Đêm khuya.
Hắn nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình laptop, miệng khẽ nhếch lên.
“Lại thêm một thằng ngu muốn chơi mình, cái gì mà nếu có cơ hội thì sẽ sửa đổi Thế giới phép thuật như thế nào chứ?
Hắn cười một mình trong bóng đêm u ám giữa căn phòng cho thuê chật chội.
Ánh đèn mờ mờ chiếu từ cửa sổ soi sáng trang bìa mấy quyển sách nằm bừa bãi trên bàn, “Harry Potter và Phòng chứa Bí mật”, “Harry Potter và Chiếc Cốc Lửa”, “Harry Potter và Bảo bối Tử thần”, .
Một Potterhead có tiếng như hắn, chẳng lẽ lại chưa từng nghĩ qua việc trở thành một nhân vật trong truyện, thay đổi những bi kịch đáng lẽ không nên xảy ra đó sao.
“Mơ đi thôi, thà mình cứ nghĩ xem mai ăn gì đi đã.
Nói chưa dứt lời, một giọng nói chợt vang lên trong đầu hắn.
“Nếu như đó không phải là mơ, mà là thật thì sao?
Hắn giật mình, ngã ra sau, nhưng lưng hắn chạm vào không phải là sàn nhà lạnh lẽo, mà là một khoảng không vô tận.
Sự rung lắc dữ dội đến đột ngột, làm ngắt quãng quá trình “rơi tự do” của hắn, trong đầu hắn chợt có một cơn đau dữ dội, hắn muốn hét lên nhưng lại chẳng thể phát ra âm thanh gì.
Thế rồi, có lẽ vì quá đau, hoặc vì nguyên nhân gì khác, hắn mất đi ý thức.
Hắn tỉnh lại, nhưng lại thấy mình vẫn chưa thoát khỏi cơn ác mộng.
Hắn đang “trượt xuống”, hoặc là hắn cảm thấy như thế, trong một thứ giống như là một cái ống cao su chật hẹp, ép sát lấy hắn.
Là Độn thổ sao, ha ha.
Hắn tuyệt vọng, nếu như hắn không thoát khỏi thứ này sớm một chút, hắn nghĩ hắn sắp chết.
Đột nhiên, mọi sức ép chợt biến mất.
Hắn thấy mình đang nằm trong một căn hầm cũ kĩ, trên các bức tường là những ngọn đuốc lập lòe, tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt, lúc sáng lúc tối.
Hắn bị một bóng người cao lớn dắt lấy đi về phía một cánh cửa trông cổ kính, chạm khắc lấy đủ thứ hoa văn mà có lẽ là của phương Tây.
Hắn nhận ra mình đang không thể điều khiển được thân thể, cứ bị động mà đi theo bóng đen kia.
Gì đây, chạy cốt truyện à?
Bóng đen đẩy cửa ra, lộ ra trước bên trong căn phòng chừng hơn hai chục bóng đen khác, cùng một kẻ với làn da trắng bệch, hai mắt đỏ, khuôn mặt gầy gò, và kì dị là gã ta không có mũi.
Trong đầu Dante, người mà kẻ xuyên không tội nghiệp thay thế, chợt bật lên một cái tên.
Voldemort!
Hắn khẽ rùng mình khi ánh mắt giao nhau với kẻ kia, vội vàng mà cúi đầu xuống.
“Xem ra chúng ta có một cậu bé ngại ngùng ngày hôm nay.
Chúa tể Hắc ám cười nói với đám tay sai bên cạnh, đôi mắt thì chẳng hề có ý cười mà nhìn chằm chằm vào Dante.
“Ngươi đến đây, để thề sẽ phục tùng ta, đúng chứ, kẻ thừa kế của dòng họ Hines suy tàn?
Hắn, không tự khống chế được bản thân, vội vàng quỳ xuống trước mặt Chúa tể, bò tới gần chân hắn, hôn lấy vạt áo của hắn:
“Đúng thưa ngài, hỡi Chủ nhân vĩ đại!
“Vậy thì bắt đầu đi, lễ Nạp Đạo mà ngươi mong chờ.
”, Voldemort cười, nụ cười khiến khuôn mặt hắn giống rắn hơn bao giờ hết.
Xung quanh đó, hai bóng đen đang nhỏ giọng thầm thì.
“Ngươi nói xem, tại sao Chủ nhân lại tổ chức lễ cho riêng một mình thằng nhãi con này chứ, nó có gì đặc biệt sao, hả Lucius?
Bóng đen kia không kiên nhẫn mà đáp lời:
“Ngươi nên về tìm hiểu thêm đi, đồ ngu.
Thằng nhóc đó là người thừa kế duy nhất của gia tộc Hines giàu có, tuy xuống dốc nhưng vẫn sẽ là sự trợ giúp đắc lực cho Chủ nhân.
Kẻ gọi Lucius kia đứng ở một bên không khỏi chăm chú nhìn lên cậu trai trẻ đang mong chờ nhìn về phía Chúa tể Hắc ám.
Phía xa xa, khuất trong một góc tối, một bóng đen khác cũng đang âm thầm nhìn một màn này, ánh mắt khóa chặt vào khuôn mặt của Dante Hines, đôi môi mím chặt sau lớp mặt nạ rợn người.
“Đũa phép ta, nguyện dâng lên cho Chủ nhân cao quý, mong ngài chứng giám cho lòng thành vĩnh cửu.
”"Máu thịt ta, dâng làm nô bộc, nguyện tan thành tro bụi dưới chân Người.
"“Linh hồn ta, mãi đi theo bên Người, là vật quý mà ta vui lòng hiến dâng.
Voldemort hài lòng, hắn nhấc tay, cây đũa phép khẽ chạm vào làn da trắng bệch của Dante, một câu chú ngữ được hắn niệm ra, và sự đau đớn kinh hoàng ập vào đầu Dante.
Má nó, cơ thể thì không điều khiển được, lại bắt mình phải chịu đau đớn sao?
Xung quanh hắn, những bóng đen đứng sát các vách tường, trầm lặng như những bức tượng, yên lặng chứng kiến khoảnh khắc ấy, ảnh lửa lập lòe hắt lên những chiếc mặt nạ bạc lạnh lẽo.
Dấu hiêu Hắc ám, nó không chỉ là dấu ấn trên thân xác, mà còn khắc sâu vào trong linh hồn.
Cơn đau kéo dài khi một chiếc đầu lâu ma quái hình thành trên tay hắn, rồi từ từ, một con rắn đen kịt bò ra từ miệng đầu lâu, uốn lượn rồi nằm cố định trên da thịt.
Hắn đau quá, trong đầu hắn đã hét lên thật to, đã chửi cả nhà Voldemort đến bốn lần, cơn đau mới hết thúc.
“Tốt, tốt lắm, gia tộc Hines sẽ rất tự hào vì ngươi, Dante Hines.
Người ta nói Hines sẽ chọn đứng về phe chiến thắng cuối cùng quả không sai.
”, Voldemort cười lớn, nhìn khắp căn phòng, “giờ hãy để chúng ta đến với bữa tiệc chính, chào mừng thành viện mới của chúng ta.
Một cánh cửa khác được mở ra, đi vào là một người bị treo lơ lửng trên không trung, chậm rãi mà lướt vào giữa phòng.
Hắn không nhận ra người này, nhưng có vẻ như không ai trong phòng là không biết gã xấu số kia.
“Để cho ta giới thiệu cho các ngươi quý ngài đây, Pollux Proudfoot, một vị Thần Sáng kiêu hãnh và đầy tài năng, kẻ đã giết chết hai Tử thần Thực tử của chúng ta vào đêm hôm kia, và ngài đây đã nhiệt tình mà nhận lấy lời mời của ta để tới đây ngày hôm nay, các ngươi mau hoan nghênh quý ông đây đi thôi.
Voldemort như ngân nga mà nói, ánh mắt chẳng che giấu nổi sự khinh thường, hắn khẽ vẩy câu đũa phép, một tiếng rên rợn người bất chợt vang lên từ phía người đàn ông tội nghiệp kia.
Gã ta co quắp giữa không trung, vặn vẹo thân thể trong tiếng cười đùa của đám Tử thần Thực tử xung quanh.
“Có vẻ như quý ngài Proudfoot đây đã bắt đầu hưởng ứng bầu không khí của bữa tiệc.
”, Voldemort cười, quay sang Dante, “đến lượt ngươi rồi, Dante, cho ta thấy bản lĩnh của gia tộc ngươi đi nào!
Đúng lúc này, người đàn ông kia lắc lư xoay người, khuôn mặt đối diện với hắn, ánh mắt cũng kinh hoàng mà nhìn xem hắn.
Dante bất lực nhìn cơ thể giơ đũa phép trong tay lên, âm thanh vô cảm từ trong miệng hắn bắn ra:
“Crucio!
Tiếng kêu rên lại tiếp tục, xen lẫn với tiếng cười của “bữa tiệc”, cùng sự cuồng nhiệt của đám bọn hắn khi có được khoái cảm của việc trả thù, hay chỉ đơn giản là tra tấn những kẻ không thể phản kháng mình.
“Kết thúc hắn đi”, Voldemort nói với Dante.
‘Dante’ gật đầu, một lần nữa giơ cao đũa phép, gằn từng chữ mà hô ra:
“Avada Kedavra!
Luồng sáng xanh lạnh lẽo lóe lên, bay thẳng vào lồng ngực Pollux Proudfoot, khiến cho vị Thần Sáng đáng kính này rũ xuống như một con búp bê vải cũ, lắc lư vật vờ trên móc treo.
Chợt, như có một cú thúc vào sau đầu hắn, hay đúng hơn là vào ‘linh hồn’ của hắn, hắn thoát khỏi lớp vỏ bao lấy hắn nãy giờ, để hắn có thể điều khiển lấy cơ thể của ‘Dante’, đồng thời một mớ kí ức hỗn loạn cũng tràn vào đầu hắn.
Tay hắn run lên, suýt chút nữa làm rơi đũa phép.
“Ngươi làm rất tốt, Dante Hines”, Voldemort nói, “giờ thì về nghỉ ngơi đi, và chờ lấy những nhiệm vụ to lớn hơn.
Dante cúi đầu:
“Cảm tạ ngài, thưa Chúa tể vĩ đại!
Rời khỏi cổng Dinh thự Malfoy, Dante bước nhanh thêm một đoạn nữa, rồi vội vàng mà Độn thổ đi mất.
Hắn đã quên mất tại sao mình lại biết Độn thổ, có lẽ mong muốn rời đi nơi này quá mãnh liệt đã giúp hắn thành công.
Hắn hiện hình ở một con phố vắng vẻ tại London, tới lúc này hắn mới thoáng cảm thấy an toàn đôi chút.
Nhớ tới trải nghiệm kinh khủng vừa rồi, hai chân hắn mềm nhũn ra, loạng choạng rồi ngã xuống, tay trái cầm đũa phép đã buông lỏng ra cây đũa vừa bắn ra câu ác chú đoạt đi sinh mệnh một kẻ vô tội.
Hắn đang tiêu hóa những kí ức vừa mới tiếp nhận, gia tộc Hines – Kẻ Ẩn Thân, từng người trong gia tộc hắn chịu sự chèn ép của các gia tộc khác, dần dần suy tàn đến mức chỉ còn một mình hắn.
Và bây giờ, thân phận của hắn là một Tử thần Thực tử, và hiện tại là tháng 6 năm 1977, và nếu hắn nhớ không nhầm thì đêm Halloween của 4 năm sau, Voldemort sẽ tan biến trước sức mạnh tình yêu của Lily Potter tại Thung lũng Godric.
Haizz, khởi đầu thế này thật làm khó hắn quá.
Giờ hắn có hai lựa chọn, thứ nhất là lấy được niềm tin của Voldemort, đồng thời ngăn cản hắn tập kích nhà Potter, kéo dài màn đêm đen của giới Phù thủy.
Thứ hai, giống như Severus Snape, tiếp cận Albus Dumbledore, gia nhập phe chính nghĩa, làm gián điệp hai mang.
Lựa chọn thứ nhất hắn cảm thấy gần như không có khả năng, sự sợ hãi vô cùng của Tom Riddle trước bất cứ thứ gì có thể đe dọa đến hắn, dù chỉ là một lời tiên tri mơ hồ, cũng khiến hắn trở nên điên cuồng.
Dante lấy gì để thuyết phục hắn:
“Chúa tể vĩ đại của tôi, quyền năng vô cùng của ngài sao lại phải e sợ trước một đứa trẻ trong nôi.
” ?
Hắn có lẽ sẽ bị Tom nghi ngờ là đang cố bảo về nhà Potter mất.
Lựa chọn thứ hai, gia nhập phe chính nghĩa, hắn cảm thấy khả thi hơn rất nhiều.
Hắn nghĩ đến rất nhiều khả năng, Regulus Black và bí mật về Trường Sinh Linh giá của Voldemort, hay bảo vệ các thành viên của Hội Phượng hoàng, thậm chí là cả nhà Potter?
Là một fan ruột của Harry Potter, hắn đang đứng trước cơ hội trở thành một nhân vật then chốt trong đó.
Điều bây giờ cần làm là đưa ra quyết định, và hắn cũng chẳng mất quá nhiều thời gian.
Hắn chậm rãi lê bước dòng con hẻm tăm tối, dừng chân trước một căn phòng nhỏ.
Giơ lên đũa phép, một cánh cửa bằng vàng ròng dần dần hiện ra.
Dante mở cửa, bước vào.
(Hết chương 1)
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập