Chương 4:
Giao Dịch và Rắc Rối Sau một giấc ngủ sâu nhưng không hoàn toàn yên ổn, Vệ Minh tỉnh dậy khi mặt trời đã lên cao.
Cơn đau nhức toàn thân vẫn còn đó, nhưng đã khá hơn nhiều so với hôm qua.
Linh lực trong cơ thể cũng đã hồi phục được một phần nhỏ nhờ viên Hồi Khí Đan và một đêm nghỉ ngoi.
"Năng lượng hệ thống còn 15 điểm.
"
Vệ Minh kiểm tra lại.
Con số này khiến hắn cảm thấy hơi áp lực.
Hắn cần năng lượng để sử dụng các kỹ năng của bản ngã, và có lẽ cả để hệ thống vận hành bình thường.
Việc đầu tiên hắn cần làm là xử lý số chiến lợi phẩm từ Huyết Ảnh Lang.
Bộ da lông và nanh vuốt của yêu thú cấp hai đỉnh phong có thể đổi được một khoản linh thạch kha khá, đủ để hắn mua thêm thuốc trị thương tốt hơn, một ít thức ăn, và có lẽ là thuê phòng trọ thêm vài ngày nữa.
Yêu đan thì hắn quyết định giữ lại, đó là thứ quý giá nhất, có thể dùng để tăng trưởng cho bản ngã Huyết Ảnh Lang sau này.
Cẩn thận cất yêu đan vào một túi vải nhỏ giấu trong người, Vệ Minh gói ghém bộ da lông và mấy chiếc nanh vuốt sắc nhọn vào một tay nải vải thô, rồi khoác thanh đoản kiếm bên hông, đội chiếc mũ rơm lên, rời khỏi Lữ Nhân Quán.
Thanh Thạch Trấn ban ngày đông đúc và ổn ào hơn hẳn.
Tiếng rao hàng, tiếng người nói cười, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá.
Vệ Minh cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, hòa vào dòng người, hướng về phía khu chợ phía đông trấn – nơi tập trung.
nhiều cửa hàng thu mua dược liệu và vật liệu yêu thú.
Sau một hồi dò hỏi, hắn tìm đến một cửa hàng có tên
"Vạn Bảo Lâu".
Đây là một trong những cửa hàng lớn nhất ở Thanh Thạch Trấn, chuyên kinh doanh các loại tài nguyên tu luyện.
Bên ngoài cửa hàng trông khá bề thế, người ra vào cũng không ít, đa phần là tu sĩ.
Vệ Minh hít một hơi, bước vào trong.
Không gian bên trong Vạn Bảo Lâu khá rộng rãi, các quầy hàng được sắp xếp gọn gàng, trưng bày đủ loại vật phẩm từ dược liệu, khoáng thạch cho đến pháp khí cấp thấp.
Một vị chưởng quỹ trung niên, râu dài, dáng vẻ phúc hậu đang đứng sau quầy chính.
"Khách quan muốn mua hay bán gì?
Vị chưởng quỹ mỉm cười hỏi khi thấy Vệ Minh tiến lại gần.
"Ta có một ít vật liệu yêu thú muốn bán.
Vệ Minh đặt tay nải vải thô lên quầy, mở ra để lộ bệ da lông màu đỏ máu và mấy chiếc nanh vuốt.
Ánh mắt vị chưởng quỹ hơi sáng lên khi nhìn thấy những vật phẩm này.
Ông ta cầm lấy một chiếc nanh vuốt xem xét kỹ lưỡng, rồi lại sờ vào chất liệu của bộ da lông.
"Đây là vật liệu từ Huyết Ảnh Lang, hơn nữa còn là một con đã đạt tới cấp hai đỉnh phong.
Chất lượng không tệ.
Vị chưởng quỹ gật gù,
"Bộ da lông này còn khá nguyên vẹn, nanh vuốt cũng sắc bén.
Khách quan muốn bán bao nhiêu?
Vệ Minh thầm mừng trong lòng, xem ra gặp được người biết hàng.
Hắn cũng không phải tay mơ hoàn toàn, trước đây cũng từng bán vài thứ lặt vặt.
"Chưởng quỹ cứ ra giá.
Vị chưởng quỹ trầm ngâm một lát rồi nói:
"Bộ da lông này, ta có thể trả ngài ba mươi viên hạ phẩm linh thạch.
Bốn chiếc nanh vuốt này, mỗi chiếc năm viên, tổng cộng hai mươi viên.
Cả thảy là năm mươi viên hạ phẩm linh thạch.
Khách quan thấy thế nào?
Năm mươi viên hạ phẩm linh thạch!
Con số này vượt quá dự kiến của Vệ Minh một chút.
Hắn vốn chỉ nghĩ được khoảng bốn mươi viên là cùng.
Xem ra vật liệu từ yêu thú cấp hai đỉnh phong cũng có giá trị không nhỏ ở cái trấn này.
"Được, cứ theo giá đó của chưởng quỹ.
Vệ Minh gật đầu đồng ý.
Chưởng quỹ bỗng thấp giọng hỏi:
“Khách quan có bán luôn yêu đan không?
Bổn lâu chắc chắn sẽ không để khách quan chịu thiệt.
” Vệ Minh hơi khựng lại, sau đó mỉm cười lắc đầu nói:
“Rất tiếc, tại hạ không có yêu đan nữa.
” Ánh mắt chưởng quỹ khẽ nhíu lại, nhưng lập tức khôi phục nụ cười, lấy ra một túi tiền nhỏ, đếm đủ năm mươi viên hạ phẩm linh thạch lấp lánh đưa cho Vệ Minh.
"Đây là linh thạch củ:
ngài.
Lần sau nếu có hàng tốt, cứ mang đến Vạn Bảo Lâu, chúng tôi luôn thu mua với giá hợi lý"
"Đa tạ chưởng quỹ.
Vệ Minh nhận lấy túi linh thạch, cảm giác nặng trĩu trong tay khiến tâm trạng hắn tốt hơn hắn.
Có số tiền này, hắn có thể tạm thời giải quyết được nhiều vấn để.
Cất kỹ túi linh thạch, Vệ Minh rời khỏi Vạn Bảo Lâu.
Hắn không để ý rằng, trong lúc hắn giao dịch, có vài ánh mắt ở góc khuất của cửa hàng đã âm thầm quan sát hắn.
Vệ Minh dự định mua một ít thuốc trị thương tốt hơn và một vài viên Tụ Linh Tán để hỗ trợ việc hồi phục linh lực.
Hắn đi thêm một đoạn, ghé vào một tiệm thuốc nhỏ hơn.
Khi hắn vừa từ tiệm thuốc bước ra, tay cầm theo một gói thuốc và vài viên đan dược, thì bất ngờ có ba gã tu sĩ chặn đường.
hắn ở một conhẻm vắng gần đó.
Cả ba đều có vẻ ngoài dữ tợn, tu vi khoảng Luyện Khí tầng ba đến tầng bốn.
Gã cầm đầu mặ có một vết sẹo dài, ánh mắt nhìn Vệ Minh đầy vẻ tham lam.
"Tiểu tử, xem ra hôm nay ngươi kiếm được kha khá nhi?
Gã mặt sẹo cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ uy hiiếp.
"Bọn ta gần đây hơi kẹt tay, hay là ngươi cho bọn ta 'vay' chút linh thạch tiêu xài qua ngày?
Hai tên còn lại cũng tiến lên, vây Vệ Minh vào giữa.
Vệ Minh nhíu mày, trong lòng thầm kêu không ổn.
Hắn đã cố gắng cẩn thận, không ngờ vẫn bị để ý.
Xem ra ở đâu cũng có hạng người chuyên đi bắt nạt kẻ yếu, cướp đoạt tài sản của người khác.
"Các vị sư huynh, ta chỉ là một tán tu nghèo, số linh thạch đó là ta vất vả lắm mới kiếm được để mua thuốc chữa thương.
Vệ Minh cố gắng giữ bình tĩnh, giọng nói có chút nhún nhường Hắn không muốn gây chuyện khi bản thân còn đang b:
ị thương và chưa hoàn toàn nắm vững sức mạnh của hệ thống.
"Bót nói nhảm!
Một tên đồng bọn của gã mặt sẹo quát lên.
"Biết điều thì giao hết linh thạch và cả gói thuốc kia ra đây, bọn ta có thể tha cho ngươi một con đường sống.
Bằng không, đừng trách bọn ta không khách khí!
Gã mặt sẹo cười gần:
"Nghe nói ngươi bán được vật liệu của Huyết Ảnh Lang?
Chắc hẳn trêr người vẫn còn yêu đan của nó phải không?
Giao luôn ra đây đi, thứ đó không phải để cho một tên Luyện Khí tầng bốn như ngươi giữ đâu.
Tim Vệ Minh đập thót một cái.
Bọn chúng không chỉ muốn crướp linh thạch, mà còn nhắm vào cả yêu đan!
Đó là thứ hắn đã dùng để tăng trưởng bản ngã, tuyệt đối không thể giao ra.
Tình thế trở nên căng thẳng.
Vệ Minh biết không thể dùng lời lẽ để giải quyết.
Hắn thầm gọi hệ thống.
"Hệ thống, phân tích đối thủ!
[Đang phân tích.
]
[Mục tiêu 1 (cầm đầu)
:
Luyện Khí tầng bốn sơ kỳ.
Công pháp:
Hổ Hình Quyển (So cấp)
Kỹ năng:
Mãnh Hổ Trảo.
Điểm yếu:
Tính tình nóng nảy, ra đòn mạnh nhưng thiếu linh hoạt.
[Mục tiêu 2:
Luyện Khí tầng ba trung kỳ.
Phong Đao Thuật (Sơ cấp)
Loạn Phong Trảm.
Phối hợp kém, ham công.
[Mục tiêu 3:
Luyện Khí tầng ba sơ kỳ.
Kim Chung Tráo (Sơ cấp — phòng ngự)
Thiết Bố Sam.
Tốc độ chậm, trấn công yếu.
Thông tin hiện lên rõ ràng.
Ba kẻ này, nếu là trước khi có hệ thống và khi hắn ở trạng thái tốt nhất, hắn cũng phải chật vật lắm mới đối phó được, thậm chí có khả năng thua.
Nhưng bây giò.
"Hệ thống, nếu ta sử dụng Bản Ngã Huyết Ảnh Lang, khả năng thắng là bao nhiêu?
[Năng lượng hệ thống hiện tại:
15 điểm.
Nếu triệu hồi hình chiếu chiến đấu Huyết Ảnh Lang (tiêu hao 10 điểm, duy trì 3 phút)
kết hợp với thực lực hiện tại của ký chủ, tỷ lệ đánh bại ba mục tiêu:
60%.
Rủi ro:
Ký chủ có thể bị ảnh hưởng bởi đặc tính hung bạo của bản ngã trong chiến đấu.
[Nếu chỉ đồng bộ hóa nông kỹ năng Huyết Ảnh Trảo hoặc Tật Phong Bộ, tỷ lệ thắng sẽ thấp hơn, nhưng tiêu hao năng lượng ít hơn và rủi ro ảnh hưởng tâm tính cũng giảm.
Sáu mươi phần trăm.
Không quá cao, nhưng cũng không thấp.
Vấn để là hắn chỉ có 15 điểm năng lượng, triệu hồi xong chỉ còn 5 điểm, quá ít ỏi.
GGã mặt sẹo thấy Vệ Minh im lặng, tưởng hắn sợ hãi, càng thêm đắc ý:
"Sao nào?
Nghĩ thông suốt chưa?
Đừng để bọn ta phải động thủ.
Vệ Minh hít một hơi thật sâu, ánh mắt trở nên lạnh lùng.
Hắn không thể lùi bước.
Nếu hôm nay hắn nhượng bộ, sau này sẽ càng có nhiều kẻ tìm đến gây sự.
Hơn nữa, yêu đan Huyết Ảnh Lang hắn không thể để mất.
"Muốn cướp đồ của ta?
Vệ Minh siết chặt thanh đoản kiếm bên hông,
"Vậy phải xem các ngươi có bản lĩnh đó không đã!
Giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại mang theo một sự kiên quyết không ngờ, khiến ba gã côn đồ hơi sững lại.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập