫy của Thủy Hầu Tử.
Thế nhưng giữa những ngày mưa dầm dề, cộng thêm việc đói hoa mắt và bệnh tật quấn thân đã khiến nó không thể kìm lòng.
Cố Trường Phong ôm chặt chiếc rìu bên hông, bò dọc theo đoạn đê vỡ về phía hạ lưu sông.
Giữa dòng, vô số Thủy Hầu Tử tranh nhau vây lấy, nô đùa, tiếng bì bõm càng lúc càng dữ dội.
Hắn chợt trông thấy một con quỷ nước thiếu tay cụt chân vừa xông vào đám đông liền bị gạt ra ngay lập tức.
Nó nhe răng trợn mắt, cố lao vào bầy đàn một lần nữa, nhưng lại bị đồng bọn thẳng tay xô đẩy ra xa.
Con Thủy Hầu Tử này đã thu hút sự chú ý của Cố Trường Phong.
Có lẽ không muốn bị lạc đàn, nó tiếp tục xông vào, nhưng lần này đồng bọn không chỉ đẩy ra mà còn nhe nanh múa vuốt tấn công vào chỗ hiểm của nó.
Cố Trường Phong nhìn chằm chằm vào khuôn mặt con quái vật, càng nhìn càng thấy quen mắt.
Nhớ lại hồi lâu, hắn mới nhận ra thân phận của con Thủy Hầu Tử đó.
Trong thôn có một người tàn tật tên là Vương Nhị Cẩu, mấy ngày trước vì tham chén say rượu nên ngã xuống sông chết đuối.
Lúc mới lọt lòng vì thai ngược, Vương Nhị Cẩu ngoài việc tay chân khiếm khuyết thì khuôn mặt cũng bị biến dạng cực kỳ nghiêm trọng, điểm dễ nhận thấy nhất chính là chóp mũi của gã bị khuyết mất một mảng.
Hình ảnh khuôn mặt con quái vật lại trùng khớp với Vương Nhị Cẩu, nên Cố Trường Phong đã hoàn toàn xác định được danh tính của nó.
Không ngờ lúc sống vì tàn tật mà không được ai đoái hoài, lúc chết cũng tương tự như vậy.
Vương Nhị Cẩu trong hình hài Thủy Hầu Tử ngơ ngác nhìn đám đông đang nô đùa, hàm răng nghiến chặt đến mức bờ môi loét ra.
Nó nán lại nơi đó một hồi lâu, cuối cùng vẫn chọn rời đi.
Xuôi theo dòng nước, nó trôi về phía hạ lưu, nơi lòng sông nông hơn một chút.
Thấy Vương Nhị Cẩu đã tách đàn, Cố Trường Phong liền đuổi theo, di chuyển song song với đối phương.
Cứ ngỡ con Thủy Hầu Tử đơn độc này sẽ là cơ hội của mình, nhưng khi thực sự tới được hạ lưu, tim hắn vẫn không khỏi thắt lại mấy nhịp.
Nếu thượng lưu là thiên tai do mưa bão càn quét làm vỡ đê, thì hạ lưu e rằng là địa ngục trần gian.
Vô số xác chết bị Thủy Hầu Tử xâu xé thành từng mảng từng mảng nổi lềnh bềnh trên mặt sông, những đám sậy và cành cây khô đan xen vào nhau, vây hãm vô số tảng thịt vụn thành một vòng tròn chết chóc.
Vương Nhị Cẩu trong hình dạng Thủy Hầu Tử nở nụ cười đầy mãn nguyện, nó ung dung bơi lội giữa đống “thức ăn” này, chẳng còn chút vẻ bi thương, thê lương nào như lúc nãy.
Nó nhe nanh múa vuốt xâu xé con mồi, cơ bắp toàn thân cuồn cuộn căng phồng, đôi mắt đỏ ngầu toát ra vẻ oán hận thấu xương khiến người ta phải khiếp sợ.
Lúc sống hay khi chết đều bị người đời ghẻ lạnh, kẻ tưởng như thân xác khiếm khuyết, cô độc lẻ loi là Vương Nhị Cẩu kia, thực chất lại chính là kẻ có sát khí nặng nhất vùng nước này.
Nó ngụy trang thành vẻ đơn độc đáng thương để trà trộn vào bầy đàn, chẳng qua là để ngăn đồng bọn phát hiện ra “thiên đường” của riêng mình nơi đây.
Cố Trường Phong nuốt nước bọt cái ực.
Hắn thừa hiểu, lúc này dù muốn hay không cũng phải ra tay rồi.
Đối mặt với cả bầy khỉ nước ở thượng nguồn, chắc chắn hắn chẳng có lấy nửa phần thắng.
Còn ở hạ lưu này, tuy phải đối đầu với con hung hãn nhất, nhưng ít ra đối thủ cũng chỉ có một mình.
Cố Trường Phong lăm lăm chiếc rìu trong tay, đứng trên đoạn đê vỡ huýt một tiếng sáo dài.
Ngay lập tức, Vương Nhị Cẩu ngoắt đầu lại, bốn mắt nhìn nhau trừng trừng.
Mưa trút như xối nước.
Một người một thú, cả hai đều bất động.
Hồi lâu sau, Cố Trường Phong mới từ từ giơ cao hai tay, từng bước một dấn thân xuống dòng sông.
Ngay khoảnh khắc bàn chân vừa chạm nước, toàn thân Vương Nhị Cẩu bỗng co giật từng hồi, đôi mắt nó nhìn Cố Trường Phong đầy thèm khát, nhưng vẫn chưa có thêm động thái nào khác.
“Vẫn chưa mắc bẫy sao?
Cố Trường Phong tiếp tục lội sâu xuống dòng nước.
Mỗi bước hắn tiến tới, sự thèm khát trong mắt Vương Nhị Cẩu lại tăng thêm một phần.
Dần dần, Vương Nhị Cẩu phải dùng tay bịt chặt miệng mình lại, nhưng vẫn không cách nào ngăn nổi dòng nước dãi cứ thế tuôn ra theo kẽ tay và gò má.
Thế nhưng, nó vẫn bất động như cũ.
Đợi đến khi nước ngập quá đầu gối, Cố Trường Phong đột ngột dừng bước.
Hắn không dám tiến thêm nữa.
Đây là vị trí mà hắn tính toán kỹ lưỡng:
vừa đủ để dẫn dụ Vương Nhị Cẩu, lại vừa không gây trở ngại cho việc vung rìu chiến đấu.
Nếu dấn thân sâu hơn nữa, tuy khả năng nhử mồi cao hơn, nhưng sức cản của dòng nước sẽ khiến động tác của hắn chậm chạp đi rất nhiều.
Sương mù xung quanh dần tản ra, làn nước dưới chân lạnh buốt như kim châm vào xương tủy.
Kẻ là người, kẻ là thú, cách nhau không quá hai mươi bước chân, nhưng đôi bên đều chẳng dám có bất kỳ động thái thừa thãi nào.
Cố Trường Phong hít một hơi thật sâu, hắn há miệng cắn rách lòng bàn tay rồi nhẹ nhàng bóp mạnh.
Những giọt máu nóng hổi tụ lại, chảy dọc qua đầu ngón tay, từng giọt, từng giọt rơi tõm xuống dòng sông.
“Giờ thì.
còn nhịn nổi nữa không?
Nín thở tập trung, những luồng gió nhẹ xung quanh bỗng chốc cuộn lên thành từng đợt sóng nhiệt.
Linh khí ít ỏi giữa đất trời lấy Cố Trường Phong làm trung tâm, men theo lỗ chân lông thấm sâu vào tứ chi bách hài.
Luồng linh khí ấy xuyên qua tứ chi, hội tụ lại nơi lòng bàn tay đang bị thương, thấm đẫm và nuôi dưỡng từng giọt máu tươi đang không ngừng tuôn rơi.
Gió mưa đồng thời thổi tung chiếc nón lá và vạt áo tơi, trong đôi mắt vốn thanh đạm của người thiếu niên, sát ý bỗng bùng lên dữ dội như sấm sét giữa trời quang.
Giữa cơn cuồng phong, dáng hình mảnh khảnh mà rắn rỏi của người thiếu niên nghèo khổ trông lại càng giống một vị hiệp khách ung dung trước biến cố.
Cố Trường Phong nhìn chằm chằm vào Vương Nhị Cẩu dưới nước, và Vương Nhị Cẩu cũng gườm gườm nhìn lại hắn.
Thủy Hầu Tử vốn là loài thủy quỷ đã mở mang linh trí, nó thừa hiểu những giọt máu tươi xuất hiện vô cớ thế này rõ ràng là một cái bẫy.
Chính vì vậy, Cố Trường Phong cũng chẳng thèm che giấu hay lấp liếm.
Hắn đưa tay ra, đường đường chính chính cho Vương Nhị Cẩu biết rằng:
Hắn chính là con mồi, và hắn chỉ có một mình.
Hắn đứng đó, giữa đất trời bao la.
Đợi nó đến lấy mạng.
Ánh mắt Vương Nhị Cẩu ban đầu còn đầy hung hiểm, nhưng khi mùi máu tanh nồng đượm linh khí cuộn trào trong màn mưa âm u, dòng nước dãi chết tiệt của nó cứ thế ừng ực tuôn ra không dứt.
Cố Trường Phong cúi người xuống, đưa bàn tay vào trong nước nhẹ nhàng khuấy động.
Sắc máu loang loáng tan ra, khiến Vương Nhị Cẩu nghiến răng trần trạt, phát ra những tiếng két két chói tai.
Nó điên cuồng cắn xé những mẩu xác chết xung quanh nhằm xoa dịu cơn đói đang cào xé tâm can.
Nhưng đứng trước sự cám dỗ của máu tươi thịt sống ngay trước mắt, nó vẫn cứ bứt rứt không yên, chẳng thể nào nhẫn nhịn thêm được nữa.
Sấm sét gầm vang, nổ tung trên bầu trời trắng xóa.
Những đóa sóng pha lẫn nước mưa và máu tươi bắn tung tóe khắp phía, tiếng nức nở âm u bỗng chốc im bặt.
Vương Nhị Cẩu bất ngờ lặn xuống, vạch ra một đường sóng dài trên mặt nước.
Trong chớp mắt, Cố Trường Phong vung cao chiếc rìu gỉ sét, chẳng chút do dự chém thẳng xuống bàn tay đầy vết cắt của chính mình!
Ngay khi lưỡi rìu vừa hạ xuống, Vương Nhị Cẩu từ dưới nước vọt lên, ngoạm chặt lấy khuỷu tay Cố Trường Phong.
Tức thì, máu tươi phun trào, lưỡi rìu bập thẳng vào đầu Vương Nhị Cẩu nhưng bị kẹt lại, không thể kết liễu được nó.
Cố Trường Phong thừa hiểu giới hạn của chiếc rìu gỉ này, thấy không thể gây ra vết thương chí mạng, hắn lập tức buông rìu, đâm thẳng ngón tay, móc mạnh vào đôi mắt của con khỉ nước ngay trước mặt.
Giữa cơn mưa âm u tháng Sáu, sát tâm bùng nổ dữ dội.
Con Thủy Hầu Tử nhất quyết không nhả ra, Cố Trường Phong cũng chẳng hề dừng tay.
Móc rỗng đôi mắt nó rồi, hắn lại vung rìu lên, tựa như dùng dao cùn băm thịt, hết nhát này đến nhát khác bổ xuống.
Tiếng rìu nện vào các khớp xương của con thủy nước kêu lên răng rắc ghê người.
Máu tươi phun xối xả che lấp đôi mắt, cũng thiêu rụi chút lý trí cuối cùng.
Khí huyết trong người Cố Trường Phong cuộn trào, linh khí rót đầy vào từng thớ cơ bắp, chính hắn cũng chẳng rõ mình đã vung bao nhiêu nhát rìu.
Chỉ đến khi Vương Nhị Cẩu phun ra một luồng hắc khí thẳng vào mặt, hơi lạnh thấu xương ấy khiến hắn rùng mình một cái, lúc đó mới thực sự tỉnh táo lại.
Bên bờ trong đám lau sậy, chỉ còn sót lại những mẩu xác thịt vụn nát.
Vô số con Thủy Hầu Tử từ phía hạ lưu bắt đầu nhô đầu lên khỏi mặt nước, trừng trừng nhìn thẳng vào Cố Trường Phong.
Mùi máu tanh nồng sau cuộc huyết chiến đã sớm dẫn dụ lũ quái vật từ thượng nguồn tìm đến đây.
Cố Trường Phong chẳng mảy may để tâm đến lũ tạp chủng đó, hắn lập tức dùng vải bố gói chặt xác Vương Nhị Cẩu lại, rồi lầm lũi quay trở về nhà giữa cơn mưa bão trắng trời.
Phía sau lưng hắn, tiếng nức nở âm u vẫn đeo bám không rời.
Thế nhưng, cơn mưa đã bắt đầu thưa thớt dần.
Làn hơi nước tan đi, một nam tử trẻ tuổi khoác trên mình bộ đạo bào đứng lặng bên bờ đối diện.
Hắn cứ thế dõi mắt nhìn theo bóng lưng của Cố Trường Phong, đứng đó rất lâu, không hề rời bước.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập