Chương 4: Gửi Conan

Satoru khẽ búng tay, kích hoạt năng lực của Herrscher of Sentience.

Một vùng không gian ý thức vô hình bao phủ lấy cả hai, khiến những người đi đường dù có nhìn lướt qua cũng chỉ thấy những vệt mờ nhạt, hoàn toàn không đọng lại chút ấn tượng nào trong trí nhớ của họ.

Cậu nhàn nhã dẫn Shinichi — lúc này đang lọt thỏm trong bộ đồ rộng thùng thình — băng qua con phố để tiến về phía căn biệt thự có mái vòm kỳ lạ của Tiến sĩ Agasa.

Vừa đặt chân đến cổng, một tiếng nổ lớn

"Đoàng!"

vang lên xé toạc màn đêm, kéo theo làn khói đen kịt bốc ra từ khe cửa.

Satoru không hề bất ngờ, cậu thong thả đẩy cửa bước vào, đối mặt với vị tiến sĩ già đang lúng túng phủi lớp bụi than trên mặt.

"Chào buổi tối, Tiến sĩ Agasa.

Có vẻ bác lại vừa có một 'kiệt tác' không như ý muốn rồi nhỉ?"

Satoru lên tiếng với chất giọng ôn hòa đặc trưng.

Tiến sĩ Agasa ngước lên, nheo mắt nhìn qua lớp kính cận lấm lem:

"Ơ, Satoru đó hả cháu?

Khụ khụ.

bác đang thử nghiệm cái động cơ mới mà nó phản chủ chút xíu.

Mà đứa nhỏ nào đi cùng cháu đây?"

Satoru dẫn Shinichi vào hẳn trong nhà, đóng cửa lại rổi bắt đầu thuật lại toàn bộ sự việc kinh hoàng tại công viên Tropical Land – từ vụ giao dịch mờ ám, sự tàn độc của hai gã mặc đồ đen cho đến tác dụng quái đản của viên thuốc APTX 4869.

Lúc đầu, Tiến sĩ Agasa chỉ cười trừ, xua tay lia lia:

"Satoru à, cháu lại đùa bác rồi.

Làm gì có loại thuốc nào khiến người ta teo nhỏ được như trong phim khoa học viễn tưởng vậy chứ?

Đứa bé này chắc là em họ hay khách hàng nhí nào của cháu đúng không?"

Thấy vậy, Shinichi đứng phắt dậy trên chiếc ghế bành, ánh mắt sắc lẹm của một thám tử thiên tài bừng sáng.

Cậu nhóc nhìn chằm chằm vào vị tiến sĩ rồi bắt đầu tuôn ra một tràng thông tin:

"Tiến sĩ Agasa, 52 tuổi, nhà phát minh sống một mình.

Hôm qua bác vừa thử một phát minh mới trong phòng thí nghiệm.

và nó phát nổ đúng không?"

Tiến sĩ Agasa bắt đầu ngạc nhiên, ông lắp bắp:

"Cái.

cái đó thì ai hàng xóm chẳng biết.

"Nhưng Shinichi không dừng lại, cậu bồi thêm những chi tiết cực kỳ riêng tư mà chỉ người thân thiết nhất mới rõ:

"Còn nữa.

cái nốt ruồi ở mông trái của bác.

bác định chối sao?"

Câu nói này như một đòn giáng mạnh khiến Tiến sĩ Agasa sững sờ hoàn toàn.

Ông trợn tròn mắt, hai tay run rẩy chỉ vào đứa trẻ bảy tuổi trước mặt:

"Cái.

cái bí mật đó.

Chẳng lẽ cháu thực sự là.

Shinichi?

"Sau khi Satoru dẫn Shinichi vào nhà và giúp vị Tiến sĩ già tin vào sự thật bằng những suy luận sắc bén (cùng chi tiết về cái nốt ruồi ở mông trái)

, bầu không khí trong phòng thí nghiệm vẫn còn đặc quánh sự ngỡ ngàng.

Satoru thong thả tiến lại gần, đặt tay lên vai cậu bạn đang lúng túng trong bộ dạng trẻ con.

Cậu nhìn thẳng vào Tiến sĩ Agasa, chất giọng ôn hòa nhưng đầy quyết đoán:

"Cái tên Kudo Shinichi giờ đã là một bản án tử hình rồi.

Chúng ta cần một danh tính mới ngay lập tức.

Từ giờ, tên của cậu sẽ là Edogawa Conan.

Bác Tiến sĩ Agasa, bác giúp cậu ta làm thân phận nhé.

"Vừa dứt lời, Satoru khẽ lướt tay qua không trung.

Trước sự ngỡ ngàng của cả hai, một bộ quần áo trẻ em vừa vặn cùng chiếc kính gọng đen không độ bất ngờ hiện ra trên tay cậu như được rút ra từ hư không.

Satoru thản nhiên ném bộ đồ cho Shinichi.

"Này, thay bộ này vào đi.

"Shinichi cầm lấy bộ đồ, trợn tròn mắt nhìn đôi bàn tay trống không của Satoru vừa nãy:

"Này Satoru.

cậu lấy đống đồ này ở đâu ra vậy?

Rõ ràng lúc nãy cậu đâu có mang theo gì?"

Tiến sĩ Agasa cũng ngơ ngác, ông đẩy gọng kính nhìn quanh phòng:

"Đúng đó Satoru, bác đâu thấy cháu xách giỏ hay túi gì đâu?

Sao bộ đồ này lại xuất hiện như từ trên trời rơi xuống thế?"

Satoru khẽ nở một nụ cười ôn hòa, gương mặt không lộ chút bối rối, cậu thản nhiên đáp:

"Chỉ là một chút ảo thuật thôi mà, hai người đừng nhìn với ánh mắt đó chứ.

"Dù còn đầy nghi hoặc nhưng trước tình cảnh ngặt nghèo, Shinichi đành im lặng thay đồ và đeo chiếc kính lên.

Gương mặt cậu nhóc lúc này trông hoàn toàn khác lạ, đúng chất một đứa trẻ lém lỉnh.

Tiến sĩ Agasa gật đầu lia lịa, tay vẫn còn hơi run sau màn

"biến hóa"

của Satoru:

"Đúng.

đúng rồi, Satoru nói phải.

Bác sẽ lo phần hồ sơ cho nhóc.

à không, cho Conan ngay.

May mà cháu đã tính toán kỹ lưỡng đến thế.

"Đúng lúc này, cửa phòng thí nghiệm bật mở, Ran vội vã tiến vào với gương mặt đầy vẻ lo lắng.

Vừa thấy Tiến sĩ Agasa và Satoru, cô đã quýnh quáng nói rằng mình không thể nào tìm được Shinichi, gọi điện thoại bao nhiêu cuộc cũng không thấy cậu ấy bắt máy.

Satoru đứng khoanh tay, gương mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường lệ.

Cậu khẽ nở nụ cười ôn hòa rồi lên tiếng trấn an cô bạn:

"Cậu bình tĩnh lại đi Ran.

Lúc nãy Shinichi có nhắn cho tớ, cậu ta bảo đột nhiên có việc riêng cực kỳ gấp nên đã chạy đi trước rồi.

Chắc là điện thoại hết pin nên mới không nghe máy được thôi.

"Ran nghe vậy thì khẽ thở phào, nhưng đôi mày vẫn còn hơi nhíu lại vì trách móc cái tính khí thất thường của chàng thám tử trung học.

Đúng lúc này, ánh mắt cô chợt bị thu hút bởi đứa trẻ đang đứng khép nép bên cạnh Tiến sĩ Agasa.

Ran tò mò tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào gương mặt nhỏ nhắn ấy.

Thật may là khi đeo chiếc kính không độ mà Satoru vừa đưa, diện mạo của cậu nhóc đã thay đổi rất nhiều, trông khác xa với hình ảnh Shinichi lúc nhỏ mà cô từng biết.

Satoru bước tới, đặt tay lên vai cậu nhóc rồi thản nhiên giới thiệu với Ran:

"À, quên mất chưa nói với cậu.

Đứa nhỏ này tên là Edogawa Conan, là một người bà con xa của tớ vừa mới ở nước ngoài về.

Vì ba mẹ nó bận việc đột xuất nên tớ phải tạm thời trông nom.

"Cậu hơi ngừng lại một chút, ánh mắt đỏ rực lộ vẻ suy tư rồi nói tiếp với tông giọng trầm ổn:

"Nhưng cậu biết đấy Ran, tớ thường xuyên phải đi phá án đêm hôm, căn hộ của tớ lại không tiện để chăm sóc trẻ con cho lắm.

Tớ đang định nhờ cậu dẫn nó về nhà, gửi gắm ở đó một thời gian để bác Mori trông giúp, cậu thấy sao?"

Ran nhìn đứa trẻ có vẻ ngoài lém lỉnh, lọt thỏm trong bộ đồ mới, sự nghi ngờ nhanh chóng tan biến.

Cô vui vẻ thốt lên:

"Em họ của Satoru sao?

Nhìn nhóc đáng yêu quá đi!

Được chứ, nhà tớ cũng đang vắng vẻ, để tớ dẫn nhóc về nhà chăm sóc cho.

Ba tớ chắc chắn sẽ đồng ý thôi mà!

"Satoru khẽ nở nụ cười ôn hòa, ánh mắt đỏ rực lướt qua vẻ mặt đang

"đứng hình"

của Conan rồi quay sang nhìn Ran, chất giọng trầm ổn đầy tin cậy:

"Vậy thì nhờ cậu nhé Ran.

Lát nữa tớ sẽ ghé qua nhà cậu sau để chào hỏi bác Mori và dặn dò thêm vài chuyện cho nhóc Conan này.

"Ran vui vẻ gật đầu, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Conan:

"Được chứ, cậu cứ yên tâm đi Satoru!

Tớ dẫn nhóc về trước đây.

Đi thôi nào Conan-kun!

"Conan lủi thủi bước theo sau Ran, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn Satoru với ánh mắt đầy phức tạp.

Cậu thám tử nhí vẫn chưa thể tiêu hóa hết những gì vừa xảy ra, từ màn

"ảo thuật"

lấy đồ từ hư không của người bạn cùng lớp.

Satoru đứng tựa cửa nhà Tiến sĩ Agasa, nhìn theo bóng lưng của hai người họ dần khuất sau ánh đèn đường của phố Beika.

Khi không gian chỉ còn lại cậu và vị Tiến sĩ già, Satoru khẽ thở dài một hơi nhẹ tênh, dùng ý nghĩ gọi giao diện Hệ Thống hiện ra.

"Nạp 400 triệu vào quả không uổng phí, giờ thì mình đã khác hẳn rồi.

"Cậu liếc nhìn số dư 100.

000.

000 Yên còn lại trong tài khoản.

Satoru hiểu rằng để

"bước lên sân khấu"

một cách hoành tráng nhất, cậu cần chuẩn bị thêm một vài thứ trước khi sang nhà Mori diện kiến Thám Tử Râu Kẽm Kogoro.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập