Chương 17: Dấu Vết Thanh Điêu – Nguy Cơ Lộ Diện

Chương 17:

Dấu Vết Thanh Điêu – Nguy Cơ Lộ Diện Sau trận chiến chớp nhoáng nhưng đầy kinh hoàng với bầy Huyết Văn Chu, không khí trong đội càng thêm nặng nề.

Mọi người nhanh chóng kiểm tra vết thương.

May mắn là nọc độc của Huyết Văn Chu không quá mạnh, chỉ gây tê và ngứa ngáy khó chịu ở những vết cắn.

Thạch Kình lấy ra một loại thuốc bột màu vàng nhạt, rắc lên vrết thương cho từng người, cảm giác tê dại nhanh chóng dịu đi.

"Lũ nhện chết tiệt này, số lượng đông thật!

' Lâm Sơn làu bàu, khuôn mặt vẫn còn chút tức giận vì suýt nữa đã bị chúng bao vây.

Hắn liếc nhìn Vệ Minh, ánh mắt có chút phức tạp.

Tiếng hét của Vệ Minh lúc nãy, dù hắn không hiểu tại sao lại có tác dụng với lũ nhện, nhưng rõ ràng đã giúp Thạch Linh thoát khỏi nguy hiểm.

Thạch Linh thì không che giấu sự biết ơn của mình.

"Vệ huynh, đa tạ ngươi lần nữa.

Nếu không có ngươi, có lẽ ta đã.

"

Cô không nói hết câu, nhưng sự cảm kích trong ánh mắt đã nó lên tất cả.

Vệ Minh chỉ khẽ lắc đầu:

"Không có gì, chỉ là phản xạ tự nhiên thôi.

Mọi người không sao là tốt rồi.

"

Hắn cố gắng tỏ ra bình thản, nhưng trong lòng lại thầm tính toán.

Việc hắn vô tình sử dụng một chút uy áp tỉnh thần của Huyết Ảnh Lang dường như đã có tác dụng với lũ yêu thú cấp thấp này.

Đây có thể là một phát hiện hữu ích, nhưng cũng là một bí mật hắn cần phải che giấu kỹ hơn.

Thạch Kình không nói gì nhiểu về sự việc vừa rồi, chỉ im lặng quan sát Vệ Minh một lúc lâu hơn bình thường, ánh mắt sâu thẳm khiến Vệ Minh cảm thấy hơi không tự nhiên.

Sau khi chắc chắn mọi người đã ổn, gã ra lệnh tiếp tục lên đường.

"Bầy Huyết Văn Chu này có thể ch là một phần nhỏ của những gì Đoạn Hồn Nhai đang che giấu.

Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra manh mối của con Thanh Mục Điêu trước khi trời tối hoặc gặp phải những thứ phiền phức hơn.

"

Cả đội lại tiếp tục hành trình đầy gian nan.

Thung lũng hẹp và dài dường như không có điểm kết thúc, hai bên vách đá ngày càng cao hơn, ánh sáng lọt xuống càng ít ỏi.

Không khí ẩm thấp mang theo mùi tanh của máu và mùi ẩm mốc của đá núi, thỉnh thoảng lại có những cơn gió lạnh buốt thổi qua, khiến người ta rùng mình.

Vệ Minh đi sau cùng, cố gắng điều chỉnh hơi thở, âm thầm vận chuyển Toái Thạch Công để duy trì trạng thái tốt nhất có thể.

Năng lượng hệ thống của hắn hiện tại chỉ còn 27 điểm G2 điểm trừ 5 điểm cho Linh Nhãn Sơ Cấp lúc trước)

Con số này quá ít ỏi để hắn có thể làm được gì nhiều nếu thực sự gặp phải nguy hiểm lớn.

Hắn chỉ có thể hy vọng vào kinh nghiệm và sự ứng biến của bản thân, cùng với chút may mắn.

Đi thêm khoảng một canh giờ nữa, địa hình bắt đầu có sự thay đổi.

Thung lũng không còn thẳng tắp mà bắt đầu xuất hiện những ngã rẽ, những hang động tối om và những khe nứt sâu hoắm trên vách đá.

Thạch Kình phải liên tục dừng lại để quan sát dấu vết, thỉnh thoảng lại lấy ra một tấm bản đồ da thú cũ kỹ, vẽ bằng những ký hiệu khó hiểu để đối chiếu.

"Cha, có phát hiện gì không?

"

Thạch Linh khẽ hỏi khi thấy cha mình dừng lại khá lâu trước một vách đá có nhiều vết cào xước lớn.

Thạch Kình không trả lời ngay, gã cẩn thận dùng tay chạm vào những vết cào, rồi lại nhìn lêr phía trên vách đá.

"Những vết cào này còn khá mới,"

gã nói, giọng có chút phấn chấn.

"Kích thước và hình dáng rất giống với vuốt của Thanh Mục Điêu.

Có lẽ nó đã từng đậu ở đây, hoặc đây là đường nó thường xuyên qua lại.

"

Gã chỉ tay lên một mỏm đá nhô ra ở lưng chừng vách núi, cách mặt đất chừng hơn chục trượng.

"Nhìn kìa, trên đó có vài cọng lông vũ màu xanh biếc.

"

Mọi người cùng nhìn theo hướng tay Thạch Kình chỉ.

Quả nhiên, trên mỏm đá đó, có vài cong lông vũ lớn, màu xanh đặc trưng của Thanh Mục Điêu, đang khẽ lay động trong gió.

"Là nó thật rồi!

"

Lâm Sơn cũng có chút kích động.

"Vậy có lẽ tổ của nó ở gần đây?

"

"Chưa chắc.

"

Thạch Kình lắc đầu.

"Thanh Mục Điêu là loài chím ưng lớn, thích làm tổ ở những nơi cao chót vót, tầm nhìn rộng rãi.

Mỏm đá này có thể chỉ là nơi nó dừng chân nghỉ ngơi hoặc quan sát con mồi.

Nhưng ít nhất, chúng ta đã đi đúng hướng.

"

Gã nhìn quanh một lượt TỔi nói:

"Chúng ta sẽ thử leo lên mỏm đá đó xem xét tình hình.

Có lẽ sẽ tìm được thêm manh mối.

Lâm Sơn, ngươi và Linh Nhi ở lại dưới này cảnh giới.

Vệ tiểu huynh đệ, ngươi theo ta lên.

"

Lại là hắn.

Vệ Minh thầm nghĩ.

Thạch Kình dường như luôn muốn giữ hắn ở bên cạnh trong những tình huống cần thăm dò hoặc có tiềm ẩn nguy hiểm.

Hắn không biết đây là sự tin tưởng hay là một cách để giá-m sát.

"Vâng, Thạch đội trưởng.

"

Vệ Minh đáp, không chút do dự.

Hắn biết mình không có lựa chọi nào khác.

Vách đá khá dốc và trơn trượt, nhưng với tu vi của Thạch Kình và sự nhanh nhẹn của Vệ Minh (dù đang b:

ị thương)

việc leo lên mỏm đá không quá khó khăn.

Thạch Kình leo trước, động tác vô cùng thành thạo, mỗi bước chân đều vững chắc như được đóng đinh vào đá.

Vệ Minh theo sát phía sau, cố gắng không gây ra tiếng động.

Lên đến mỏm đá, một cơn gió mạnh thổi qua khiến cả hai phải hơi cúi người xuống.

Từ đây, tầm nhìn quả thực rất rộng, có thể bao quát được một phần lớn của thung lũng phía dưới.

Mỏm đá này khá rộng, đủ cho vài người đứng thoải mái.

Ngoài vài cọng lông vũ màu xanh, trên bể mặt đá còn có một vài v:

ết m‹áu nhỏ đã khô lại, màu nâu sẫm.

"Xem ra nó đã bị thương nặng hơn chúng ta nghĩ.

"

Thạch Kình cúi xuống xem xét vết m:

áu rồi nhìn về phía xa, nơi thung lũng tiếp tục kéo dài và chia thành nhiều nhánh nhỏ hơn.

"Vết máu này dẫn về hướng kia.

Có lẽ nó đang cố gắng bay về tổ hoặc một nơi ẩn náu an toàn.

"

Vệ Minh cũng quan sát xung quanh.

Ngoài những.

dấu vết của Thanh Mục Điêu, hắn còn cảm nhận được một luồng khí tức yêu dị khác, rất yếu ớt, phảng phất trong không khí.

Luồng khí tức này không giống của Thanh Mục Điêu hay Cương Nha Trư, cũng không phải của Huyết Văn Chu.

Nó mang một vẻ âm hàn và xảo quyệt.

"Thạch đội trưởng, ngài có cảm thấy gì khác lạ không?

"

Vệ Minh khẽ hỏi.

Thạch Kình liếc nhìn Vệ Minh, ánh mắt có chút ngạc nhiên:

"Ngươi cảm thấy gì?

"

"Tại hạ cảm thấy.

hình như có một luồng khí tức yêu thú khác ở gần đây, rất yếu ớt, nhưng có chút không bình thường.

"

Vệ Minh nói, hắn không muốn giấu diếm hoàn toàn những cảm nhận của mình, vì điều đó có thể gây nguy hiểm cho cả đội.

Thạch Kình nhíu mày, gã cẩn thận cảm nhận một lúc rồi gật đầu:

"Ngươi nói không sai.

Ta cũng cảm nhận được một chút.

Có lẽ là một loại yêu thú nào đó chuyên rình mò, hoặc sống ký sinh trong Đoạn Hồn Nhai này.

Chúng ta phải cẩn thận hon.

"

Gã đứng dậy, nhìn về hướng v-ết m‹áu của Thanh Mục Điêu dẫn đi.

"Xem ra chúng ta phải đ tiếp về hướng đó.

Nhưng trước khi đi, ta muốn kiểm tra một thứ.

"

Nói rồi, Thạch Kình tiến lại gần mép của mỏm đá, nhìn xuống phía dưới, nơi có một khe nứt khá lớn và tối tăm trên vách đá, nằm ngay bên dưới vị trí họ đang đứng.

Gã lấy từ trong túi ra một viên đá lửa nhỏ, đánh lửa rồi ném xuống khe nứt.

Viên đá lửa rơi xuống, chiếu sáng một khoảng không gian nhỏ bên trong khe nứt.

Trong ánh sáng yếu ớt đó, Vệ Minh và Thạch Kình đều nhìn thấy một cảnh tượng khiến họ không khỏi rùng mình.

Bên trong khe nứt, có vô số những sọi tơ trắng đục, giăng mắc chằng chịtnhư một cái lưới khổng lồ.

Và ở giữa những lớp tơ đó, có vài bộ xương trắng của những con yêu thú nhỏ, thậm chí còn có cả hài cốt trông giống như của con người!

"Đây là.

hang ổ của một loại nhện khổng lồ nào đó sao?

"

Vệ Minh cảm thấy da đầu hơi tê dại.

Thạch Kình lắc đầu, vẻ mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng:

"Không phải nhện.

Đây là dấu vết của Thi Diện Ma Chu.

Một loại yêu thú cực kỳ nguy hiểm, không chỉ có độc tố mạnh mà còn có khả năng tạo ra ảo giác để dụ dỗ con mồi.

Chúng thường sống ở những nơi tối tăm và ẩm thấp như Đoạn Hồn Nhai này.

"

Thi Diện Ma Chu!

Nghe cái tên thôi cũng đủ khiến người ta cảm thấy sợ hãi.

"Con Thanh Mục Điêu kia, có lẽ nó không chỉ b:

ị thương mà còn đang bị một con Thi Diện Ma Chu theo dõi hoặc săn đuối.

"

Thạch Kình đưa ra phán đoán.

"Nếu vậy, tình hình sẽ phức tạp hơn chúng ta nghĩ rất nhiều.

"

Gã nhìn Vệ Minh:

"Chúng ta phải nhanh chóng xuống dưới, thông báo cho Lâm Son và Linh Nhi.

Đi theo dấu vết của Thanh Mục Điêu lúc này có thể sẽ dẫn chúng ta thẳng vào miệng coọp.

"

Khi hai người vừa chuẩn bị tụt xuống, một tiếng

"rít"

chói tai đột ngột vang lên từ bên trong khe nứt tối tăm kia.

Tiếp theo đó, một cái bóng đen khổng lồ, to bằng cả một con trâu mộng, từ trong khe nứt lao ra với tốc độ kinh hoàng, tám cái chân dài đầy lông lá của nó bám chặt vào vách đá, tám con mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Thạch Kình và Vệ Minh.

Đó là một con Thi Diện Ma Chu thực sự!

Toàn thân nó phủ một lớp lông màu xám tro, trên lưng có những hoa văn kỳ dị trông giống như những khuôn mặt người đang đau khổ.

Cái miệng.

đầy răng nanh của nó đang nhỏ xuống những giọt nọc độc màu xanh lục.

Nguy hiểm đến quá bất ngò!

Thạch Kình và Vệ Minh đều không kịp phản ứng.

Con Thị Diệt Ma Chu đã ở ngay trước mặt họ, một luồng khí tanh hôi và độc địa ập tới.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập