Chương 21: Linh Nhũ Trong Khe Đá – Sinh Cơ Le Lói

Chương 21:

Linh Nhũ Trong Khe Đá – Sinh Co Le Lói Cảm giác đau nhức toàn thân và sự kiệt quệ cùng cực gần như muốn đánh gục Vệ Minh, nhưng một chút ánh sáng màu lam nhạt yếu ớt le lói ở cuối khe nứt tăm tối kia như một ngọi hải đăng trong đêm đen, níu giữ chút ý thức còn sót lại của hắn.

Hắn không biết đó là gì, nhưng bản năng mách bảo hắn rằng, nơi đó có thể ẩn chứa một tia hy vọng, một cơ hội để hắn thoát khỏi tình cảnh tuyệt vọng này.

Lê từng bước chân nặng nề, Vệ Minh cẩn trọng tiến sâu hơn vào bên trong khe nứt.

Không khí ở đây càng thêm ẩm thấp và lạnh lẽo, nhưng không còn mùi tanh hôi nồng nặc của loài nhện nữa, thay vào đó là một mùi hương thanh.

khiết, dịu nhẹ thoang thoảng, tựa như mùi của sương sớm trên những ngọn cỏ non.

Mùi hương này khiến tỉnh thần hắn vốn đang mỏi mệt cũng cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Khe nứt không quá dài, chỉ chừng hơn chục thước, và khá hẹp, chỉ đủ cho một người gầy như Vệ Minh lách qua.

Càng vào gần cuối, ánh sáng màu lam càng trở nên rõ ràng hơn, và mùi hương thanh khiết kia cũng nồng đậm hơn.

Vệ Minh nín thở, trái tim đập nhanh hơn một chút vì hồi hộp và cả lo sọ.

Hắn không biếtliệu phía trước là cơ duyên hay lại là một cái bẫy chết người khác đang chờ đọi.

Cuối cùng, hắn cũng đến được cuối khe nứt.

Nơi này mở ra một không gian nhỏ hơn, giống như một cái động đá tự nhiên, chỉ rộng chừng vài thước vuông, cao khoảng hơn một trượng.

Ánh sáng màu lam dịu nhẹ phát ra từ một khối thạch nhũ rủ xuống trừ trần động, ngay chính giữa.

Khối thạch nhũ này không lớn, chỉ bằng bắp tay người lớn, toàn thân trắng muốt như ngọc, nhưng ở đầu nhọn của nó, từng giọt, từng giọt chất lỏng màu lam nhạt, óng ánh như những viên bảo châu, đang từ từ ngưng tụ rồi nhỏ xuống một cái ao đá nhỏ tự nhiên bên dưới, phát ra những.

tiếng

"tí tách"

nhẹ nhàng.

Cái ao đá đó chỉ rộng chừng một gang tay, sâu không quá nửa đốt ngón tay, nhưng bên trong đã chứa một lớp mỏng chất lỏng màu lam giống hệt như những giọt đang nhỏ xuống từ thạch nhũ.

Chính thứ chất lỏng này đã tỏa ra mùi hương thanh khiết và ánh sáng dịu nhẹ kia, khiến cho không gian nhỏ bé này tràn ngập một loại linh khí tỉnh thuần đến khó tin.

"Đây là.

Linh Nhũ Thạch?

"

Vệ Minh sững người, hai mắt mở to, không thể tin vào những gì mình đang thấy.

Cổ họng hắn khô khốc vì kinh ngạc và kích động.

Hắn đã từng nghe nói về loại kỳ trân thiên địa này trong những câu chuyện của các lão tu sĩ khi còn lang bạt ở những tửu quán hay khu chợ trời.

Linh Nhũ Thạch, hay còn gọi là Địa Nhũ Tinh Hoa, là tỉnh túy của linh khí đất trời ngưng tụ qua hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm trong những địa mạch đặc biệt, mới có thể hình thành.

Mỗi một giọt Linh Nhũ đều chứa đựng năng lượng thuần khiết và dồi dào, có tác dụng tẩy kinh phạt tủy, chữa trị nội thương, tăng cường tu vi, thậm chí còn có thể giúp ngộ đạo đối với những người có cơ duyên.

Đây chính là đại cơ duyên!

Trong tình cảnh thập tử nhất sinh, bị nhốt trong hang ổ của Thi Diện Ma Chu, hắn lại có thể tìm thấy một thứ quý giá đến nhường này.

Vận may này quả thực quá lớn.

Vệ Minh cẩn thận tiến lại gần ao đá nhỏ, mùi hương thanh khiết càng thêm nồng đậm, khiến tỉnh thần hắn cũng cảm thấy sảng khoái hơn một chút, những cơn đau nhức trên người dường như cũng dịu đi phần nào khi hít thở bầu không khí tràn ngập linh khí này.

Hắn nhìn những giọt Linh Nhũ màu lam đang từ từ nhỏ xuống, trong lòng không khỏi dâng lên một sự kích động khó tả.

Hắn biết, chỉ cần vài giọt Linh Nhũ này thôi, cũng đủ để hắn hồi phục hoàn toàn thương thế, thậm chí còn có thể giúp tu vi của hắn tiến thêm một bước.

Nhưng hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Những loại thiên tài địa bảo như thế này thường có yêu thú mạnh mẽ bảo vệ, hoặc ẩn chứa những cấm chế nguy hiểm.

Dù con Thi Diện Ma Chu kia đang brị thương nặng ở bên ngoài, nhưng ai biết được trong cái động đá nhỏ này còn có thứ gì khác đang chờ đợi hắn.

Hắn cẩn thận quan sát xung quanh một lượt.

Động đá rất nhỏ, ngoài khối Linh Nhũ Thạch và cái ao đá tự nhiên kia, không có gì khác lạ.

Vách đá tron nhẫn, không có dấu hiệu của sinh vật nào khác trú ngụ.

Không có dấu hiệu của yêu thú, cũng không có bất kỳ loại cấm chế nào mà hắn có thể nhận ra.

Có lẽ nơi này quá kín đáo, nằm sâu trong khe nứt hẹp, nên chưa từng có ai hay yêu thú nào phát hiện ra.

Hoặc cũng có thể, con Thi Diện Ma Chu kia chính là

"người bảo vệ"

bất đắc dĩ cho nơi này, sự hung hãn của nó đã ngăn cản những kẻ khác tiếp cận.

Sau một hồi quan sát và không phát hiện thấy nguy hiểm gì trước mắt, Vệ Minh mới từ từ đưa tay về phía ao đá.

Hắn không dám dùng tay trực tiếp chạm vào Linh Nhũ, mà lấy ra mộ chiếc bình ngọc nhỏ rỗng không từ trong túi trữ vật — đây là chiếc bình hắn thường dùng để đựng đan dược quý.

Hắn cẩn thận hứng lấy từng giọt Linh Nhũ đang nhỏ xuống từ thạch nhũ.

Chất lỏng màu lam mát lạnh chạm vào thành bình ngọc, tỏa ra một luồng linh khí tĩnh thuần khiến Vệ Minh cảm thấy toàn thân khoan khoái.

Hắn chỉ hứng khoảng gần nửa bình nhỏ, tương đương với hơn chục giọt, rồi quyết định dừng lại.

Hắn biết không nên quá tham lam.

Thứ nhất, Linh Nhũ Thạch này hình thành rất chậm, hắn không muốn hủy đi cơ duyên của nơi này.

Thứ hai cơ thể hắn hiện tại đang rất yếu, nếu hấp thụ quá nhiều năng lượng thuần khiết cùng một lúc, có thể sẽ không chịu nổi mà dẫn đến bạo thể mà chết.

Chừng này có lẽ đã đủ cho hắn hồi phục và có một chút đột phá.

Cất kỹ bình ngọc chứa Linh Nhũ vào trong túi trữ vật, Vệ Minh mới nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay, chấm một chút Linh Nhũ còn đọng lại trong ao đá, đưa lên miệng nếm thử.

Một vị ngọt thanh mát lan tỏa trong khoang miệng, sau đó hóa thành một dòng năng lượng ẩm áp nhưng vô cùng tỉnh khiết, chảy thẳng xuống đan điển.

Dòng năng lượng này không hề cuồng bạo như năng lượng trong yêu đan, mà vô cùng ôn hòa, từ từ thẩm thấu vào từng tấc kinh mạch, chữa trị những tổn thương bên trong cơ thể hắn.

Vệ Minh cảm thấy những viết thương do Thi Diện Ma Chu gây ra, những cơn đau nhức do cú rơi, và cả sự mệt mỏi kiệt quệ dường như đang tan biến đi một cách nhanh chóng.

Linh lụ khô cạn trong đan điển cũng bắt đầu được bổ sung, thậm chí còn có dấu hiệu trở nên tỉnh khiết và ngưng luyện hơn trước.

"Quả nhiên là kỳ trân!

"

Vệ Minh thầm kinh thán.

Chỉ một chút ít Linh Nhũ đã có hiệu quả thần kỳ như vậy.

Hắn không dám lãng phí thời gian, lập tức ngồi xếp bằng ngay tại chỗ, vận chuyển Toái Thạch Công, cố gắng hấp thụ và luyện hóa hoàn toàn dòng năng lượng tỉnh khiết kia.

Hắn cũng lấy ra một giọt Linh Nhũ từ trong bình ngọc, cẩn thận nuốt xuống để tăng cường hiệu quả.

Trong lúc Vệ Minh đang chìm vào trạng thái tu luyện, bên ngoài khe nứt, trong hang ổtối tăm của Thi Diện Ma Chu, con quái vật khổng lồ vẫn đang cố gắng tìm cách chui vào khe nứ hẹp để bắt lấy con mổi đã chạy thoát.

Nhưng thân hình đổ sộ của nó là một trở ngại không thể vượt qua.

Nó tức giận gầm rít, dùng những cái chân sắc nhọn cào cấu vào vách đá, tạo ra những tiếng động chói tai, nhưng vô ích.

Vết thương ở mắt và những tổn thương do cú rơi khiến nó ngày càng trở nên yếu ớt và cuồng bạo, nhưng nó vẫn không từ bỏ.

Thời gian chậm rãi trôi qua trong cái động đá nhỏ.

Vệ Minh hoàn toàn đắm chìm trong việc hấp thụ Linh Nhũ.

Hắn cảm nhận được cơ thể mình đang được tái tạo một cách mạnh mẽ.

Những kinh mạch bị tổn thương được chữa lành, những tạp chất trong cơ thể được thanh lọc, lĩnh lực trở nên dồi dào và tỉnh thuần hơn bao giờ hết.

Làn da của hắn cũng trở nên sáng bóng hơn, những vết sẹo cũ mờ đi trông thấy.

Không biết đã qua bao lâu, có lẽ đã hơn nửa ngày Vệ Minh chìm trong trạng thái tu luyện sâu.

Khi hắn từ từ mở mắt, một luồng tỉnh quang sắc bén lóe lên trong đáy mắt hắn rồi nhanh chóng ẩn đi.

Hắn cảm thấy cơ thể mình chưa bao giò nhẹ nhõm và tràn đầy sức sống như lúc này.

Vết thương bên ngoài đã hoàn toàn khép miệng, chỉ còn lại những vết sẹo mờ nhạt.

Nội thương cũng đã được chữa trị gần như hoàn toàn.

Quan trọng hơn, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ đang cuộn trào trong đan điền, tu vi của hắn đã chính thức đột phá, bước vào Luyện Khí tầng năm!

Đây thực sự là một thu hoạch ngoài sức tưởng tượng.

Không chỉ hồi phục hoàn toàn mà còn đột phá cảnh giới!

"Hệ thống, kiểm tra tình trạng.

"

[Thông tín Ký chủ:

]

Tên:

Vệ Minh Tu vi:

Luyện Khí tầng năm (Sơ kỳ)

Công pháp tu luyện:

Toái Thạch Công (Hạ phẩm)

Trạng thái:

Thương thế đã hồi phục hoàn toàn.

Linh lực sung mãn.

Năng lượng hệ thống:

25/100 (Hồi phục tự nhiên.

Do ký chủ hấp thụ linh khí thuần khiết từ Linh Nhũ Thạch và thời gian hồi phục kéo dài, tốc độ hồi phục của hệ thống đã được tăng cường đáng kể trong môi trường này.

Một phần nhỏ linh khí tỉnh thuần dư thừa từ Linh Nht cũng đã được hệ thống chuyển hóa.

)

Năng lượng hệ thống đã hồi phục lên 25 điểm!

Con số này tuy vẫn chưa nhiều bằng lúc hắn có Huyết Tinh Thạch, nhưng đã tốt hơn rất nhiều so với chỉ 1 điểm lúc trước.

Điều này mang lại cho Vệ Minh thêm một chút tự tin đáng kể.

Việc tu vi đột phá và năng lượng hệ thống hồi phục đồng nghĩa với việc việc hắn đã có thêm nhiều lựa chọn hơn.

Vệ Minh đứng dậy, cảm giác sảng khoái lan tỏa toàn thân.

Hắn nhìn về phía khối Linh Nhũ Thạch vẫn đang từ từ nhỏ từng giọt tỉnh túy, trong lòng không khỏi cảm kích.

Đây chính là sinh cơ trong tuyệt địa của hắn.

Nhưng hắn biết mình không thể ở lại đây quá lâu.

Con Thi Diện Ma Chu bên ngoài sớm muộn gì cũng sẽ tìm cách khác, hoặc sẽ có những yêu thú khác bị thu hút bởi mùi máu và sự hỗn loạn trước đó.

Hắn cần phải tìm cách thoát khỏi nơi này.

Khe nứt này tuy an toàn tạm thời, nhưng không phải là lối thoát.

Hắn cần phải quay trở lại hang động chính, đối mặt với con Thi Diện Ma Chu đang trọng thương kia, hoặc tìm một cor đường khác để rời đi.

Với tình trạng hiện tại, thương thế đã hoàn toàn hồi phục, tu vi đột phá lên Luyện Khí tầng.

năm, linh lực sung mãn, Vệ Minh cảm thấy tự tin hơn rất nhiểu.

Có lẽ, đây là lúc để hắn chủ động tìm kiếm một lối thoát, thậm chí là giải quyết luôn con Thi Diện Ma Chu kia để thu thập bản ngã của nó.

Một con yêu thú cấp cao như vậy, nếu có thể thu nhận bản ngã, chắc chắn sẽ mang lại lợi ích cực lớn cho sự phát triển của hắn sau này.

Một ý nghĩ táo bạo bắt đầu hình thành trong đầu Vệ Minh.

Hắn nhìn về phía cửa khe nứt, nơi bóng tối và nguy hiểm vẫn đang bao trùm, nhưng trong mắt hắn không còn sự sợ hãi tuyệt vọng như trước, mà thay vào đó là một tia sáng của sự quyết tâm và một chút khát khao chiến đấu.

Hắn đã có đủ vốn liếng để thử một lần nữa.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập