Chương 8: Sinh Tồn Nơi Hoang Dã – Cơ Duyên Trong Nguy Khốn

Chương 8:

Sinh Tồn Nơi Hoang Dã – Cơ Duyên Trong Nguy Khốn Cánh cổng tây của Thanh Thạch Trấn đã lùi xa dần rồi chìm hẳn vào màn sương núi buổi sớm.

Vệ Minh không dám ngoảnh lại, mỗi bước chân của hắn đều mang theo sự quyết đoán và một chút nặng nể.

Hắn biết, một khi đã bước ra khỏi đó, con đường phía trước sẽ chỉ càng thêm gập ghềnh, nguy hiểm.

Nhưng ở lại Thanh Thạch Trấn, với sự dòm ngó của Vạn Bảo Lâu và những thế lực bí ẩn kia, chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ.

Hắn chọn hướng những dãy núi phía tây mà đi, nơi được đồn là hoang vu, ít dấu chân người.

Càng đi sâu, cây cối càng rậm rạp, đường đi cũng không còn rõ ràng.

Không khí ẩm ướt và tĩnh lặng của núi rừng khiến người ta cảm thấy một sự áp lực vô hình.

Vệ Minh phải liên tục cảnh giác, một tay luôn nắm chặt chuôi đoản kiếm, tai lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh.

Vết thương trên người vẫn còn âm ỉ đau, đặc biệt là khi hắn phải leo trèo qua những tảng đá hay bụi rậm.

Mồ hôi thấm ướt lớp áo vá víu, trộn lẫn với mùi máu tanh còn sót lại.

Sau gần nửa ngày trời ròng rã di chuyển, khi mặt trời đã bắt đầu đứng bóng, Vệ Minh cảm thấy cơ thể gần như kiệt sức.

Hắn cần một nơi để nghỉ ngơi, để xử lý lại vết thương và quan trọng nhất là bổ sung năng lượng cho hệ thống.

Từ lúc rời khỏi Thanh Thạch Trấn, hệ thống.

vẫn im lìm, chỉ có dòng thông báo về việc đang tự hồi phục năng lượng cơ bản là không đổi.

May mắn thay, sau khi vượt qua một con dốc khá cao, hắn phát hiện một cái hang đá nhỏ ẩn sau một thác nước không lớn.

Nước từ trên cao đổ xuống tạo thành một màn che tự nhiên, tiếng nước chảy cũng át đi những âm thanh khác, khiến nơi này trở nên tương đối kín đáo.

Vệ Minh cẩn thận quan sát xung quanh một lượt, không thấy dấu hiệu của đã thú hay con người, mới dám chậm rãi tiến vào bên trong.

Hang đá không sâu lắm, nhưng đủ khô ráo và khuất gió.

Hắn chọn một góc trong cùng, dựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, cuối cùng cũng có thể thở phào một hoi.

"Hệ thống, tình trạng năng lượng hiện tại?

"

Hắn mệt mỏi hỏi thầm.

[Năng lượng hệ thống:

12/100.

Tốc độ hồi phục tự nhiên:

1 điểm mỗi 2 giờ trong môi trường linh khí bình thường.

Chức năng phân tích cơ bản và đồng bộ hóa nông đã có thể sử dụng.

]

Mười hai điểm.

Khá hơn con số 5 điểm lúc ở Thanh Thạch Trấn, nhưng vẫn còn quá ít.

Với tốc độ hồi phục này, hắn sẽ phải mất rất nhiều thời gian mới có thể sử dụng lại các chức năng mạnh hơn của hệ thống.

Vệ Minh lấy ra túi thuốc trị thương, cẩn thận thay băng cho v-ết thương trên vai và sườn.

Thuốc mua ở Thanh Thạch Trấn có vẻ tốt hơn loại hắn dùng trước đây, cảm giác đau rát dịu đi phần nào.

Hắn cũng uống thêm một viên Tụ Linh Tán cấp thấp để cố gắng hồi phục chút linh lực ít ỏi.

Trong lúc nghỉ ngơi, những suy nghĩ lại quay cuồng trong đầu hắn.

Vạn Bảo Lâu,

"Huyết Tĩnh Thạch"

kẻ đưa tin bí ẩn, người áo lam ở tửu lẩu.

Tất cả những điểu đó cho thấy hắn đã vô tình bị cuốn vào một vòng xoáy phức tạp nào đó.

"Huyết Tỉnh Thạch"

mà bọn họ gọi, chắt chắn chính là yêu đan của Huyết Ảnh Lang.

Tại sao một viên yêu đan của yêu thú cấp hai lại khiến bọn họ phải hành động như vậy?

Nó có bí mật gì khác?

"Giá trị thực của Huyết Tỉnh Thạch.

"

Vệ Minh lẩm bẩm.

Nếu nó thực sự quý giá như vậy, việc hắn giữ nó bên mình chẳng khác nào mang theo một quả bom nổ chậm.

Nhưng giao ra?

Hắn tuyệt đối không cam lòng.

Đó là chiến lợi phẩm hắn đánh đổi bằng cả tính mạng, và quan trọng hơn, hệ thống đã nói nó có thể dùng để tăng trưởng cho Bản Ngã Huyết Ảnh Lang.

Hắn lấy viên yêu đan màu đỏ sẫm ra khỏi túi.

Dưới ánh sáng yếu ớt lọt qua màn nước của thác, nó vẫn tỏa ra một năng lượng huyết sát nồng đậm nhưng tỉnh khiết.

Vệ Minh có thể cảm nhận được sự khao khát mơ hồ từ Bản Ngã Huyết Ảnh Lang đang ngủ yên trong không gian ý thức của mình.

"Hệ thống, nếu ta dùng viên yêu đan này để tăng trưởng cho Bản Ngã Huyết Ảnh Lang, sẽ có hiệu quả như thế nào?

"

[Yêu đan Huyết Ảnh Lang (Huyết Tinh Thạch)

chứa đựng bản nguyên lực lượng của Huyết Ảnh Lang.

Nếu được Bản Ngã Giả Lập Huyết Ảnh Lang hấp thụ, có thể giúp bản ngã tiến hóa, tăng cường uy lực kỹ năng, giảm bót đặc tính hung bạo do linh hồn được bổ sung, và cé khả năng mở khóa kỹ năng mới tiểm ẩn.

Tuy nhiên, quá trình hấp thụ cần một lượng năng lượng hệ thống nhất định để dẫn dắt và bảo vệ ký chủ khỏi sự xung kích của năng lượng bảr nguyên.

]

"Cần bao nhiêu năng lượng hệ thống?

"

[Ước tính cần ít nhất 20 điểm năng lượng hệ thống để thực hiện quá trình hấp thụ an toàn và hiệu quả ở giai đoạn sơ khỏi.

]

Hai mươi điểm!

Vệ Minh lại nhíu mày.

Hắn hiện chỉ có mười hai điểm.

Xem ra việc này chưa thể thực hiện ngay được.

"Vậy có thể dùng nó để bổ sung năng lượng cho hệ thống không?

"

[Có thể.

Năng lượng trong yêu đan có thể được chuyển hóa thành năng lượng hệ thống.

Ước tính viên yêu đan này có thể chuyển hóa thành 50-60 điểm năng lượng hệ thống.

Tuy nhiên, đây là cách sử dụng lãng phí nhất tiềm năng của nó.

]

Năm mươi đến sáu mươi điểm!

Con số này thực sự hấp dẫn.

Nếu có từng đó năng lượng, hắn có thể sử dụng các chức năng của hệ thống một cách thoải mái hơn nhiều.

Nhưng đánh đổi lại là tiểm năng phát triển của bản ngã đầu tiên.

Vệ Minh rơi vào trầm tư.

Đây là một lựa chọn khó khăn.

Hắn cần năng lượng hệ thống để tự vệ và khám phá, nhưng hắn cũng cần một bản ngã mạnh mẽ để làm át chủ bài.

Trong lúc hắn còn đang suy nghĩ, một tiếng

"soạt soạt” nhẹ vang lên từ bên ngoài cửa hang, gần thác nước.

Vệ Minh giật mình, lập tức cầm chắc đoản kiếm, nín thở lắng nghe.

Tiếng động đó không giống tiếng gió hay tiếng nước chảy.

Có sinh vật nào đó đang ở gần đây!

Hắn cẩn thận hé mắt nhìn qua khe hở giữa những tảng đá gần cửa hang.

Cách đó không xa, bên dưới chân thác nước, một con dược thảo màu xanh biếc, trên đỉnh có một nụ hoa nhỏ màu tím nhạt đang khẽ rung rinh.

Điều đáng chú ý là xung quanh gốc dược thảo đó, có một vài con rắn lục nhỏ bằng ngón tay cái, đầu hình tam giác, đang lượn lờ canh giữ.

"Đó là.

Tử Anh Thảo?

"

Vệ Minh nhận ra loại dược thảo này.

Đây là một loại linh dược cấp thấp nhưng khá hiếm, có tác dụng rất tốt trong việc thanh lọc máu, giải độc và hỗ trợ hồi phục vrết thương do yêu thú cắn hoặc v-ũ khí có độc.

Chính là thứ hắn đang rất cần!

Nhưng mấy con rắn lục kia rõ ràng là rắn độc, có lẽ là sinh vật cộng sinh hoặc bảo vệ cho Tử Anh Thảo.

Một cơ hội đi kèm với nguy hiểm.

Vệ Minh nhìn mấy con rắn lục, rồi lại nhìn Tử Anh Thảo, ánh mắt lóe lên.

Hắn cần loại dược thảo này.

Và có lẽ, đây cũng là cơ hội để hắn thử nghiệm một chút khả năng của mình sau khi hồi phục được phần nào.

Hắn không thể lúc nào cũng dựa vào việc đồng bộ hóa hay triệu hồi bản ngã Huyết Ảnh Lang, nhất là khi năng lượng hệ thống còn quá ít.

Hắn cần phải vận dụng cả thực lực và trí tuệ của bản thân.

Vệ Minh khẽ liếm môi, một kế hoạch bắt đầu hình thành trong đầu.

Hang đá này, thác nước này, và cả những con rắn độc kia, có lẽ sẽ mang đến cho hắn một chút

"thu hoạch"

bất ngờ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập