Satoru đứng lẫn trong đám đông đang xôn xao, đôi mắt đỏ rực thản nhiên quan sát toàn cảnh hiện trường.
Cách đó không xa, cậu dễ dàng nhận thấy gương mặt lạnh băng, đầy vẻ không kiên nhẫn của Gin.
Luồng sát khí từ gã đàn ông tóc bạc ấy tỏa ra đặc quánh, trong khi tên thuộc hạ Vodka thì liên tục nhìn đồng hồ với vẻ bồn chồn.
Ở trung tâm của vòng vây cảnh sát, Shinichi vẫn đang hăng hái trình bày những lập luận sắc bén của mình.
Ánh mắt của cậu bạn thám tử trung học sáng rực sự tự tin.
May mắn thay, trình độ của
"Sherlock Holmes thời Heisei"
không phải là hư danh.
Shinichi phá án rất nhanh, từng bước chỉ ra hung thủ chính là cô bạn gái cũ của nạn nhân với bằng chứng đanh thép từ chiếc dây thép và chuỗi hạt vòng cổ.
Khi cảnh sát áp giải người phụ nữ đang gào khóc thảm thiết rời đi, vụ án cuối cùng cũng kết thúc.
Satoru khẽ lắc đầu, đứng từ góc độ của một Herrscher of Sentience có thể thấu hiểu mọi dao động ý thức, cậu không khỏi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khi ngẫm lại chi tiết vụ án.
"Chỉ vì bị chia tay mà có thể bình thản dàn dựng một cái bẫy để lấy luôn thủ cấp của bạn trai cũ ngay trên tàu lượn sao?
Tâm trí của con người ở thế giới này.
đúng là còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ.
"Với kỹ năng thám tử bậc nhất, Satoru hiểu rõ sự thù hận đã bóp méo nhận thức của người phụ nữ đó đến mức nào.
Nhưng dù có hiểu, cậu vẫn thấy rùng mình trước sự tàn khốc đầy cực đoan này.
Satoru liếc nhìn sang phía Shinichi đang cười nói với Ran, rồi lại nhìn về phía hai bóng đen đang lặng lẽ rời khỏi hiện trường theo hướng khác.
Satoru nhàn nhã bám theo sau Shinichi khi cậu ta tách khỏi Ran để đuổi theo Vodka.
Thay vì ngăn cản, Satoru chọn vị trí đứng từ trên cao của một tòa nhà gần đó, đôi mắt đỏ rực lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng diễn ra trong bóng tối.
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, cậu chứng kiến sự chủ quan của
khi bị Gin đánh lén từ phía sau.
Từng hành động của gã tóc bạc, từ việc lục soát đến khi ép Shinichi uống viên thuốc APTX 4869, đều thu trọn vào tầm mắt.
Ngay sau khi Gin và Vodka rời đi, để lại Shinichi đang quằn quại trong cơn đau teo nhỏ kinh hoàng, Satoru thong thả bước ra từ bóng tối.
Tiếng bước chân của cậu đều đặn và bình thản, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn của đống quần áo rộng thùng thình đang co rúm trên mặt đất.
Nhìn thấy cơ thể Shinichi đang nóng lên dữ dội, các tế bào bị hủy hoại và tái cấu trúc một cách cực đoan, Satoru khẽ cau mày.
Cậu nhận thấy Shinichi sắp chết vì tác dụng phụ quá lớn của thuốc.
Không chút chần chừ, Satoru điều khiển Hệ Thống lướt nhanh qua cửa hàng vật phẩm:
"Mua Thuốc giảm đau cấp tốc."
[Hệ Thống:
Đã xác nhận.
Vật phẩm đã được sử dụng lên mục tiêu.
Một luồng dược lực dịu mát từ hư không thẩm thấu vào cơ thể nhỏ bé.
Ngay lập tức, những cơn co giật đau đớn dừng lại, nhịp tim của Shinichi dần ổn định trở lại dù hình dáng đã hoàn toàn biến thành một đứa trẻ bảy tuổi.
Satoru đứng dậy, phủi nhẹ vạt áo rồi cúi xuống, xách cậu bạn bị thu nhỏ đang nằm gọn trong đống quần áo cũ kỹ này lên.
Cậu nhàn nhã đi bộ mang
"vị thám tử nhí"
còn đang mê man này về thẳng căn lầu của mình đối diện Văn Phòng Thám Tử Mori.
Đặt Shinichi nằm lên sofa, Satoru ngồi xuống chiếc ghế đối diện, thong thả chờ đợi
"vị khách"
này tỉnh lại.
Trong căn phòng khách yên tĩnh, ánh đèn vàng nhạt hắt lên gương mặt của đứa trẻ đang nằm trên sofa.
Shinichi khẽ cựa mình, đôi mắt dần mở ra trong sự mơ màng.
Cậu nhóc hoảng loạn bật dậy, nhìn xuống đôi bàn tay nhỏ bé và bộ quần áo rộng thùng thình, rồi ngơ ngác nhìn quanh căn phòng lạ lẫm.
Khi ánh mắt chạm phải Satoru đang ngồi vắt chân nhàn nhã nhấp trà phía đối diện, Shinichi run rẩy hỏi bằng giọng nói trẻ con thanh mảnh:
"Tại sao tớ lại ở đây?
Satoru, có chuyện gì đã xảy ra với tớ vậy?"
Satoru không hề tỏ ra ngạc nhiên, cậu đặt tách trà xuống đĩa sứ một cách nhẹ nhàng, âm thanh lạch cạch vang lên giữa không gian tĩnh mịch.
Cậu thản nhiên đáp bằng tông giọng ôn hòa:
"Chào mừng trở lại, Shinichi.
Hay tớ nên gọi cậu là 'nhóc con' cho phù hợp với bộ dạng hiện tại nhỉ?"
Sự điềm tĩnh đến đáng sợ của Satoru khiến Shinichi sững sờ.
Cậu thám tử thiên tài ngay lập tức nhận ra người bạn này dường như đã biết tất cả mọi chuyện.
Không kịp quan tâm đến diện mạo kỳ quặc của mình, Shinichi gấp gáp túm lấy vạt áo rộng của mình, bò về phía Satoru:
"Cậu đã thấy hết rồi đúng không?
Những kẻ mặc đồ đen đó.
Chúng là ai?
Tại sao chúng lại có loại thuốc quái quỷ này?
Satoru, nói cho tớ biết đi!
"Satoru nheo mắt nhìn cậu bạn đang kích động, chậm rãi lên tiếng:
"Bình tĩnh đi nào, Về những kẻ đó.
tớ chỉ có thể nói với cậu rằng, đó là một thế lực vô cùng rộng lớn, bàn tay của chúng vươn xa hơn những gì cậu có thể tưởng tượng đấy.
Chúng đã tồn tại từ rất lâu rồi, ẩn mình trong bóng tối của thế giới này.
"Cậu hơi ngả người ra sau, ánh mắt đỏ rực trở nên sâu thẳm:
"Mục tiêu cốt lõi của chúng không phải là giết chóc đơn thuần, mà là nghiên cứu về sự trường sinh bất lão.
Viên thuốc cậu vừa uống.
có lẽ chỉ là một sản phẩm phụ lỗi trong tham vọng chống lại thời gian của chúng mà thôi.
"Shinichi bàng hoàng lùi lại, hơi thở dồn dập.
Những thông tin ít ỏi nhưng chấn động này khiến cậu nhận ra mình vừa chạm tay vào một vực thẳm không đáy.
"Trường sinh.
bất lão sao?
Vậy là.
tớ sẽ mãi mãi như thế này?"
Satoru khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý:
"Ai biết được chứ?
Nhưng trước mắt, nếu cậu cứ bước ra ngoài với cái tên Kudo Shinichi, thì cả cậu và những người xung quanh cậu — bao gồm cả Ran — đều sẽ bị xóa sổ khỏi thế giới này ngay lập tức.
Cậu hiểu chứ?"
Nghe Satoru nói như vậy, Shinichi sững người, đôi đồng tử thu nhỏ lại vì bàng hoàng.
Cậu thám tử kiêu ngạo ngày nào giờ đây hoàn toàn bị khuất phục trước sự thật tàn khốc và thái độ điềm tĩnh đến lạ lùng của người bạn tóc trắng.
Satoru chậm rãi đặt tách trà xuống bàn, tiếng sứ chạm nhau vang lên thanh mảnh giữa gian phòng tĩnh mịch.
Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt đang dao động của đứa trẻ bảy tuổi, thanh âm ôn hòa nhưng đầy sức nặng:
"Cái tên Kudo Shinichi giờ đã là một bản án tử hình rồi.
Nếu cậu còn muốn bảo vệ những người xung quanh, tốt nhất là nên thay đổi một cái thân phận khác đi.
"Shinichi cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay nhỏ xíu của mình, môi mím chặt.
Satoru đứng dậy, dáng vẻ cao gầy đổ một bóng dài lên sàn nhà.
Cậu liếc nhìn đồng hồ rồi nói tiếp:
"Tớ sẽ đưa cậu đến nhà Tiến sĩ Agasa.
Ít nhất ông ấy là một nhà phát minh, có thể hỗ trợ cậu về mặt kỹ thuật và che giấu danh tính tốt hơn bất kỳ ai lúc này.
"Shinichi ngước lên, ánh mắt lộ rõ vẻ biết ơn nhưng cũng đầy thắc mắc:
"Còn cậu thì sao, Satoru?
Tại sao cậu lại biết nhiều về chúng đến thế?
Cậu định làm gì tiếp theo?"
Satoru tiến về phía cửa sổ, nhìn sang Văn Phòng Thám Tử Mori đối diện với một nụ cười thâm trầm.
Đôi mắt đỏ rực của cậu chợt lóe lên một tia sáng kỳ dị — quyền năng của Herrscher of Sentience đang rung động nhẹ nhàng trong tâm trí.
"Còn tớ sao?
Tớ nghĩ cũng đã đến lúc mình nên bước lên sân khấu này rồi.
Một thám tử tư 'liều mạng' có lẽ đã là lớp vỏ bọc quá cũ kỹ.
Thế giới này sắp tới sẽ trở nên rất náo nhiệt.
"Satoru xách lấy bộ quần áo rộng thùng thình của Shinichi, giúp cậu bạn nhỏ bé đứng vững lại, rồi thong thả mở cửa căn lầu.
"Đi thôi, 'nhóc con'.
Để xem vị Tiến sĩ hàng xóm của cậu sẽ phản ứng thế nào khi thấy kiệt tác của Tổ Chức Áo Đen hiện diện ngay trước cửa nhà nhé."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập