Chương 29: Thoát Hiểm Đoạn Hồn – Dò Dẫm Rừng Lạ

Chương 29:

Thoát Hiểm Đoạn Hồn – Dò Dẫm Rừng Lạ Cái bẫy kim loại lạnh lẽo nằm chình ình ngay cửa hang, như một lời chào đón đầy c:

hết chóc từ thế giới bên ngoài, khiến Vệ Minh vừa ló đầu ra đã phải vội vàng rụt lại.

Toàn thân hắn cứng đờ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng.

Chỉ một chút sơ sẩy nữa thôi, bàn chân của hắn có lẽ đã bị nghiền nát.

"Thật hiểm độc!

"

Vệ Minh nghiến răng.

Kẻ nào lại có thể đặt một cái bẫy tàn nhẫn như vậy ngay ở một lối ra gần như không ai biết của Đoạn Hồn Nhai?

Hắn không dám khinh suất.

Với tình trạng hiện tại, một v-ết thương nặng nữa sẽ là dấu chấm hết.

"Hệ thống, phân tích cái bẫy này.

"

Vệ Minh ra lệnh trong đầu.

[Năng lượng hệ thống:

16/100.

Phân tích cơ cấu bẫy kẹp kim loại sơ cấp tiêu hao 2 điểm năng lượng.

Ký chủ có muốn tiếp tục?

]

Mười sáu điểm.

Vẫn còn rất ít ỏi, nhưng đủ để phân tích một cái bẫy đơn giản.

"Tiếp tục!

"

[Đang phân tích.

Hoàn tất.

]

Tên:

Thú Kẹp Liên Hoàn (Sơ cấp)

Cơ chế:

Kích hoạt bằng lực ép lên mặt bẫy, hai hàm răng cưa thép sẽ khép lại với lực cực mạnh.

Có khả năng được nối với dây xích ngầm.

Độ nguy hiểm:

Cao đối với Luyện Khí kỳ tu sĩ.

Cách vô hiệu hóa/né tránh (đề xuất)

:

Xác định chính xác phạm vi kích hoạt và cẩn thận bước vòng qua.

Vệ Minh cẩn thận quan sát mặt đất xung quanh cái bẫy, cố gắng tìm kiếm những dấu hiệu của dây xích ngầm hoặc những chiếc bẫy khác.

Khu vực này cây cối khá rậm rạp, hắn có thể lợi dụng những gốc cây và bụi rậm để di chuyển.

Sau khi xác định được một lối đi an toàn hẹp men theo vách đá, Vệ Minh hít một hơi thật sâu, TỔi dùng hết sự khéo léo và kinh nghiệm của mình, từ từ lách người qua, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như mèo.

Cuối cùng, hắn cũng an toàn vượt qua được cái bẫy chết người.

Hắn không phá hủy nó, không muốn đánh động kẻ đặt bẫy.

Bước ra khỏi bóng râm u tối của cửa hang, Vệ Minh thực sự được tắm mình trong ánh nắng mặt trời.

Khu rừng trước mắt hắn tràn ngập màu xanh của cây lá, tiếng chim hót líu 1o, không khí trong lành và ấm áp.

Khung cảnh này hoàn toàn trái ngược với sự âm u, c:

hết chó.

của Đoạn Hồn Nhai.

Nhưng sự xuất hiện của cái bẫy kia như một lời cảnh báo lạnh lùng, rằng thế giới bên ngoài này cũng không hề yên bình như vẻ bề ngoài của nó.

Sự nhẹ nhõm khi thoát khỏi địa ngục trần gian chưa kịp trọn vẹn thì một nỗi lo âu mới, một sự cảnh giác cao độ hơn đã lập tức chiếm lấy tâm trí hắn.

Hắn biết mình đang ở trong một lãnh địa xa lạ, có thể là nơi hoạt động của những thợ săn, những kẻ đặt bẫy, hoặc thậm chí là những thế lực nguy hiểm hơn.

Vệ Minh không dám đi thẳng vào rừng một cách tùy tiện.

Hắn chọn một hướng ngược lại vớ vị trí cái bẫy, cố gắng di chuyển một cách kín đáo nhất có thể, lợi dụng những lùm cây và bóng râm để che giấu thân hình.

Tu tiên hàng đầu của hắn lúc này là tìm một nơi an toàn tuyệt đối để nghỉ ngơi, hồi phục chút linh lực ít ỏi còn sót lại và quan trọng hơn là để hệ thống có thời gian nạp lại năng lượng.

Hắn cũng cần một nơi yên tĩnh để xem xét kỹ hơn cuốn sổ tay và tấm bản đổ da dê mà vị tiền bối xấu số kia để lại.

Hắn lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh, từ tiếng gió thổi qua kẽ lá cho đến tiếng côn trùng kêu rả rích.

Đôi mắt hắn liên tục quan sát, tìm kiếm những dấu vết của con người hoặc yêu thú.

Mỗi một dấu chân lạ, mỗi một tiếng động bất thường đều khiến hắn phải dừng lại, cẩn trọng đánh giá.

Đi được một đoạn không xa, men theo một sườn đổi thoai thoải, hắn phát hiện một vài dấu chân còn khá mới trên nền đất ẩm, không phải của yêu thú mà rõ ràng là của con người.

Dấu chân này có kích thước khác nhau, chứng tỏ có ít nhất hai hoặc ba người đã đi qua đây.

Hướng đi của họ cũng là hướng sâu vào trong rừng.

"Xem ra khu vực này thực sự có người hoạt động thường xuyên.

"

Vệ Minh thầm nghĩ, sự cảnh giác càng tăng thêm.

Hắn cố gắng tránh xa hướng đi của những dấu chân đó, tiếp tục tìm kiếm một nơi trú ẩn kín đáo hơn.

Sau khoảng gần một canh giờ tìm kiếm mệt mỏi, khi mặt trời đã bắt đầu lên cao, Vệ Minh cuối cùng cũng tìm thấy một nơi có vẻ phù hợp.

Đó là một cụm đá lớn nằm chen chúc nhau, tạo thành một cái hốc nhỏ tự nhiên, được che phủ bởi những bụi cây dại và dây leo chằng chịt.

Cửa hốc đá khá hẹp và khuất, nếu không để ý kỹ sẽ khó mà phát hiện ra.

Hắn cẩn thận kiểm tra xung quanh một lượt, không thấy có dấu hiệu nguy hiểm nào khác, cũng không có.

dấu vết của người hay thú thường xuyên qua lại, mới dám chui vào bên trong.

Hốc đá không lớn lắm, chỉ đủ cho một mình hắn ngồi thoải mái, nhưng khá khô ráo vi kín gió.

Ngồi xuống phiến đá lạnh lẽo, Vệ Minh mới thực sự cảm nhận rõ sự mệt mỏi rã rời của cơ thể.

Chuyến đi trong Đoạn Hồn Nhai, những trận chiến sinh tử liên tiếp, sự căng thẳng kéo dài đã vắt kiệt gần như toàn bộ sức lực và tỉnh thần của hắn.

Dù đã đột phá lên Luyện Khí tầng năm và hồi phục thương thế nhờ Linh Nhũ Thạch, nhưng, hắn vẫn cảm thấy vô cùng uê oải.

Hắn lấy ra chút lương khô cuối cùng và một ít nước uống từ túi trữ vật, cố gắng nuốt xuống để lấy lại chút sức lực.

Trong đầu hắn lúc này là vô số những suy nghĩ.

Thoát khỏi Đoạn Hồn Nhai là một thành công lớn, nhưng phía trước vẫn còn đầy rẫy những điều chưa biết.

"Năng lượng hệ thống chỉ còn 14 điểm,"

hắn nhẩm tính.

"Phải nhanh chóng tìm cách hồi Phục.

Còn hai khối linh hồn ấn ký của Cương Nha Trư và Thi Diện Ma Chu nữa, không biết cần bao nhiêu năng lượng mới có thể hoàn thiện chúng đây.

Nếu có được hai bản ngã mạnh mẽ đó, thực lực của mình sẽ tăng lên đáng kể.

"

Hắn lấy ra cuốn sổ tay da thú và tấm bản đổ.

Ánh sáng lọt qua khe lá chiếu xuống, đủ để hắt có thể xem xét kỹ hơn những ghi chép của vị tiền bối kia.

Dù không hiểu hết chữ viết cổ, nhưng những hình vẽ và ký hiệu cũng cung cấp cho hắn không ít thông tin hữu ích về các loại yêu thú, dược liệu và những khu vực nguy hiểm khác trong Đoạn Hồn Nhai và có lẽ cả vùng lân cận.

Tấm bản đồ chỉ dẫn lối ra mà hắn vừa đi qua được đánh dấu khá rõ ràng, nhưng cũng có những nhánh rẽ khác chưa được khám phá.

Rồi hắn lại nghĩ đến Liệp Phong Đội.

Thạch Kình, Lâm Sơn, Thạch Linh.

Sau khi mỏm đá sụp đổ, Thạch Kình b:

ị thương, không biết họ có an toàn vượt qua những hiểm nguy còn lại của Đoạn Hồn Nhai hay không.

Hay họ đã cho rằng hắn đã chết và tiếp tục hành trình của mình?

Vệ Minh không đặt nhiều hy vọng vào việc họ sẽ tìm kiếm hắn.

Mối quan hệ giữa họ vốn dĩ chỉ là tạm thời và đầy toan tính.

Điều khiến hắn lo lắng hơn cả vẫn là bí mật về

"Huyết Tỉnh Thạch"

(yêu đan Huyết Ảnh Lang)

và sự truy lùng tiềm ẩn của Vạn Bảo Lâu.

Rời khỏi Đoạn Hồn Nhai không có nghĩa là hắn đã hoàn toàn thoát khỏi nguy hiểm.

Hắn cần phải nhanh chóng nâng cao thực lực, đủ đê tự bảo vệ mình trước những mối đe dọa đó.

Vệ Minh quyết định sẽ ở lại hốc đá này nghỉ ngơi ít nhất một ngày để hồi phục thể lực và linh lực, đồng thời cũng để hệ thống có thêm thời gian nạp lại năng lượng.

Hắn cẩn thận dùng một vài tảng đá nhỏ và cành cây khô để che chắn thêm cho cửa hốc, tạo thành một lớóp ngụy trang tạm thời.

Khi màn đêm dần buông xuống khu rừng, mang theo những âm thanh xào xạc của lá cây và tiếng côn trùng rả rích, Vệ Minh ngồi xếp bằng trong hốc đá, chìm vào trạng thái điều tức.

Hắn biết, đây chỉ là một sự bình yên tạm thời, một khoảng lặng ngắn ngủi trước những thử thách mới.

Khu rừng xa lạ này vẫn còn ẩn chứa quá nhiều điều bí ẩn và nguy hiểm đang chờ đợi hắn ở phía trước.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập