Ánh nắng chủ nhật rạng rỡ đổ xuống dòng người đông đúc đang chen chân trước cổng công viên Tropical Land.
Giữa biển người ồn ào ấy, mái tóc trắng và đôi mắt đỏ của Satoru trông lạc lõng nhưng lại mang một vẻ thư thái đến lạ kỳ.
Cậu nhàn nhã nhấp một ngụm cà phê, thong thả đứng vào hàng dài chờ mua vé.
Bỗng nhiên, một giọng nói tự tin quen thuộc vang lên từ phía trước, lấn át cả tiếng ồn xung quanh:
"Tớ nói cho cậu biết nhé Ran, Sherlock Holmes chính là thám tử vĩ đại nhất mọi thời đại!
Mọi chi tiết dù là nhỏ nhất cũng không thể lọt qua nhãn quan của ông ấy!
"Satoru khẽ nheo mắt.
Cách cậu vài mét là một thiếu niên với mái tóc rối đặc trưng đang say sưa thuyết giảng, bên cạnh là một cô gái xinh xắn đang vừa bực mình vừa buồn cười.
Không ai khác chính là cậu bạn thân từ bé Shinichi và cô bạn cùng lớp Ran.
Satoru khẽ mỉm cười, giọng nói ôn hòa vang lên cắt ngang dòng cảm hứng của chàng thám tử trung học:
"Chào buổi sáng, Shinichi.
Ngay cả khi đi chơi công viên mà cậu vẫn không quên mang theo ngài Holmes sao?"
Shinichi giật mình quay lại, khi nhận ra người vừa lên tiếng, cậu nhóc liền nở một nụ cười tinh quái:
"Ơ kìa, chẳng phải là Satoru đó sao?
Hiếm khi thấy một kẻ liều mạng như cậu lại có nhã hứng đi xếp hàng nhàn nhã thế này nha.
Sao vậy?
Hôm nay không có phi vụ tìm mèo lạc nào trả thù lao cao à?"
Ran cũng mỉm cười chào lại, ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên:
"Chào cậu, Satoru!
Cậu cũng đi chơi một mình sao?
Thật trùng hợp quá!
"Satoru khẽ lắc nhẹ ly cà phê trên tay, đôi mắt đỏ rực lướt qua vẻ mặt hào hứng của Shinichi.
Với ký ức vừa thức tỉnh, cậu biết rõ đây khả năng cao là buổi vui chơi cuối cùng của hai người trước khi cái tên Kudo Shinichi bị xóa sổ và thay bằng Edogawa Conan.
Một thoáng trầm ngâm hiện lên, Satoru khẽ đáp:
"Chủ nhật mà, thi thoảng cũng phải để bản thân nghỉ ngơi một chút chứ.
Hai người cứ tự nhiên tận hưởng buổi hẹn hò đi nhé, tớ không muốn làm kỳ đà cản mũi đâu.
"Shinichi đỏ mặt phản bác:
"Này!
Hẹn hò gì chứ, chỉ là đi chơi thôi!
"Satoru chỉ mỉm cười không đáp, cậu giơ tay vẫy nhẹ rồi thong thả bước ra khỏi hàng sau khi lấy vé, tách biệt hẳn với hai người bạn của mình.
Cậu không muốn can thiệp quá sớm vào quỹ đạo của định mệnh, ít nhất là cho đến khi
"vở kịch"
thực sự bắt đầu.
Dù mang trong mình ký ức của hai đời người cùng sự trầm ổn của một Herrscher, nhưng thực tế đây lại là lần đầu tiên Satoru thực sự đặt chân đến một công viên giải trí với tư cách là một thiếu niên.
Cảm giác háo hức lạ lẫm len lỏi trong lồng ngực khiến cậu quyết định tạm gác lại những toan tính về cốt truyện sang một bên.
Satoru thong thả hòa mình vào dòng người, trải nghiệm hết trò này đến trò khác.
Từ những vòng quay ngựa gỗ cổ điển cho đến những tàu lượn cao tốc khiến người ta phải thét chói tai, cậu đều đón nhận với một nụ cười ôn hòa trên môi.
Nhờ sức mạnh của Herrscher of Sentience, những rung động vật lý hay cảm giác chóng mặt chẳng hề làm khó được cậu;
ngược lại, chúng mang đến một trải nghiệm giác quan đầy thú vị.
"Ra đây là cảm giác đi chơi công viên sao?
Cũng không tệ chút nào."
Satoru khẽ lẩm bẩm, ánh mắt đỏ rực phản chiếu sự náo nhiệt xung quanh.
Đến giữa trưa, khi ánh nắng đã bắt đầu gay gắt và dòng người đổ về các khu vực bóng mát, Satoru dừng chân tại một quán ăn nhỏ nằm nép mình dưới những tán cây xanh mát.
Cậu chọn một chiếc bàn ở góc khuất, gọi một phần ăn đơn giản rồi nhàn nhã ngồi xuống nghỉ ngơi.
Trong lúc chờ đợi, Satoru dùng ý nghĩ kích hoạt tấm thẻ Thân phận thần bí ngay trong kho đồ của Hệ Thống.
Một luồng thông tin cổ xưa, trang trọng và đầy quyền uy về gia tộc Senju — một thế lực tồn tại sừng sững suốt 1000 năm lịch sử — từ từ hiện rõ trong tâm trí cậu.
Cậu khẽ nhướng mày, một thoáng ngạc nhiên lướt qua đôi mắt đỏ rực khi nhìn thấy danh xưng Tộc Trưởng trẻ tuổi.
Với địa vị này, chỉ cần một cái gật đầu, cậu có thể khiến những kẻ đứng đầu giới tài phiệt hay những thế gia lâu đời nhất Nhật Bản phải nghiêng mình kính trọng.
Thế nhưng, sự ngạc nhiên đó cũng nhanh chóng tan biến như mây khói.
Satoru nhấp một ngụm trà lạnh, gương mặt trở lại vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng
Cậu khẽ lẩm bẩm với tông giọng ôn hòa:
"Gia tộc nghìn năm sao?
Thú vị thật đấy.
nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
"Đối với một người đang nắm giữ hạch tâm của Herrscher of Sentience, kẻ có thể thao túng cả ý thức và nhận thức của vạn vật, thì ba cái danh hiệu thế gian hay quyền lực của một gia tộc dù cổ xưa đến đâu cũng chẳng mấy quan trọng.
Với cậu, đó chẳng qua cũng chỉ là một lớp vỏ bọc tiện lợi để dạo chơi trong thế giới này mà thôi.
"Dù sao thì, có một cái tên đủ sức khiến người khác phải 'ngừng lại một chút' cũng giúp ích nhiều cho việc giữ yên tĩnh.
"Cậu đóng giao diện Hệ Thống lại, tiếp tục dùng bữa trưa một cách thong thả.
Ánh mắt cậu hướng về phía đường ray tàu lượn đang uốn lượn đằng xa, nơi cái nắng gắt của buổi trưa đang đẩy nhanh tốc độ của những sự kiện sắp tới.
"Thân phận đã định, kỹ năng đã đủ.
Giờ thì.
để xem 'vở kịch' của cậu bạn Shinichi sẽ bắt đầu như thế nào.
"Trong lúc Satoru đang nhàn nhã kết thúc bữa trưa, những âm thanh chói tai của tiếng còi cảnh sát từ phía xa bắt đầu xé toạc bầu không khí náo nhiệt của công viên.
Tiếng còi mỗi lúc một gần, dồn dập và căng thẳng, khiến dòng người xung quanh bắt đầu xôn xao, bàn tán.
Satoru khẽ đặt chiếc thìa xuống, đôi mắt đỏ rực khẽ nheo lại.
Cậu không cần dùng đến kỹ năng thám tử bậc nhất vừa mua cũng thừa biết chuyện gì đang xảy ra.
"Vở kịch"
đầu tiên của định mệnh đã chính thức khai màn.
"Đến rồi sao?
Xem ra tiến độ nhanh hơn mình tưởng."
Satoru thong thả đứng dậy, phủi nhẹ lớp áo rồi dùng ý nghĩ đóng giao diện Hệ Thống lại.
Thay vì vội vã chạy theo đám đông hiếu kỳ, cậu chọn cách đi bộ tà tà, phong thái ung dung như thể chỉ đang dạo mát trong vườn nhà.
Mỗi bước chân của cậu đều lộ rõ sự trầm ổn, hoàn toàn lạc lõng giữa sự hỗn loạn đang dần hình thành quanh khu vực tàu lượn siêu tốc.
"Tiếng còi này.
chắc là đội của Thanh Tra Megure rồi."
Satoru khẽ mỉm cười ôn hòa, ánh mắt lướt qua những gương mặt hoảng hốt của khách tham quan.
Cậu biết rõ phía trước là một hiện trường vụ án đẫm máu, nơi mà cậu bạn Shinichi đang dõng dạc thể hiện tài năng suy luận của mình.
Với sức mạnh của Herrscher of Sentience, Satoru cảm nhận được những luồng ý thức hỗn loạn đang tập trung tại đó:
sự sợ hãi của nhân chứng, sự kiêu ngạo của thám tử trẻ tuổi, và cả luồng sát khí lạnh lẽo đến từ hai gã đàn ông mặc đồ đen.
"Để xem 'Sherlock Holmes thời Heisei' sẽ giải quyết vụ án này mất bao lâu.
Còn mình.
cứ thong thả mà thưởng thức thôi.
"Satoru cứ thế tiến bước, bóng dáng tóc trắng của cậu dần hiện ra ngay rìa rào chắn của cảnh sát, nơi mà bánh xe định mệnh đang bắt đầu nghiền nát sự bình yên của Kudo Shinichi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập