Chương 3: Quán Đầu Heo

Nét chữ nghiêng, uyển chuyển của Albus Dumbledore trên tấm giấy làm cho Dante cảm thấy mình thực sự là một phần của câu chuyện.

“Gửi người kế thừa của gia tộc Hines,

Ta phải thừa nhận rằng, việc nhận được thư của một người nhà Hines vào lúc 3 giờ sáng là khá thú vị, thậm chí với cả một người già đang dần eo hẹp về thời gian ngủ như ta, cậu Hines ạ.

Acheron là một sứ giả tuyệt vời, dù ta đồ rằng nó có vẻ không thích loại kẹo chanh mà ta mời lắm.

Những tấm màn che thường rất hữu dụng để giấu kín bí mật, nhưng đôi khi chúng cũng ngăn cản chính chủ nhân nhìn thấy bình minh.

Ta rất tò mò muốn biết, liệu người thừa kế của dòng máu

"Vô Danh"

đang tìm kiếm một chỗ ngồi bên bàn tiệc, hay chỉ đơn giản là muốn đổi một tấm màn mới chắc chắn hơn?

Lời mời của cậu, ta vui lòng mà đáp ứng.

Trân trọng,

Albus Dumbledore.

P/s:

Ta đã luôn tự hỏi, giữa một căn phòng đầy gương và một căn phòng chìm trong bóng tối, nơi nào sẽ giúp một người nhìn rõ bản thân mình hơn?

Đọc xong thư, hắn cười, cụ già vẫn cứ thích đánh đố người khác như vậy.

Kế hoạch đã thành công được một phần, giờ chỉ còn tùy thuộc vào khả năng của hắn đêm nay, thuyết phục được vị phù thủy quyền uy nhất này.

Giờ hắn chỉ cần giải quyết nốt một vấn đề, thì kế hoạch sẽ nắm chắc đến chín phần mười.

Một bên khác.

Ánh bình minh chưa kịp chạm tới những đỉnh tháp cao nhất của Hogwarts.

Trong văn phòng Hiệu trưởng, những pho tượng bạc nhỏ vẫn đang xì hơi và xoay tròn đều đặn, tạo nên một bản nhạc kỳ quái trong sự tĩnh lặng của lúc sáng sớm.

Albus Dumbledore đã thức, hoặc là nói cụ vốn không ngủ.

Cụ ngồi đó, bóng lưng hơi khom lại dưới chiếc áo choàng màu xanh.

Trước mặt cụ, bức thư của Dante Hines đang trải phẳng trên mặt bàn bằng gỗ sồi.

Cụ khẽ dùng đầu ngón tay dài, gầy guộc miết nhẹ lên gia huy quen thuộc mà xa la ở đầu trang giấy.

Một cái nhíu mày rất nhẹ hiện lên sau cặp kính hình bán nguyệt.

"Hines.

.."

cụ thầm thì, giọng nói tan vào làn khói mỏng từ ấm trà trên bàn.

"Một cái tên tưởng như đã bị thời gian nuốt chửng cùng với những lời thề nguyền cổ xưa.

"“Hay có lẽ, bọn họ vốn muốn ẩn mình vào dòng thời gian.

”, một bức chân dung trên tường nhẹ giọng nói.

Cụ Dumbledore đứng dậy, bước về phía chiếc Tưởng Ký đang tỏa ra ánh sáng bạc huyền ảo trong góc phòng.

Cụ đưa đũa phép lên thái dương, rút ra một sợi ký ức mỏng manh.

Cụ đang tìm kiếm một đoạn ký ức – không phải về Dante – mà là về tổ tiên của hắn, về những kẻ mang dòng máu Ignotus đã luôn chọn cách đứng sau mọi cuộc chiến của giới phù thủy.

Một lúc lâu sau,

Trong tâm trí cụ lúc này, sự xuất hiện đột ngột của một Tử thần Thực tử mang họ Hines đã khiến một thế cờ khác dần dần hiện lên trong đầu cụ.

"Con mắt trên tay cầm chìa khóa, "

cụ nhìn vào gia huy nhà Hines một lần nữa.

"Cậu đang muốn mở cánh cửa nào đây, cậu Hines?

Cánh cửa cứu rỗi, hay chỉ là một tấm màn che mắt ta khỏi vực thẳm?"

Cụ thở dài, hương kẹo chanh thoang thoảng không làm dịu đi sự căng thẳng, hay đúng hơn là tò mò trong suy nghĩ.

Cụ cầm lấy chiếc áo choàng du hành, ánh mắt cụ dừng lại ở bức chân dung của các đời Hiệu trưởng đang giả vờ ngủ.

Cụ biết, đêm nay ở quán Đầu Heo, cụ sẽ không gặp một kẻ phản bội thông thường.

Cụ sẽ gặp một

"bóng ma"

từ quá khứ, kẻ nắm giữ một phần sự thật mà ngay cả cụ cũng chưa thể nhìn thấu.

Màn đêm buông xuống.

Dante thơ thẩn bước đi trên đường phố Hogsmeade, con phố vắng vẻ tiêu điều, đúng với sự bất ổn của thời đại này.

Hắn đi tới gần quán Đầu Heo (The Hog’s Head)

, lại quay đầu nhìn về phía tòa lâu đài ở phía xa xa, không khỏi thắc mắc:

Tại sao nơi này đi đâu cũng thấy lợn (Hog)

thế nhỉ?

Chẳng nhẽ là vì giấc mơ của Rowena Ravenclaw về con lơn rừng dẫn đường?

Hắn lắc đầu, cố gạt bỏ những suy tư vô ích này đi, rảo bước về phía quán rượu trước mắt.

Một tấm gỗ cũ kỹ, treo lủng lẳng trên sợi dây xích rỉ sét thường xuyên phát ra tiếng kêu két.

két.

đầy nhức nhối trong gió.

Trên đó là hình một cái đầu lợn rừng bị cắt rời, máu chảy đầm đìa xuống tấm vải trắng bên dưới.

Những ô cửa kính nhỏ xíu, dày đặc bụi bẩn và lớp mỡ tích tụ hàng thập kỷ đến mức ánh sáng bên trong chỉ có thể le lói hắt ra như những đốm lửa ma trơi.

Cánh cửa mở ra, rít lên một tiếng khô khốc nổi bật trong không gian tĩnh mịch.

Bên trong quán rượu có một thứ mùi gay mũi lạ thường.

Dante bước vào, đôi giày da rồng của hắn tạo nên tiếng lạo xạo lạc lõng trên lớp sàn bẩn thỉu.

Hắn cảm nhận được hàng chục ánh mắt cảnh giác đổ dồn về phía mình – một gã quý tộc mang theo mùi hương của sự xa hoa và quyền lực vừa bước nhầm vào hang ổ của những kẻ khốn cùng.

Trên bức tường phía sau quầy bar, cái đầu lợn rừng nhồi bông khẽ rung rinh trong gió lùa, đôi mắt thủy tinh của nó nhìn Dante như muốn cảnh báo:

Ở đây, bí mật quý hơn mạng sống.

Dante không nhìn quanh.

Ánh mắt hổ phách của hắn xuyên qua màn khói xám, dừng lại ở chiếc bàn đơn độc nằm sâu nhất trong góc khuất, nơi cuộc gặp quyết định số phận của hắn sẽ diễn ra.

Đến gần cái bàn, hắn nhìn thấy một đám bụi bẩn trên ghế, hắn hơi cau mày lại, rút đũa phép ra, “Tergeo!

”, các vết bẩn biến mất trong chớp mắt.

Hắn chậm rãi cởi áo ngoài, gấp gọn rồi để sang một bên.

Dante như nhận ra điều gì, quay đầu nhìn về phía quầy rượu.

Lão Aberforth đã dừng lại động tác lau ly rượu của mình, soi mói mà nhìn xem hắn.

Không để ý đến lão, hắn ngồi xuống chiếc ghế đã sạch sẽ, yên lặng chờ đợi.

Không biết qua bao lâu, khi quán rượu đã không còn một bóng người, cụ Dumbledore tới.

Một luồng khí lạnh đột ngột tràn vào từ phía cửa, làm những ngọn nến trên bàn Dante chao đảo, suýt tắt lịm.

Trong khung cửa gỗ mục nát, một bóng dáng cao gầy hiện ra.

Albus Dumbledore bước vào, tà áo choàng màu xanh thẫm của cụ khẽ quét qua lớp sàn rơm rác bẩn thỉu mà Dante vừa tìm cách tránh né.

Cụ không dùng thần chú để làm sạch không khí, cũng chẳng nhíu mày trước mùi hôi nồng nặc.

Cụ bước đi như thể đang dạo chơi giữa sảnh đường Hogwarts, bình thản và uy nghiêm.

Khi cụ tiến lại gần bàn, ánh sáng từ những ngọn nến hắt lên chòm râu bạc dài được thắt gọn gàng.

Dumbledore không nhìn vào chiếc ghế, cụ nhìn thẳng vào mắt Dante.

Một nụ cười mờ nhạt, khó đoán hiện lên trên môi cụ – kiểu mỉm cười của một người thợ săn lão luyện vừa thấy con mồi thú vị nhất trong đời mình sa lưới.

"Một đêm tốt lành để thưởng thức trà, hoặc một chút bia bơ, phải không cậu Hines?"

Giọng cụ thấp và trầm, nhưng vang vọng một sức nặng khiến không khí trong quán dường như đặc quánh lại.

Cụ kéo chiếc ghế đối diện Dante ra – chiếc ghế vẫn còn nguyên lớp bụi xám và vết dầu mỡ – rồi thản nhiên ngồi xuống mà không cần một câu thần chú nào.

Dumbledore khẽ nghiêng đầu, ánh mắt cụ lướt qua cái đầu lợn rừng đang rung rinh trên tường rồi dừng lại ở phía quầy bar, nơi Aberforth đang đứng lù lù với vẻ mặt không mấy hiếu khách.

"Một ấm trà Earl Grey cho hai người, Aberforth.

Và làm ơn, hãy dùng bộ tách mà anh vẫn giấu kỹ ấy.

"Tiếng khịt mũi của Aberforth vang lên khô khốc, nhưng ông vẫn lầm lũi quay đi.

Dumbledore quay lại nhìn Dante, đôi mắt cụ lấp lánh:

"Trà giúp tâm trí chúng ta minh mẫn hơn, cậu Hines.

Và ta tin rằng, tối nay, cả hai chúng ta đều cần đủ sự tỉnh táo.

"Aberforth Dumbledore mang trà ra cho hai người xong, lại chậm rãi bước về sau quầy bar, Dante cầm lấy ly trà, nhấp một ngụm nhỏ.

"Ta đã tự hỏi, "

Dumbledore bắt đầu, giọng cụ trầm thấp nhưng vang vọng lạ thường giữa không gian tĩnh mịch.

"Tại sao một người mang dòng máu của Ignotus, kẻ vốn dĩ chỉ muốn tàng hình trước Tử thần, lại chọn cách lộ diện vào thời điểm này?

Nhất là khi chúng ta đang đứng tại hai phía đối lập.

"Cụ khẽ liếc nhìn hắn, im lặng chờ một câu trả lời.

Dante thong thả tháo găng tay cổ dài, để lộ đôi bàn tay trắng trẻo, thon dài của một quý tộc không bao giờ phải làm việc nặng.

Chiếc nhẫn gia huy lấp lánh dưới ánh nến, trong khi ở cánh tay trái, vết xăm hình rắn và đầu lâu dường như đang cựa quậy dưới lớp tơ của loài nhện khổng lồ.

Cậu kéo tay áo bên trái lên, để lộ ra Dấu hiệu Hắc ám.

"Giáo sư, "

Dante bắt đầu, giọng hắn điềm tĩnh,

"Gia tộc tôi dạy tôi rằng, vô hình là một món quà, nhưng đứng sau tấm màn không có nghĩa là mù lòa.

Khi bóng tối trở nên quá lớn, nó sẽ nuốt chửng cả những kẻ đang ẩn nấp.

Tôi không ở đây để chuộc lỗi cho sự bất chấp của mình.

tôi ở đây để đảm bảo rằng thế giới này sẽ không sụp đổ bởi sự ngờ nghệch của tôi.

"Đôi mắt xanh sau cặp kính bán nguyệt của Dumbledore khẽ nheo lại.

Cụ không lạ lẫm với Nghệ thuật Hắc ám, nhưng việc nhìn thấy một ma pháp trói buộc linh hồn mạnh mẽ như thế hiện hữu trên da thịt một người trẻ tuổi.

dường như khiến vị Hiệu trưởng già đau lòng hơn là kinh hãi.

Dumbledore đặt tách trà xuống, tiếng va chạm với mặt gỗ vang lên khô khốc.

"Cậu nói về việc không muốn thế giới sụp đổ, cậu Hines.

Nhưng cậu lại đang mang dấu ấn của kẻ có dã tâm lật đổ nó.

Làm sao ta có thể tin một kẻ truyền bệnh lại muốn cứu chữa cho bệnh nhân?"

“Ta đã thấy nhiều người cố gắng che giấu vết sẹo của mình, cậu Hines.

Nhưng dấu ấn đó không phải là một vết sẹo, nó là một sợi xích.

Và ta tự hỏi, liệu một linh hồn đã thuộc về kẻ khác, có còn đủ chỗ để chứa đựng một chút ánh sáng nào cho riêng mình không?

"Bóng tối không chỉ nhuộm đen làn da, nó gặm nhấm cả những ký ức đẹp đẽ nhất.

Ta lo rằng, kể từ giây phút cậu nhận lấy dấu ấn này, cậu đã vĩnh viễn quên mất cách để cảm thấy hạnh phúc rồi, phải không?"

Dante đặt tách trà xuống, lại một tiếng va chạm vang lên.

Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt xanh thẳm của Dumbledore, nơi sự thương hại và cảnh giác đang đan xen.

"Cụ nghĩ rằng bóng tối có thể nuốt chửng mọi thứ sao, thưa Giáo sư?

Cụ nghĩ rằng chỉ vì tôi đi trong bùn lầy, mà tôi không được phép hướng về ánh sáng sao?"

Dante đứng phắt dậy, rút đũa phép ra.

Aberforth ở sau quầy bar lập tức nắm chặt một chiếc bình bằng thiếc, sẵn sàng ném đi, nhưng Albus chỉ giơ một tay ra hiệu cho em trai mình bình tĩnh.

"Expecto Patronum!

"(Hết chương 3)

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập