Chương 1: Hệ Thống Kích Hoạt

Trong căn lầu nhỏ nằm đối diện Văn Phòng Thám Tử Mori, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đặn trên tường.

Nắng chiều muộn nhuộm đỏ căn phòng, hắt lên mái tóc trắng như tuyết của một thiếu niên đang ngồi trầm mặc bên bàn làm việc.

Senju Satoru khẽ chống cằm, đôi mắt đỏ rực như đá ruby lấp lánh một vẻ thâm trầm không thuộc về lứa tuổi mười bảy.

Cậu vừa thức tỉnh ký ức từ kiếp trước — một sự thật đủ để khiến bất kỳ ai cũng phải bàng hoàng, nhưng Satoru thì không.

Cậu chỉ lặng lẽ chấp nhận nó như cách cậu chấp nhận những vụ án hóc búa nhất.

Ánh mắt cậu lướt xuống tờ báo nằm ngổn ngang trên bàn.

Dòng tít lớn

"Kudo Shinichi – Sherlock Holmes của thời Heisei"

đập vào mắt.

Satoru khẽ thở dài, thanh âm trong trẻo nhưng mang theo chút ý vị xa xăm:

"Holmes của thời Heisei sao?

Danh hiệu đúng là rất kêu.

nhưng cậu nhóc à, hào quang càng rực rỡ thì bóng tối kéo theo sẽ càng đậm đặc mà thôi.

"Cậu đưa tay gập tờ báo lại, động tác chậm rãi và khoan thai.

Trước khi nhớ lại ký ức, Satoru vốn là một thám tử tư hoạt động trong bóng tối của thành phố Beika.

Cậu không giống như Kudo Shinichi — một thiếu niên thiên tài luôn bước đi dưới ánh đèn sân khấu và những lời tán dương của cảnh sát.

Satoru là một kẻ liều mạng thực thụ.

Trong giới thám tử, cái tên Senju Satoru gắn liền với sự thực dụng và trầm ổn.

Những phi vụ mà kẻ khác từ chối vì quá nguy hiểm hay quá

"xương"

, cậu đều nhận hết.

Không phải vì tham vọng quyền lực, mà đơn giản là để mưu sinh.

Với cậu, sự thật không phải lúc nào cũng mang lại công lý, nhưng tiền thù lao thì chắc chắn sẽ mang lại sự tồn tại cho ngày mai.

Satoru liếc nhìn cuốn lịch để bàn, nơi ngày mai đã được đánh dấu một mốc thời gian quan trọng.

"Ngày mai.

tại Công viên Tropical Land.

"Cậu đứng dậy, tiến về phía cửa sổ.

Từ góc độ này, cậu có thể nhìn thấy rõ tấm bảng hiệu của Văn Phòng Thám Tử Mori bên kia đường đang bắt đầu lên đèn.

Một nụ cười ôn hòa nhưng đầy ẩn ý hiện lên trên môi chàng trai tóc trắng.

"Bánh xe định mệnh cuối cùng cũng bắt đầu lăn bánh rồi.

Kudo Shinichi sẽ biến mất, và 'vị thần chết' nhỏ tuổi đó sẽ xuất hiện ngay tại đây.

"Cậu khẽ nheo mắt, nhìn sâu vào bóng tối đang dần bao trùm lấy con phố.

"Hy vọng cái thế giới này sẽ đủ kiên cường để chống lại những gì sắp xảy ra.

Còn mình.

cũng nên chuẩn bị một chút trà ngon để đón tiếp người hàng xóm mới này chứ nhỉ?"

Bầu không khí tĩnh mịch bỗng chốc bị phá vỡ bởi một tiếng tinh khô khốc vang lên ngay trong đại não.

Một màn hình xanh nhạt hiển thị giao diện của Hệ Thống hiện ra lơ lửng trước mắt Satoru, thứ mà chỉ mình cậu mới có thể nhìn thấy.

"Ra là Hệ Thống sao?

Nạp tiền và mua đồ.

chức năng có vẻ đơn giản và thực dụng đấy chứ."

Satoru khẽ lẩm bẩm, đôi mắt đỏ rực không chút dao động.

Cậu không hề cử động tay chân, chỉ dùng ý nghĩ để lướt qua các mục tùy chỉnh.

Ngay lập tức, một thông báo mới hiện ra.

[Hệ Thống:

Gửi tặng ký chủ Gói Quà Tân Thủ.

Có muốn mở không?

"Mở đi."

– Satoru ra lệnh bằng suy nghĩ.

Trước mắt cậu hiện ra một bàn quay khổng lồ.

Tỉ lệ của nó chênh lệch đến mức nực cười:

99% diện tích phủ kín màu vàng, chỉ duy nhất một đường chỉ mảnh chưa đầy 1% là mang sắc đỏ rực như máu.

Satoru mỉm cười, một nụ cười ôn hòa nhưng đầy thâm trầm hiện hữu:

"Để xem vận may của một người vừa thức tỉnh ký ức như mình sẽ đi đến đâu.

Quay đại xem sao.

"Vòng quay chuyển động nhanh đến mức chóng mặt rồi từ từ chậm lại, lướt qua những ô màu vàng bao la và dừng khựng lại ngay tại khu vực 1% màu đỏ nhỏ xíu kia.

[Hệ Thống:

Chúc mừng ký chủ!

Bạn đã quay trúng phần quà cực hiếm:

Hạch tâm Herrscher of Sentience, 500.

000.

000 Yên và một tấm thẻ Thân Phận Thần Bí.

Một luồng sức mạnh khủng khiếp của Herrscher of Sentience đột ngột tràn vào cơ thể, khiến Satoru cảm thấy như mình đang nắm giữ cả tâm trí của vạn vật trong lòng bàn tay.

Cùng lúc đó, con số 500.

000.

000 Yên nhảy vọt lên trong tài khoản ngân hàng hiển thị trên giao diện.

Một tấm thẻ Thân Phận Thần Bí, nằm trong kho đồ của Hệ Thống.

Cậu nhìn sang văn phòng thám tử Mori đối diện, nơi bánh xe định mệnh sắp sửa lăn bánh vào ngày mai.

Sáng chủ nhật, những tia nắng đầu ngày len lỏi qua khe rèm, khẽ chạm vào mái tóc trắng của Satoru.

Cậu thức dậy từ sớm, thong thả thực hiện các bước vệ sinh cá nhân với vẻ điềm tĩnh thường thấy.

Sau khi chỉnh đặn lại trang phục, Satoru ngồi xuống bên bệ cửa sổ, dùng ý nghĩ gọi giao diện của Hệ Thống ra.

Ánh mắt đỏ rực của cậu dừng lại ở số dư tài khoản khổng lồ vừa nhận được hôm qua.

Sau một hồi đắn đo suy nghĩ để tính toán cho những bước đi sắp tới, Satoru đưa ra quyết định:

"Nạp 400.

000.

000 Yên vào Hệ Thống."

[Hệ Thống:

Đã nạp thành công 400.

000.

000 Yên.

Số dư vật phẩm hiện tại đã cập nhật.

Không chút do dự, Satoru bắt đầu lướt qua cửa hàng kỹ năng.

Cậu hiểu rằng dù có sức mạnh của Herrscher of Sentience, nhưng để tồn tại và vận hành một cách hoàn hảo trong thế giới trinh thám này, những kỹ năng chuyên môn là không thể thiếu.

"Mua toàn bộ các kỹ năng của một thám tử bậc nhất.

"Trong tích tắc, hàng loạt luồng thông tin khổng lồ tràn vào bộ não của cậu:

từ kỹ thuật thẩm vấn, nghệ thuật cải trang, kỹ năng thu thập dấu vết đến khả năng phân tích tâm lý tội phạm chuyên sâu.

Satoru khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự thay đổi rõ rệt trong tư duy.

Bây giờ, mỗi chi tiết nhỏ xung quanh — từ vết xước trên tay nắm cửa đến nhịp thở của người đi đường phía dưới — đều trở nên sống động và mang đầy thông điệp trong mắt cậu.

Cậu khẽ nở một nụ cười ôn hòa, lẩm bẩm:

"Bây giờ thì kỹ năng thám tử đã đủ, vốn liếng cũng đã sẵn sàng.

Trò chơi này.

có vẻ sẽ diễn ra suôn sẻ hơn mình tưởng.

"Satoru liếc nhìn đồng hồ.

Hôm nay là chủ nhật, ngày mà Kudo Shinichi sẽ đưa Ran Mori đến Tropical Land.

Satoru thong thả khóa cửa căn lầu nhỏ, tiếng lạch cạch của ổ khóa vang lên khô khốc trong hành lang vắng lặng.

Cậu chậm rãi bước xuống cầu thang, tiến thẳng về phía quán cà phê Poirot nằm ngay bên dưới Văn Phòng Thám Tử Mori.

Tiếng chuông cửa ngân lên leng keng báo hiệu có khách.

Satoru mỉm cười ôn hòa với nhân viên quán, giọng nói trầm thấp đầy cuốn hút:

"Cho tôi một ly cà phê đen không đường và một chiếc bánh sandwich nhé.

"Đợi trong chốc lát, cậu nhận lấy phần tâm điểm của buổi sáng rồi bước ra khỏi quán.

Cảm giác ấm nóng từ ly cà phê lan tỏa trong lòng bàn tay, hòa cùng mùi thơm dịu nhẹ của bánh khiến tinh thần cậu trở nên thư thái lạ thường.

Thay vì bắt taxi hay dùng phương tiện cá nhân, Satoru quyết định nhàn nhã đi bộ.

Cậu vừa đi vừa thưởng thức hương vị cà phê, đôi mắt đỏ rực khẽ nheo lại dưới ánh nắng sớm, quan sát nhịp sống hối hả của phố thị Beika qua lăng kính của một Thám Tử bậc nhất mà cậu vừa mua từ Hệ Thống.

"Chủ nhật.

một ngày đẹp trời để bắt đầu những điều tồi tệ, "

Satoru khẽ lẩm bẩm, nụ cười trên môi vẫn không hề tắt.

Cậu không hề vội vã.

Với sức mạnh của Herrscher of Sentience, cậu biết mình luôn có thể đến đúng lúc, đúng chỗ.

Bước chân của chàng trai tóc trắng cứ thế đều đặn hướng về phía Công viên Tropical Land, nơi bánh xe định mệnh đang chờ chực để nghiền nát cuộc đời bình yên của một thám tử trung học.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập