Chương 14: Đêm Dài Thăm Dò – Giao Ước Bất Đắc Dĩ

Chương 14:

Đêm Dài Thăm Dò — Giao Ước Bất Đắc Dĩ Đêm trong rừng sâu thăm thắm và tĩnh mịch đến lạ thường.

Ngọn lửa trại là nguồn sáng và hơiấm duy nhất, nhưng nó cũng không xua tan được hoàn toàn cảm giác lạnh lẽo và những mối nguy hiểm luôn rình rập trong bóng tối.

Vệ Minh chỉ chợp mắt được một chút, phần lớn thời gian hắn đều giữ một nửa tỉnh táo, tai lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh, mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía ba người của Liệp Phong Đội.

Thạch Kình, với tư cách là đội trưởng, ngồi gần đống lửa nhất, lưng dựa vào một gốc cây lớn hai mắt nhắm hờ như đang ngủ say, nhưng Vệ Minh có thể cảm nhận được một loại khí tức trầm ổn và cảnh giác vẫn luôn bao bọc lấy gã.

Lâm Son thì nằm cách đó không xa, thanh trường kiếm đặt ngay bên cạnh, hơi thở đều đặn.

Chỉ có Thạch Linh là có vẻ thoải mái hơn, cô gái trẻ này sau khi ăn uống xong xuôi đã lấy ra một miếng da thú nhỏ và một con dao sắc, căm cụi khắc vẽ gì đó dưới ánh lửa, thỉnh thoảng lại ngáp dài.

Vệ Minh cố gắng không để lộ sự cảnh giác của mình.

Hắn biết, trong tình trạng hiện tại, bất kỳ hành động nào tỏ ra nghi ngờ hoặc thù địch đều có thể mang lại hậu quả khôn lường.

Hắn cần phải tỏ ra hợp tác, ít nhất là cho đến khi hắn có đủ sức mạnh để tự bảo vệ mình hoặt tìm được cơ hội rời đi một cách an toàn.

"Vệ huynh, sao ngươi không ngủ đi?

Vết thương còn chưa lành hẳn mà.

"

Một giọng nói trong trẻo vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Vệ Minh.

Là Thạch Linh, cô đã ngừng việc khắc vẽ, đôi mắt to tròn nhìn hắn với vẻ quan tâm.

Vệ Minh hơi giật mình, nhưng nhanh chóng.

lấy lại vẻ bình tĩnh:

"Ta không sao, chỉ là chưa quen ngủ ở nơi lạ.

Với lại, vết thương cũng không còn đáng ngại nữa.

"

Thạch Linh khẽ cười:

"Ngươi đúng là kỳ lạ thật đó.

Một mình dám xông vào những nơi hiểm địa như vậy, TỔI lại một mình đánh bại Cương Nha Trư.

Ta theo cha đi săn từ nhỏ, cũng gặp không ít tán tu, nhưng người có bản lĩnh như ngươi thì hiếm thấy lắm.

"

Lời nói của Thạch Linh có vẻ vô tư, nhưng Vệ Minh không dám coi thường.

Hắn chỉ cười trừ

"Thạch Linh cô nương quá khen rồi.

Ta cũng chỉ là may mắn thôi.

Nếu không phải con Cương Nha Trư đó đã trọng thương, ta cũng không có cửa thắng đâu.

"

"May mắn cũng là một phần thực lực mà.

” Thạch Linh nghiêng đầu, tò mò hỏi:

"Vệ huynh, ngươi tu luyện công pháp gì vậy?

Sao ta thấy linh lực của ngươi có chút đặc biệt, không giống những công pháp phổ thông mà ta biết?

"

Câu hỏi này khiến tim Vệ Minh hơi thắt lại.

Hắn chỉ tu luyện Toái Thạch Công hạ phẩm, làm sao có thể đặc biệt được?

Chẳng lẽ cô gái này nhìn ra điều gì khác?

Hay chỉ là một câu hỏi bâng quo?

"Ta chỉ tu luyện một bộ công pháp rác mà ta nhặt được thôi, không có gì đặc biệt cả.

Có lẽ do ta bị thương nên khí tức hơi hỗn loạn, khiến cô nương cảm thấy vậy chăng?

"

Vệ Minh cố gắng trả lời một cách tự nhiên nhất.

Thạch Linh

"à"

một tiếng, không hỏi thêm về công pháp nữa, nhưng ánh mắt vẫn còn chút tò mò.

Cô chuyển sang chủ đề khác:

"Ngươi nói con Thanh Mục Điêu kia bay về hướng tây nan phải không?

Cha ta nói, hướng đó có một thung lũng rất hiểm trở, gọi là Đoạn Hồn Nhai.

Nếu nó bay vào đó thì phiền phức to.

"

Đoạn Hồn Nhai?

Vệ Minh thầm ghi nhớ cái tên này.

Xem ra mục tiêu của Liệp Phong Đội rất 1õ ràng.

"Cha ta nói, da và lông của Thanh Mục Điêu có thể dùng để chế tạo phi hành pháp khí loại nhỏ, còn yêu đan của nó thì cực kỳ quý giá, có thể giúp tu sĩ Phong thuộc tính đột phá bình cảnh.

"

Thạch Linh nói tiếp, giọng điệu có chút háo hức.

"Nếu lần này.

bắt được nó, có lẽ cha sẽ cho ta một ít lông vũ để làm trang sức.

"

Vệ Minh chỉ im lặng lắng nghe.

Những thông tin này có thể hữu ích, nhưng cũng có thể là một cách để họ thăm dò thái độ của hắn.

Đúng lúc này, Thạch Kình đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng nhiên lên tiếng, giọng vẫn đều đều nhưng không còn vẻ ngái ngủ:

"Linh Nhĩ, nói nhiểu rồi.

Để Vệ tiểu huynh đệ nghỉ ngơi đi"

Thạch Linh lè lưỡi, không nói gì thêm, quay lại với miếng da thú của mình.

Không khí lại trở nên im lặng.

Vệ Minh cảm nhận được ánh mắt của Thạch Kình dường như đang quét qua người mình một lượt, dù gã vẫn nhắm mắt.

Sự cảnh giác trong lòng.

hắn lại dâng lên.

Đến gần sáng, khi sương đêm còn giăng mắc khắp khu rừng, Thạch Kình là người đầu tiên tỉnh giấc hoàn toàn.

Gã đứng dậy, vươn vai, rồi đi kiểm tra một vòng quanh khu trại.

Lâm Sơn cũng đã thức đậy, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Vệ Minh cũng không dám ngủ say, hắn đã sóm tỉnh táo khi trời còn chưa sáng hẳn.

Hắn thấy Thạch Kình đi về phía mình.

"Vệ tiểu huynh đệ, đêm qua nghỉ ngơi có tốt không?

"

Thạch Kình hỏi, giọng điệu vẫn ôn hòa

"Đa tạ Thạch đội trưởng quan tâm, tại hạ đã đỡ hơn nhiều rồi.

"

Vệ Minh đáp.

Thạch Kình gật đầu, rồi nhìn thẳng vào mắt Vệ Minh, nói:

"Cị húng ta chuẩn bị lên đường tru)

tìm con Thanh Mục Điêu kia.

Vết thương của ngươi tuy đã khá hơn, nhưng đi theo chúng ta vào sâu trong núi có lẽ sẽ gặp nhiều nguy hiếm.

Hay là ngươi cứ ở lại đây nghi ngơi thêm, kl nào khỏe hắn thì tự tìm đường ra khỏi rừng?

"

Đây rõ ràng là một lời thăm dò.

Nếu Vệ Minh tỏ ra muốn rời đi ngay, có thể sẽ khiến họ nghi ngờ hắn đang che giấu điều gì đó hoặc không muốn hợp tác.

Nhưng nếu đi theo, với tình trạng hiện tại và năng lượng hệ thống ít ỏi, hắn sẽ gặp rất nhiều rủi ro.

Vệ Minh suy nghĩ nhanh.

Hắn không thể ở lại một mình giữa khu rừng này quá lâu.

Hơn nữa, hắn cũng muốn biết thêm về Liệp Phong Đội và mục đích thực sự của họ.

"Thạch đội trưởng, tại hạ tuy còn chút thương tích, nhưng cũng không đến nỗi quá yếu đuối.

Nếu không làm phiền, tại hạ muốn đi theo các vị học hỏi thêm kinh nghiệm.

Dù sao một mình trong rừng cũng không an toàn.

"

Ánh mắt Thạch Kình lóe lên một tỉa sáng khó thấy.

Gã im lặng một lúc rồi nói:

"Nếu tiểu huynh đệ đã có lòng, vậy thì cùng đi.

Nhưng phải nhớ, mọi hành động phải tuân theo sự sắp xếp của đội, không được tự ý hành động, tránh gây nguy hiểm cho cả nhóm.

"

"Tại hạ hiểu rõ.

"

Vệ Minh chắp tay.

Lâm Sơn đứng gần đó nghe thấy, khẽ hừ một tiếng, vẻ mặt có chút không đồng tình nhưng không nói gì.

Thạch Linh thì có vẻ vui hơn, cô mim cười với Vệ Minh.

Sau khi thu dọn trại và ăn uống qua loa chút lương khô, cả nhóm bốn người bắt đầu lên đường.

Thạch Kình dẫn đầu, Lâm Sơn đi bên cạnh hỗ trợ, Thạch Linh đi giữa, còn Vệ Minh đi sau cùng.

Vị trí này khiến Vệ Minh có chút không thoải mái, cảm giác như mình đang bị giá:

m s'át.

Họ đi về hướng tây nam, đúng như hướng con Thanh Mục Điêu đã bay đi.

Địa hình ngày càng trở nên hiểm trở, cây cối rậm rạp hơn, thỉnh thoảng lại phải leo qua những tảng đá lớn hoặc vượt qua những khe suối cạn.

Vệ Minh cố gắng theo kịp tốc độ của cả đội, dù v-ết thương vẫn còn hơi nhói đau.

Trong lúc di chuyển, Thạch Kình thỉnh thoảng lại hỏi Vệ Minh vài câu về kinh nghiệm đi rừng hoặc những loại yêu thú hắn từng gặp.

Vệ Minh đều trả lời một cách cẩn trọng, không để lộ quá nhiều thông tin về bản thân, cũng không nói dối những điều quá vô lý.

Đến trưa, khi họ dừng lại nghỉ chân bên một dòng suối nhỏ, Thạch Kình đột nhiên nói với V( Minh:

"Vệ tiểu huynh đệ, con Cương Nha Trư hôm qua, ngoài yêu đan và da lông, thịt của n‹ cũng là thứ tốt.

Chúng ta mang theo cũng khá nặng.

Hay là thế này, ngươi chia cho chúng ta một ít thịt, coi như là chi phí đi đường và công chúng ta bảo vệ ngươi.

Còn yêu đan và da lông vẫn thuộc về ngươi.

Ngươi thấy sao?

"

Lời đề nghị này nghe qua thì có vẻ hợp lý nhưng Vệ Minh lại cảm thấy có gì đó không đúng.

Thịt Cương Nha Trư tuy có giá trị, nhưng không.

đến mức để một đội thợ săn chuyên nghiệp như Liệp Phong Đội phải

"xin"

của một tán tu b:

ị thương.

Chẳng lẽ họ đang thử lòng hắn, hoặc muốn tạo ra một

"giao ước"

nào đó để ràng buộc hắn?

Nếu hắn từ chối, có thể sẽ khiến họ không vui.

Nếu hắn đồng ý, có thể sẽ bị họ coi là kẻ dễb:

bắt nạt.

Vệ Minh nhìn Thạch Kình, tổi lại nhìn Lâm Sơn và Thạch Linh.

Lâm Sơn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, Thạch Linh thì có chút tò mò nhìn cha mình.

"Thạch đội trưởng đã nói vậy, tại hạ nào dám từ chối.

"

Vệ Minh mỉm cười, lấy từ trong túi trt vật ra một phần lón thịt Cương Nha Trư mà hắn đã cắt sẵn.

"Chút thịt này không đáng gì, co như là tấm lòng của tại hạ cảm ơn đội trưởng và hai vị đã cho đi cùng.

"

Hắn đưa phần thịt cho Lâm Sơn.

Lâm Sơn nhận lấy, không nói gì.

Thạch Kình cười ha hả:

"Tiểu huynh đệ quả nhiên là người hào sảng!

Được rồi, chúng ta nhận tấm lòng này của ngươi.

Từ giờ, ngươi cứ coi như là một thành viên tạm thời của Liệp Phong Đội.

Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia.

Đến khi nào chúng ta bắt được con Thanh Mục Điêu kia, hoặc ngươi muốn rời đi, chúng ta sẽ tính toán sòng.

phẳng.

"

Thành viên tạm thời?

Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia?

Lời nói của Thạch Kình khiến Vệ Minh càng thêm cảnh giác.

Đây rõ ràng không chỉ là một cuộc trao đổi đơn giản.

Hắn dường như đã bị cuốn vào một giao ước bất đắc dĩ.

Hắn không biết phía trước đang chờ đợi mình điều gì, nhưng hắn biết, hành trình này sẽ không hề dễ dàng.

Ánh mắt Thạch Kình nhìn hắn, tuy vẫn ôn hòa, nhưng lại ẩn chứa một sự tính toán sâu xa mà hắn chưa thể nhìn thấu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập