Chương 9:
Tranh Đoạt Tử Anh Thảo Ánh mắt Vệ Minh không rời khỏi bụi Tử Anh Thảo và mấy con rắn lục nhỏ đang lượn lờ cảnh giới.
Hơi thở của hắn trở nên nhẹ nhàng và đều đặn, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động nào có thể kinh động đến lũ sinh vật nguy hiểm kia.
Tử Anh Thảo đối với hắn lúc này còn quý hơn vàng bạc, nó không chỉ giúp hắn chữa trị vết thương mà còn có thể thanh lọc tạp chất trong máu do hấp thụ năng lượng Huyết Sát từ Huyết Hồn Cốc, giúp cho việc tu luyện sau này được thuận lợi hơn.
Hắn cẩn thận quan sát.
Có tổng cộng ba con rắn lục, mỗi con dài chừng một gang tay, thân hình nhỏ nhắn nhưng cái đầu hình tam giác đặc trưng của loài rắn độc lại khiến người ta không dám coi thường.
Chúng di chuyển chậm rãi, thè chiếc lưỡi chẻ đôi ra dò xét không khí, rõ ràng là đang rất cảnh giác.
Bụi Tử Anh Thảo nằm ở một vị trí khá trống trải, ngay dưới chân thác nước, muốn tiếp cận không hề dễ dàng.
"Hệ thống, phân tích những con rắn này.
"
Vệ Minh thầm ra lệnh.
[Năng lượng hệ thống:
12/100.
Phân tích một mục tiêu sinh vật cấp thấp (rắn lục)
tiêu hao 1 điểm năng lượng.
Ký chủ có muốn tiếp tục?
]
"Tiếp tục!
Dù năng lượng ít ỏi, nhưng biết rõ về đối thủ là điểu cần thiết.
[Đang phân tích.
Hoàn tất.
Tên:
Lục Tiễn Xà (Rắn Mũi Tên Xanh)
Cấp độ:
Yêu thú cấp một sơ kỳ (Nọc độc mạnh)
Kỹ năng:
Phun độc (Tầm ngắn)
Cắn độc.
Đặc tính:
Tính lãnh thổ cao, hung dữ khi bị xâm prhạm, thích môi trường ẩm ướt gần nguồn nước.
Điểm yếu:
Sợ nhiệt độ cao, sợ những âm thanh chói tai đột ngột, tẩm nhìn không tốt với vật thể đứng yên.
Thông tin hiện lên rõ ràng.
Yêu thú cấp một sơ kỳ, không quá mạnh về sức chiến đấu trực diện, nhưng nọc độc của chúng lại là thứ đáng sợ.
"Phun độc tầm ngắn"
— chi tiết này khiến Vệ Minh phải đặc biệt lưu ý.
Hắn nhìn quanh, đánh giá địa hình.
Thác nước đổ xuống tạo thành một dòng suối nhỏ chảy qua những tảng đá rêu phong.
Bên cạnh bụi Tử Anh Thảo có một vài tảng đá lớn hơn, có thể dùng làm điểm tựa hoặc che chắn.
Một kế hoạch dần hình thành trong đầu Vệ Minh.
Hắn không thể đối đầu trực diện với cả ba con rắn cùng lúc, nhất là khi hắn còn đang b:
ị thương và không.
muốn lãng phí năng lượng.
hệ thống cho việc đồng bộ hóa kỹ năng chiến đấu.
Hắn cần phải chia cắt chúng ra, hoặc tạo ra một cơ hội để nhanh chóng đoạt lấy dược thảo rồi rút lui.
Vệ Minh lặng lẽ lùi sâu hơn vào trong hang, tìm kiếm những vật dụng có thể sử dụng được.
Hắn tìm thấy một vài cành cây khô khá chắc chắn và một vài viên đá cuội nhẫn bóng.
Hắn dùng đoản kiếm vót nhọn một đầu cành cây, tạo thành một cây lao đơn giản.
Sau đó, hắn cẩn thận quay trở lại vị trí quan sát.
Lũ Lục Tiễn Xà vẫn đang canh giữ Tử Anh Thảo.
Vệ Minh hít một hơi thật sâu, tập trung tĩnh thần.
Đầu tiên, hắn nhặt một viên đá nhỏ, dùng chút sức ném nhẹ về phía bụi rậm cách xa bụi Tử Anh Thảo và lũ rắn một khoảng.
"Soạt"
Viên đá rơi xuống tạo ra tiếng động nhỏ.
Hai trong ba con Lục Tiễn Xà lập tức ngẩng cao đầu, chiếc lưỡi chẻ đôi liên tục thè ra, hướng về phía có tiếng động.
Một con trong số đó từ tt trườn về phía bụi rậm để kiểm tra.
"Cơ hội!
Vệ Minh thầm nghĩ.
Hắn cần phải dụ được ít nhất một con nữa rời đi.
Hắn lại nhặt một viên đá khác, lần này ném về một hướng khác, cũng cách xa mục tiêu chính.
Con rắn thứ hai cũng bị thu hút, tuy có chút do dự nhưng rồi cũng từ từ di chuyển theo hướng đó.
Chỉ còn lại một con Lục Tiễn Xà duy nhất ở lại gần bụi Tử Anh Thảo.
Con này có vẻ già dặn và cẩn trọng hơn hai con kia, nó không di chuyển mà chỉ ngẩng cao đầu quan sát xung quanh, thân hình cuộn lại sẵn sàng trấn công.
Vệ Minh biết thời cơ không còn nhiều.
Hai con rắn kia có thể quay lại bất cứ lúc nào.
Hắn phải hành động thật nhanh.
Không một chút do dự, Vệ Minh kích hoạt Tật Phong Bộ trong thời gian ngắn nhất có thể.
"Đồng bộ hóa Tật Phong Bộ!
[Kích hoạt Tật Phong Bộ.
Tiêu hao 2 điểm năng lượng cho phút đầu tiên (hoặc cho đến khi hủy bỏ)
Cảm giác nhẹ bằng quen thuộc lại xuất hiện.
Vệ Minh lao ra khỏi chỗẩn nấp như một bóng ma, tốc độ nhanh hơn hẳn bình thường.
Hắn không lao thẳng đến bụi Tử Anh Thảo, mà chạy vòng qua một tảng đá lớn, tạo ra một đường cong để tiếp cận từ phía sau lưng con rắn còn lại, nơi nó ít ngờ tới nhất.
Con Lục Tiễn Xà cuối cùng dường như cảm nhận được nguy hiểm, nó quay đầu lại, phát ra tiếng
"xì xì"
đầy đe dọa.
Nhưng đã quá muộn.
Vệ Minh đã ở ngay bên cạnh bụi Tử Anh Thảo.
Hắn không ham chiến, mục tiêu chính là dược thảo.
Bàn tay hắn nhanh như chớp chụp lấy gốc Tử Anh Thảo, dùng sức nhổ mạnh lên.
Cây dược thảo quý giá mang theo cả phần rễ và một ít đất ẩm đã nằm gọn trong tay hắn.
"xạ"
Con rắn độc tức giận, phóng tới như một mũi tên xanh, cái miệng nhỏ há ra, để lộ hai chiếc răng nanh sắc nhọn.
Vệ Minh đã có chuẩn bị.
Ngay khi nhổ được dược thảo, hắn lập tức lùi lại, đồng thời dùng cành cây khô đã vót nhọn mà hắn cầm ở tay kia đâm mạnh về phía con rắn.
Mũi lao gỗ tuy không.
thể gây sát thương chí mạng cho con rắn, nhưng cũng đủ để cản nó lại trong giây lát.
Con rắn bị bất ngờ, phải né tránh mũi lao, lỡ mất cơ hội tấn công tốt nhất.
Lợi dụng khoảnh khắc đó, Vệ Minh không chút lưu luyến, quay người bỏ chạy về phía cửa hang.
Tốc độ của Tật Phong Bộ được phát huy tối đa.
"Grào.
Xì xì.
Hai con Lục Tiễn Xà kia dường như cũng đã phát hiện ra có kẻ xâm nhập, chúng tức giận quay trở lại, nhưng Vệ Minh đã chạy được một đoạn khá xa.
Hắn lao thẳng vào trong hang đá, không dám dừng lại.
Mùi Tử Anh Thảo tươi mát tỏa ra từ tay hắn, mang theo một chút hy vọng.
Khi đã vào sâu trong hang, Vệ Minh mới dám dừng lại, thở hổn hến.
Hắn lập tức hủy bỏ trạng thái đồng bộ hóa Tật Phong Bộ để tiết kiệm năng lượng.
[Năng lượng hệ thống còn lại:
9 điểm.
(1 điểm phân tích, 2 điểm Tật Phong Bộ)
Tim hắn vẫn còn đập rất nhanh.
Vừa rồi thực sự là một phen kinh hãi.
Nếu chậm một chút, hoặc nếu con rắn cuối cùng phản ứng nhanh hơn, có lẽ hắn đã bị nó cắn trúng.
Nọc độc của Lục Tiễn Xà không phải là thứ có thểxem thường.
Vệ Minh cẩn thận đặt bụi Tử Anh Thảo xuống một phiến đá sạch sẽ.
Cây dược thảo có ba chiếc lá màu xanh biếc, hình dáng như lông vũ, ở giữa là một nụ hoa nhỏ màu tím đang hé nở, tỏa ra một mùi hương thanh khiết dễ chịu.
Đây đúng là Tử Anh Thảo thượng hạng!
Hắn không vội dùng ngay, mà lấy ra một ít nước sạch từ bi đông mang theo, rửa sạch phần đất bám trên rễ cây.
Sau đó, hắn mới cẩn thận ngắt lấy một chiếc lá nhỏ, bỏ vào miệng nhai từ từ.
Một vị đắng nhẹ lan tỏa trong khoang miệng, sau đó là một cảm giác mát lạnh dễ chịu truyểt đi khắp cơ thể.
Linh lực trong người hắn dường như cũng trở nên hoạt bát hơn một chút.
Vế{ thương trên vai và sườn cũng bớt đau nhói.
"Quả nhiên là lĩnh dược tốt!
Vệ Minh thầm khen.
Hắn quyết định sẽ dùng Tử Anh Thảo này để chữa trị triệt để v-ết thương và thanh lọc cơ thể trong vài ngày tới.
Bên ngoài hang, tiếng
tức giận của lũ Lục Tiễn Xà vẫn còn vọng vào, nhưng chúng có vẻ không dám tiến sâu vào trong bóng tối của hang động.
Vệ Minh ngồi xếp bằng, bắt đầu vận công điều tức, cố gắng hấp thụ dược lực của Tử Anh Thảo.
Hắn biết, nơi hoang dã này tuy đầy rẫy nguy hiểm, nhưng cũng ẩn chứa không ít cơ duyên.
Quan trọng là phải có đủ thực lực và trí tuệ để nắm bắt chúng.
Lần tranh đoạt Tử Anh Thảo này, tuy có chút mạo hiểm, nhưng cũng giúp hắn hiểu rõ hơn về giới hạn của bản thân và tầm quan trọng của việc sử dụng tài nguyên một cách hợp lý, kể cả năng lượng hệ thống ít ỏi.
Mỗi một điểm năng lượng đều phải được tính toán kỹ càng.
Khi màn đêm dần buông xuống, bao trùm lấy khu rừng núi hoang vu, Vệ Minh vẫn đang chìm trong trạng thái tu luyện.
Ánh lửa bập bùng từ đống lửa nhỏ mà hắn nhóm lên ở cửa hang để xua đuổi thú dữ và lũ rắn, chiếu lên khuôn mặt non nớt nhưng đầy vẻ kiên nghị của hắn một vầng sáng ấm áp.
Con đường phía trước còn đài, nhưng hắn đã có thêm một chút vốn liếng để tiếp tục bước đi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập