Kết thúc một ngày học dài dằng dặc, Satoru thong thả bước ra khỏi cổng trường Teitan.
Trong đầu cậu chợt lóe lên một việc quan trọng:
nhóc Conan hiện tại vẫn chưa có bất kỳ thủ tục giấy tờ chính thức nào, nếu cứ để thế này thì cậu ta sẽ không cách nào nhập học tiểu học được.
Ngẫm lại lời Ran kể hồi sáng về vụ bắt cóc tối qua, Satoru khẽ lắc đầu.
Đúng như cậu dự đoán, Conan đã bị bọn chúng hành hung cho một trận ra trò, cũng may là mạng lớn nên chỉ bị thương nhẹ ngoài da.
Vừa nghe Ran nói nhóc Conan vừa mới bớt đau đã lại hớt hải chạy tung tăng sang nhà Tiến Sĩ Agasa rồi, Satoru thầm nghĩ:
"Vừa ăn đòn xong mà đã sung sức thế rồi sao?
Chắc là lại sang đó tìm đống đồ chơi hỗ trợ đây mà.
"Satoru thong thả đi bộ về phía phố Beika.
Cậu quyết định ghé qua nhà Tiến Sĩ Agasa một chuyến, phần là để xem tình hình sức khỏe của
"vị thám tử nhí"
sau trận đòn đầu đời, phần là để nhắc nhở vị Tiến Sĩ mau chóng hoàn tất cái bộ hồ sơ nhân thân mà cậu đã nhờ vả từ tối qua.
Dưới ánh hoàng hôn, bóng dáng tóc trắng của Satoru đổ dài trên con đường dẫn đến căn biệt thự quen thuộc.
Cậu tò mò không biết với cái vẻ mặt bầm tím đó, Conan sẽ đón tiếp
"người anh họ"
này bằng thái độ như thế nào đây.
Satoru thong thả đẩy cửa bước vào phòng thí nghiệm, nơi mùi khét đặc trưng của những vụ nổ thử nghiệm vẫn còn phảng phất.
Đập vào mắt cậu là cảnh tượng Conan đang loay hoay với đôi giày đỏ mới toanh, trên gương mặt nhỏ nhắn dán chi chít băng cá nhân nhưng đôi mắt thì vẫn hừng hực khí thế thử nghiệm sức mạnh mới.
Satoru khẽ mỉm cười ôn hòa, tựa lưng vào cạnh bàn đầy linh kiện điện tử, rồi buông một câu xanh rờn bằng tông giọng điềm tĩnh:
"Xem ra 'vị thám tử lừng danh' tối qua đã có một trải nghiệm thực tế về sự chênh lệch hạng cân rất sâu sắc nhỉ?
Trông mấy vết bầm đó.
cũng hợp với gương mặt trẻ con của cậu đấy.
"Conan đang định đá thử vào một quả bóng thì khựng lại, nhóc lườm Satoru một cái sắc lẹm qua lớp kính không độ, miệng càu nhàu:
"Cậu thôi đi Satoru!
Chẳng qua là tớ chưa quen với cái trọng tâm cơ thể thấp thế này thôi.
Đợi tớ làm chủ được đôi giày của bác Tiến sĩ xem, tên bắt cóc đó sẽ biết tay tớ ngay!
"Satoru không tranh cãi, cậu chỉ khẽ lắc đầu rồi quay sang phía Tiến sĩ Agasa đang lật mở đống giấy tờ trên bàn.
Cậu nhàn nhã lên tiếng nhắc nhở:
"Bác Tiến Sĩ, bộ hồ sơ của Conan bác làm đến đâu rồi?
Nếu không nhanh lên, nhóc con này sẽ phải ở nhà trông nhà cho bác Mori dài dài thay vì đi học tiểu học để che mắt thiên hạ đấy.
Mà bác biết rồi đó, để cậu ta rảnh rỗi quá mức ở văn phòng thám tử thì sớm muộn gì cũng lộ sơ hở thôi.
"Tiến sĩ Agasa vỗ trán một cái bộp, vội vàng rút ra một xấp tài liệu đang làm dở:
"Satoru nói phải, bác suýt nữa thì quên khuấy mất!
Bác đang điều chỉnh nốt mấy cái mộc đỏ cho nó khớp với hệ thống đây.
Yên tâm đi, sáng mai là 'Edogawa Conan' sẽ có đầy đủ tư cách để cắp sách đến trường rồi!
"Conan nghe đến chuyện đi học tiểu học thì gương mặt ngay lập tức méo xệch, nhưng nhìn vào ánh mắt của Satoru, cậu hiểu rằng đây là cái giá phải trả để duy trì lớp vỏ bọc an toàn nhất lúc này.
Satoru thong thả bước ra khỏi nhà Tiến Sĩ Agasa, để lại nhóc Conan vẫn đang hậm hực với đôi giày mới.
Cậu nhàn nhã đi bộ trên con đường vắng lặng để trở về căn lầu của mình.
Khi đi ngang qua một ngôi nhà bỏ hoang với lớp sơn bong tróc và cỏ dại mọc um tùm, Satoru bỗng khựng lại.
"Vụ án này.
mình nhớ ra rồi."
Satoru đứng lặng yên bên lề đường, thản nhiên nhìn vào cánh cửa gỗ mục nát.
Cậu biết rõ bên trong vẻ ngoài hoang tàn kia là một bi kịch gia đình đang bị chôn vùi.
Dưới tầng hầm của ngôi nhà này, có hai mẹ con đang cư trú trong bóng tối.
Người con trai vì lỡ tay sát hại cha mình nên luôn dằn vặt muốn đi tự thú, nhưng lại bị người mẹ vì tình thương mù quáng mà giam cầm dưới đó suốt bấy lâu nay.
"Người con giết cha muốn tìm sự giải thoát, còn người mẹ lại chọn cách biến nhà mình thành một nhà tù.
Thật là một vòng luẩn quẩn đầy bi kịch.
"Satoru đứng trước cánh cửa gỗ rỉ sét của ngôi nhà bỏ hoang, ánh mắt đỏ rực không chút gợn sóng.
Chẳng cần đến những thủ thuật bẻ khóa rườm rà, cậu nhấc chân, tung một cú đạp đầy uy lực trực diện vào cánh cửa.
"Rầm!
"Tiếng gỗ mục nát gãy vụn vang lên khô khốc giữa không gian tĩnh mịch.
Satoru thong thả bước vào trong, mặc kệ lớp bụi bặm và mùi ẩm mốc xộc lên mũi.
Cậu dễ dàng định vị được lối xuống tầng hầm tối tăm, nơi phát ra những tiếng rên rỉ đầy dằn vặt của người con trai và sự im lặng đáng sợ của người mẹ.
Khi bóng dáng tóc trắng của Satoru hiện ra dưới tầng hầm, người mẹ hốt hoảng vớ lấy một vật nhọn, đôi mắt vằn tia máu đầy cảnh giác:
"Cậu là ai?
Biến đi!
Không ai được đưa con trai tôi đi đâu hết!
"Satoru không hề nao núng, cậu vẫn giữ nụ cười ôn hòa nhưng đôi mắt đỏ rực chợt lóe lên một luồng sáng kỳ dị.
Quyền năng của Herrscher of Sentience lập tức phát động, một làn sóng ý thức vô hình xuyên thấu qua lớp phòng thủ tâm lý mỏng manh của người đàn bà tội lỗi.
Trong tích tắc, sự cố chấp và tình thương mù quáng của bà ta bị bẻ cong hoàn toàn.
Những ký ức đau đớn về vụ án giết cha và cảnh giam cầm con trai được Satoru
"sắp xếp"
lại thành một nỗi hối hận vô biên.
Người mẹ buông rơi vũ khí, quỳ sụp xuống sàn nhà, nước mắt tuôn rơi:
"Tôi.
tôi đã sai rồi.
Tôi không thể giam giữ nó trong bóng tối này mãi được.
"Satoru thu lại năng lực, nhìn người con trai gầy gò đang ngơ ngác bước ra từ góc tối lồng giam.
Cậu thản nhiên nói bằng chất giọng trầm ổn:
"Sự thật sớm muộn cũng phải ra ánh sáng.
Đi thôi, tôi sẽ đưa hai người đến đồn cảnh sát.
Tự thú là cách duy nhất để anh tìm lại linh hồn mình.
"Dưới sự dẫn dắt của Satoru, hai mẹ con như những người mất hồn nhưng đầy nhẹ nhõm, lặng lẽ bước theo sau cậu ra khỏi ngôi nhà ma ám.
Satoru nhàn nhã đi bộ phía trước, tay thọc túi quần, dẫn họ đến thẳng đồn cảnh sát quận Beika.
Sau khi giao người cho các viên cảnh sát đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì, Satoru thong thả rời đi mà không để lại bất kỳ danh tính nào.
Tiếng bước chân của Satoru thong thả nện trên vỉa hè phố Beika khi cậu rời khỏi đồn cảnh sát.
Thay vì về thẳng nhà, cậu ghé vào một siêu thị tiện lợi gần đó.
Ánh đèn huỳnh quang sáng choang phản chiếu lên mái tóc trắng khi Satoru đẩy chiếc xe hàng lướt qua các gian thực phẩm.
"Thịt bò loại ngon, ít rau củ và gia vị.
Có lẽ tối nay mình nên tự thưởng một bữa ra trò.
"Satoru nhàn nhã chọn lựa từng nguyên liệu bằng con mắt khắt khe của một đầu bếp chuyên nghiệp.
Khi ký ức kiếp trước thức tỉnh, tay nghề nấu nướng cũng theo đó mà khôi phục hoàn hảo.
Cậu thản nhiên thanh toán bằng chiếc thẻ đen của gia tộc Senju.
Xách túi đồ ăn trên tay, Satoru rảo bước về căn lầu đối diện văn phòng thám tử Mori.
Vừa bước vào gian bếp nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi, Satoru bắt đầu sơ chế nguyên liệu.
Tiếng dao chạm vào thớt đều đặn, nhịp nhàng như một bản nhạc.
Mùi thơm của hành tỏi phi vàng dần lan tỏa khắp căn phòng, mang lại một cảm giác ấm cúng đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo của vụ án
"ngôi nhà ma"
cậu vừa dọn dẹp.
"Nấu ăn cũng là một cách để ổn định lại ý thức sau khi dùng năng lực quá nhiều."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập