Chương 15: Tiến Vào Đoạn Hồn Nhai – Hiểm Nguy Rình Rập

Chương 15:

Tiến Vào Đoạn Hồn Nhai – Hiểm Nguy Rình Rập Sau

"giao ước bất đắc dĩ"

bên bờ suối, bầu không khí trong đội dường như có chút thay đổi.

Thạch Kình vẫn giữ vẻ ôn hòa, thỉnh thoảng lại chủ động bắt chuyện với Vệ Minh, hỏi han vé những kinh nghiệm đi rừng hoặc những loại yêu thú kỳ lạ mà hắn từng gặp.

Vệ Minh đều đáp lại một cách cẩn trọng, cố gắng không để lộ quá nhiều sơ hở, nhưng cũng không tỏ ra quá xa cách.

Hắn biết, trong tình thế hiện tại, việc duy trì một mối quan hệ

"hòa hảo"

bề ngoài với đội trưởng Liệp Phong Đội là điều cần thiết.

Lâm Sơn thì vẫn giữ thái độ lạnh lùng, ánh mắt nhìn Vệ Minh luôn mang theo một tia dò xét và không mấy thiện cảm.

Hắn dường như không hài lòng với việc cha mình đột nhiên kết nạp một

"thành viên tạm thời"

không rõ lai lịch.

Mỗi khi Thạch Kình hoặc Thạch Linh nói chuyện với Vệ Minh, Lâm Sơn thường chỉ im lặng đứng một bên, nhưng Vệ Minh có thể cảm nhận được sự chú ý của hắn.

Ngược lại, Thạch Linh lại tỏ ra khá cởi mở và tò mò về Vệ Minh.

Cô gái trẻ này thỉnh thoảng lại hỏi han đủ thứ chuyện, từ những nơi Vệ Minh đã đi qua cho đến những kỹ năng sinh tồn mà hắn biết.

Vệ Minh cũng chỉ lựa những chuyện không quá quan trọng để kể, cố gắng tạo dựng một hình ảnh tán tu bình thường, có chút kinh nghiệm nhưng không quá nổi bật.

Hắn nhận ra Thạch Linh tuy có vẻ ngây thơ, nhưng đôi mắt lại rất nh anh, không dễ bị qua mặt.

Cả đội tiếp tục tiến về hướng tây nam, nơi được cho là con Thanh Mục Điêu b:

ị thương đã bay đến.

Địa hình ngày càng trở nên hiểm trở.

Những cánh rừng nguyên sinh rậm rạp hơn, cây cối cổ thụ che khuất cả ánh mặt trời, khiến không gian trở nên âm u và ẩm thấp.

Tiếng gầm rú của yêu thú từ xa vọng lại ngày một nhiều, mang theo một sự hoang dã và nguy hiểm.

Thạch Kình dẫn đường với kinh nghiệm của một thợ săn lão luyện.

Gã di chuyển gần như không gây ra tiếng động, ánh mắt liên tục quan sát xung quanh, thỉnh thoảng lại dừng lại kiểm tra dấu vết trên mặt đất hoặc trên thân cây.

Lâm Sơn đi ngay sau hỗ trợ, thanh trường kiếm luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Thạch Linh thì tỏ ra khá thành thạo trong việc nhận biết các loại dược liệu và những dấu hiệu nguy hiểm trong rừng.

Vệ Minh đi ở vị trí cuối cùng, một mặt cố gắng theo kịp tốc độ của cả đội, mặt khác không.

ngừng âm thầm quan sát và đề phòng.

Hắn không hoàn toàn tin tưởng những người này.

Hắn biết, trong giới tu tiên, lợi ích luôn được đặt lên hàng đầu.

Một khi hắn không còn giá tr lợi dụng, hoặc khi họ phát hiện một ra bí mật về hệ thống hay

"Huyết Tỉnh Thạch"

mà hắn đang giữ, rất có thể họ sẽ trở mặt ngay lập tức.

Trong những lúc nghỉ ngơi ngắn ngủi, Vệ Minh đều tranh thủ điều tức nội thương và cố gắng hồi phục linh lực.

Hệ thống.

vẫn đang từ từ hồi phục năng lượng, nhưng tốc độ rất chậm.

Hắn không dám tùy tiện sử dụng chút năng lượng ít ỏi còn lại, trừ khi gặp phải tình huống thực sự nguy cấp.

Một buổi chiểu, khi họ đang vượt qua một sườn núi dốc đứng đầy đá tai mèo, Thạch Kình đột nhiên dừng lại, giơ tay ra hiệu cho cả đội im lặng.

Gã cúi xuống, cẩn thận xem xét một dấu chân lớn còn khá mới trên nền đất ẩm.

"Là Hắc Phong Lang,"

Thạch Kình nói nhỏ, giọng đầy vẻ nghiêm trọng.

"Một con đực trưởng thành, ít nhất cũng là cấp hai trung kỳ.

Xem ra chúng ta đã đi vào lãnh địa của nó.

"

Hắc Phong Lang là một loại yêu thú hình sói, toàn thân lông đen tuyển, nổi tiếng với tốc độ cực nhanh và khả năng tấn c-ông theo bầy đàn.

Một con Hắc Phong Lang trưởng thành đã khó đối phó, nếu gặp phải cả một bầy thì vô cùng nguy hiểm.

Lâm Son nắm chặt chuôi kiếm, vẻ mặt căng thẳng.

Thạch Linh cũng không còn vẻ tỉnh nghịch thường ngày, đôi mắt lộ rõ sự lo lắng.

Vệ Minh cũng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.

Hắn biết loại yêu thú này, trước đây hắn từng suýt m-ất mạng dưới vuốt của một con Hắc Phong Lang cấp thấp hơn nhiều.

"Chúng ta phải cẩn thận hon,"

Thạch Kình nói, ánh mắt quét một vòng.

"Cố gắng tránh gây ra tiếng động lớn.

Nếu không may đụng độ, phải nhanh chóng tìm cách thoát thân, không được ham chiến.

"

Cả đội tiếp tục di chuyển, nhưng tốc độ đã chậm lại đáng kể, mỗi bước chân đều vô cùng cất trọng.

Không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.

Đi thêm được khoảng một canh giờ, khi bóng chiều đã bắt đầu ngả dài, họ cuối cùng cũng đến được một nơi mà Thạch Kình goi là

"cửa ngõ của Đoạn Hồn Nhai".

Đó là một khe núi hẹp và sâu hun hút, hai bên là vách đá dựng đứng, sương mù lượn lờ bao phủ, khiến người ta không nhìn rõ được bên trong.

Một luồng gió lạnh lẽo từ trong khe núi thổi ra, mang theo mùi ẩm mốc và một chút khí tức âm u khó tả.

"Đây chính là Đoạn Hồn Nhai sao?

"

Thạch Linh khẽ rùng mình, giọng nói có chút run rẩy.

"Trông đáng sợ quá.

"

"Đoạn Hồn Nhai nổi tiếng là nơi hiểm địa, địa hình phức tạp, yêu thú hung dữ, thậm chí còn có những khu vực tồn tại chướng khí độc.

"

Thạch Kình giải thích, vẻ mặt cũng trỏ nên nghiêm nghị hơn.

"Con Thanh Mục Điêu kia nếu thực sự bay vào đây, e là lành ít dữ nhiều.

Nhưng cũng có khả năng nó tìm được một nơi kín đáo để chữa thương.

"

Gã nhìn về phía Vệ Minh:

"Vệ tiểu huynh đệ, ngươi có chắc chắn nó bay vào hướng này không?

"

Vệ Minh gật đầu:

"Lúc đó tình hình khá hỗn loạn, nhưng tại hạ nhìn rất rõ nó bay về phía khe núi này.

Hơn nữa, trên đường đi cũng có vài vết m‹áu nhỏ, có lẽ là của nó.

"

Hắn không muốn họ nghi ngờ thông tin mình cung cấp.

Thạch Kình trầm ngâm một lát rồi nói:

"Được rồi.

Trời cũng sắp tối, chúng ta sẽ không vào Đoạn Hồn Nhai ngay.

Tìm một nơi an toàn gần đây để hạ trại, ngày mai sẽ tính tiếp.

"

Họ tìm được một hang động nhỏ không xa khe núi, tuy không được kín đáo bằng hang đá sau thác nước mà Vệ Minh từng ở, nhưng cũng đủ để che mưa chắn gió.

Sau khi kiểm tra kỹ càng không có dấu hiệu nguy hiểm, cả đội mới bắt đầu chuẩn bị cho buổi tối.

Trong lúc Lâm Sơn và Thạch Linh nhóm lửa và chuẩn bị thức ăn, Thạch Kình lại gọi Vệ Minh ra một góc riêng.

"Vệ tiểu huynh đệ,"

Thạch Kình bắt đầu, giọng điệu có vẻ thân mật hơn.

"Ta thấy ngươi tuy tu vi không cao, nhưng kinh nghiệm thực chiến và khả năng ứng biến lại không tồi.

Có lẽ ngươi cũng đã trải qua không ít sóng gió.

"

Vệ Minh chỉ cười trừ:

"Tán tu như bọn tại hạ, muốn sống sót thì phải tự mình cố gắng thôi, Thạch đội trưởng.

"

"Ta hiểu.

"

Thạch Kình gật đầu.

"Lần này chúng ta vào Đoạn Hồn Nhai, mục tiêu chính là con Thanh Mục Điêu.

Nhưng nơi đó hiểm nguy khó lường, ngay cả chúng ta cũng không dám chắc chắn có thể an toàn trở ra.

Ta muốn hỏi ngươi một điều, nếu thực sự tìm được Thanh Mục Điêu, và trong quá trình đó, chúng ta gặp phải nguy hiểm, ngươi có sẵn lòng đốc sức tương trợ không?

"

Đây lại là một câu hỏi thăm dò khác.

Vệ Minh biết câu trả lời của mình sẽ rất quan trọng.

"Thạch đội trưởng đã coi tại hạ là thành viên tạm thời của đội, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia.

Nếu thực sự gặp nguy hiểm, tại hạ nhất định sẽ không đứng nhìn.

"

Vệ Minh nói một cách kiên quyết.

Hắn biết, lúc này, việc tỏ ra hữu ích và đáng tin cậy là cách tốt nhất để bảo vệ bản thân.

Thạch Kình nhìn sâu vào mắt Vệ Minh, rồi khẽ gật đầu, một nụ cười hài lòng hiện lên trên khuôn mặt vuông vức của gã:

"Tốt!

Có lời này của ngươi, ta cũng yên tâm hơn phần nào.

Yêr tâm, nếu mọi chuyện thuận lợi, Liệp Phong Đội chúng ta tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi.

"

'Gã vỗ nhẹ vào vai Vệ Minh rồi quay lại chỗ đống lửa.

Vệ Minh đứng đó một mình, nhìn theo bóng lưng của Thạch Kình, trong lòng cảm xúc lẫn lộn.

Hắn biết mình đã bước một chân vào một ván cờ nguy hiểm.

Liệp Phong Đội này, rốt cuộc đang che giấu bí mật gì?

Mục đích thực sự của họ khi giữ hắn lại bên cạnh là gì?

Màn đêm buông xuống Đoạn Hồn Nhai, mang theo sự tĩnh lặng đến đáng sọ.

Tiếng gió rít qua khe núi như tiếng thở dài của những oan hồn.

Vệ Minh ngồi bên đống lửa, cố gắng điều tức, nhưng tâm trí không ngừng suy nghĩ về những gì sắp phải đối mặt.

Hắn biết, ngày mai, khi bước chân vào Đoạn Hồn Nhai, rất có thể sẽ là một trận chiến sinh tử thực sự.

Hắn cần phải chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập