Chương 26:
Khe Nứt Bí Ẩn – Hy Vọng Mong Manh Sự mệt mỏi cùng cực và cơn đau nhức toàn thân gần như muốn đánh gục Vệ Minh, nhưng tiếng nước
"tí tách"
đều đặn và ánh sáng lam nhạt yếu ớt phía trước như một liểu thuốc tỉnh thần, thôi thúc hắn phải cố gắng lê bước.
Hắn không biết liệu đây có phải là một ảo ảnh do sự kiệt sức tạo ra hay không, nhưng trong tình cảnh tuyệt vọng này, bất kỳ một tia hy vọng.
nào, dù mong manh đến đâu, cũng đáng để hắn bám víu.
Hắn cẩn thận tiến lại gần khe nứt mới.
Nó hẹp hơn khe nứt dẫn đến nơi có Linh Nhũ Thạch lần trước, chỉ đủ cho một người gầy như hắn phải nghiêng người lách qua.
Mùi hương than!
khiết, dịu nhẹ quen thuộc lại thoang thoảng trong không khí, nhưng lần này có vẻ yếu ớt hơn, như thể nguồn phát ra nó không còn đổi dào nữa.
Vệ Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập nhanh.
Hắn không dám chủ quan.
Con HắcLân Hùng Vương kia tuy đã rơi xuống hố, nhưng ai biết được nó có thể thoát ra hay không, hoặc tiếng gầm rú của nó có thu hút những sinh vật nguy hiểm khác đến đây hay không.
Hắn phải tận dụng từng giây từng phút.
Lách người qua khe nứt hẹp, Vệ Minh tiến vào một không gian nhỏ hơn nhiều so với cái động đá chứa Linh Nhũ Thạch lần trước.
Nơi này giống như một cái hốc đá tự nhiên, chỉ rộng chừng một người nằm, trần đá rất thấp, khiến hắn phải cúi người xuống.
Ánh sáng màu lam cũng yếu ớt hơn, phát ra từ một vài đốm sáng nhỏ trên một khối thạch nhũ ngắn cũn, đã gần như khô cạn, treo lơ lửng trên vách đá.
Dưới khối thạch nhũ đó, không có ao đá tự nhiên nào cả, chỉ có một vài chỗ lõm nhỏ trên nềr đá ẩm ướt, nơi những giọt chất lỏng màu lam nhạt đang ngưng tụ một cách chậm chạp, cực kỳ chậm chạp, phải rất lâu mới có một giọt nhỏ xuống.
Lượng Linh Nhũ ở đây ít đến đáng thương, có lẽ chỉ đủ vài giọt nếu hắn kiên nhẫn chờ đợi.
Một chút thất vọng thoáng qua trong lòng Vệ Minh, nhưng nhanh chóng bị xua tan.
Dù ít, nhưng đây vẫn là Linh Nhũ Thạch, vẫn là thứ có thể giúp hắn hồi phục.
Trong tình cảnh này, mỗi một giọt đều quý như vàng.
Hắn cẩn thận ngồi xuống, lấy ra chiếc bình ngọc nhỏ đã gần cạn, cố gắng hứng lấy từng giọt Linh Nhũ quý giá.
Tốc độ nhỏ giọt rất chậm, hắn phải chờ gần nửa khắc mới hứng được một giọt.
Trong lúc chờ đợi, Vệ Minh quan sát kỹ hơn cái hốc đá nhỏ này.
Ngoài khối thạch nhũ gần như đã cạn kiệt kia, hắn phát hiện trên vách đá đối diện, có một loại rêu màu xanh lục nhạt đang phát ra ánh sáng huỳnh quang yếu ớt, chính thứ ánh sáng này cùng với ánh sáng từ Linh Nhũ đã soi sáng một phần không gian.
Loại rêu này hắn chưa từng thấy bao giờ, chúng mọc thành từng cụm nhỏ, hình dáng như những ngôi sao li ti.
Khi Vệ Minh đang định đưa tay chạm thử vào đám rêu kỳ lạ, hắn đột nhiên khựng lại.
Ngay bên dưới một cụm rêu lớn nhất, có một vài đường khắc rất mờ, nông và không đều, trông không giống như những hình vẽ cổ đổ phức tạp mà hắn đã thấy trước đó.
Những đường khắc này có vẻ mới hơn, và dường như được tạo ra bởi một người nào đó đang trong tình trạng rất yếu hoặc vội vã.
Hắn cẩn thận dùng tay gạt đi lớp bụi mỏng bám trên vách đá, những đường khắc hiện ra rõ hơn một chút.
Đó không phải là chữ viết, cũng không phải là bản đồ, mà là một vài biểu tượng đơn giản.
Một biểu tượng trông giống như một mũi tên chỉ xuống dưới, một biểu tượng khác lại giống như một con mắt đang nhắm lại, và một biểu tượng cuối cùng thì hắn không thể nhận ra, nó giống như một vòng xoáy nhỏ.
Những biểu tượng này có ý nghĩa gì?
Là do ai đã khắc chúng ở đây?
Chẳng lẽ trước hắn, cũng đã có người từng bị kẹt lại ở Đoạn Hồn Nhai này và tìm thấy nơi này?
Vệ Minh cố gắng suy đoán.
Mũi tên chỉ xuống dưới.
có lẽ ám chỉ một lối đi khác ở phía dưới, hoặc một mối nguy hiểm.
Con mắt nhắm lại.
có thể là sự yên nghỉ, cái chết, hoặc một nơi an toàn để ẩn náu?
Còn vòng xoáy kia thì hắn chịu, không thể đoán ra được.
Đúng lúc này, một giọt Linh Nhũ nữa lại nhỏ xuống bình ngọc.
Hắn đã hứng được khoảng ba giọt.
Không nhiều, nhưng cũng đủ để hắn cảm thấy một chút an ủi.
Hắn quyết định dùng ngay số Linh Nhũ ít ỏi này để hồi phục chút linh lực và thể lực.
Nuốt ba giọt Linh Nhũ vào bụng, một dòng năng lượng thanh khiết nhưng yếu ớt hơn nhiều so với lần trước lan tỏa trong cơ thể.
Dù không thể giúp hắn đột phá hay chữa trị hoàn toàn, nhưng nó cũng giúp hắn cảm thấy đỡ mệt mỏi hơn, đầu óc cũng tỉnh táo hơn một chút.
[Năng lượng hệ thống:
13/100.
(Hồi phục tự nhiên 1 điểm trong lúc chờ đợi)
]
Hắn nhìn lại những biểu tượng trên vách đá, trong lòng đầy nghi hoặc.
Những người khắc r‹ chúng, liệu họ có thoát khỏi nơi này không?
Hay đã bỏ mạng ở một xó xinh nào đó trong Đoạn Hồn Nhai?
Tiếng
"rầm rầm"
yếu ót từ phía xa vọng lại, cắt đứt dòng suy nghĩ của Vệ Minh.
Âm thanh đc rất giống tiếng đá lở, hoặc tiếng của một con vật khổng lồ nào đó đang di chuyển.
Tim Vệ Minh lại đập nhanh.
Chẳng lẽ là con Hắc Lân Hùng Vương kia đã thoát ra khỏi cái hố đó rồi?
Hoặc là một mối nguy hiểm khác đang đến gần?
Hắn không dám ở lại đây thêm nữa.
Dù nơi này có vẻ an toàn tạm thời, nhưng nếu bị phát hiện, với khe nứt hẹp này, hắn sẽ không có đường lui.
Hắn cẩn thận cất bình ngọc (đù bên trong chỉ còn lại mùi hương của Linh Nhũ)
nắm chặt đoản kiếm, rồi nhìn lại những biểu tượng trên vách đá một lần nữa, cố gắng ghi nhớ chúng.
Mũi tên chỉ xuống.
Liệu có một lối đi nào khác ở phía dưới không?
Con đường mà hắn vừa đi qua để đến đây là một đường hầm dốc lên.
Có lẽ những biểu tượng này ám chỉ một lối thoát khác, hoặc một bí mật nào đó ẩn sâu hơn trong lòng đất.
Một quyết định táo bạo hình thành trong đầu Vệ Minh.
Thay vì quay trở lại con đường cũ, nơi có thể con Hắc Lân Hùng Vương đang tìm kiếm hắn, hắn sẽ thử tìm kiếm một lối đi khác dựa theo những biểu tượng này.
Dù có thể nguy hiểm hơn, nhưng cũng có thể là một cơ hội sống sót duy nhất.
Hắn liếc nhìn khối thạch nhũ gần như đã cạn kiệt Linh Nhũ, trong lòng có chút tiếc nuối, nhưng cũng không còn cách nào khác.
Hắn phải đi ngay.
Cẩn thận lách người ra khỏi khe nứt hẹp, Vệ Minh quay trở lại đường hầm tối tăm mà hắn vừa đi qua.
từ xa vẫn còn vọng lại, nhưng có vẻ đã xa hơn một chút.
Hắn không đi ngược lên lối ra mà hắn đã nhìn thấy ánh sáng mặt trời, mà bắt đầu tìm kiếm những dấu hiệu của một lối đi xuống dưới, theo như biểu tượng mũi tên mà hắn đã thấy.
Bóng tối lại một lần nữa bao trùm lấy hắn, mang theo những hiểm nguy không thể lường trước.
Nhưng lần này, trong lòng Vệ Minh không chỉ có sự sợ hãi, mà còn có một chút tò mò và một tia hợ vọng mong manh được thắp lên từ những biểu tượng bí ẩn kia.
Con đường phía trước vẫn còn mờ mịt, nhưng hắn biết mình không thể dừng lại.
Quyết định đã đưa ra, Vệ Minh không còn do dự.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi sự mệt mỏi đang xâm chiếm cơ thể, rồi cẩn thận quay trở lại con đường hầm tối tăm mà hắn vừa đi qua.
yếu ớt từ xa, có lẽ là của con HắcLân Hùng Vương đang mắc kẹt hoặc một vụ đá lở nào đó, vẫn thỉnh thoảng vọng lại, như một lời nhắc nhỏ về những hiểm nguy luôn rình rập trong Đoạn Hồn Nhai này.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập