Chương 2: Đêm Dài Chém Giết

Màn đêm buông xuống núi rừng Chi Lăng như một tấm vải nhung đen khổng lồ phủ kín vạn vật.

Trăng non lưỡi liềm nhợt nhạt thỉnh thoảng ló ra sau những đám mây dày, hắt xuống mặt đất thứ ánh sáng mong manh đến mức gần như vô dụng.

Gió thì thào trong khe núi, mang theo hơi lạnh thấu xương của mùa đông đang đến gần, thổi qua những tán cây trơ trụi lá tạo nên những âm thanh rợn người như tiếng than khóc của ai đó.

Cánh cửa miếu hoang bật mở, ba bóng đen lọt vào.

Kẻ đi đầu thân hình vạm vỡ như con gấu, mặt vuông chữ điền, đôi lông mày rậm rạp như hai con sâu róm.

Hắn tên Trần Mãnh, võ giả Cửu Phẩm trung kỳ đã theo Lăng gia mười lăm năm, làm không biết bao nhiêu việc bẩn thỉu.

Tay hắn cầm đại đao sáng loáng dài gần bốn thước, mũi đao còn vương vết máu khô từ những lần trước.

Mắt hắn quét một vòng trong bóng tối như diều hâu săn mồi.

Hai tên phía sau lưng mang đuốc, ánh lửa chập chờn hắt lên tường những cái bóng kỳ dị như quỷ vật đang nhảy múa.

Một tên mặt dài, một tên mặt ngắn, đều là tôi tớ trong phủ đã lâu, cũng tập qua chút võ công để hầu hạ chủ nhân.

"Lục soát!"

Trần Mãnh ra lệnh, giọng nói khàn đặc như tiếng cối xay đá, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Ngay khi hai tên kia vừa động, một bóng người từ sau cánh cửa lao ra như mãnh hổ xuống núi.

Vù!

Lưỡi đao rỉ sét xé toạc không khí, vẽ nên một đường cong tử thần trong màn đêm.

Tên mặt dài cầm đuốc bên trái chưa kịp quay đầu đã cảm thấy cổ mình lạnh toát.

Máu phun ra như suối, nóng hổi bắn lên tay tên mặt ngắn đứng bên cạnh.

Hắn trợn tròn mắt, đuốc rơi xuống đất lụi tàn, bàn tay ôm lấy cổ họng, miệng ư ử không thành tiếng rồi ngã vật ra nền đất lạnh, đôi chân còn giãy giụa vài cái rồi bất động.

"Đinh!

Giết chết phàm nhân không có võ công, nhận được 10 điểm kinh nghiệm.

"Lăng Vô Địch không dừng lại.

Một đao vừa dứt, mũi đao xoay chuyển như chong chóng dưới ánh trăng non, chém thẳng vào tên mặt ngắn.

Tên này may mắn hơn đồng bọn, kịp vứt đuốc, lùi nhanh về phía sau nhưng vẫn chậm hơn nửa nhịp.

Lưỡi đao cứa qua trước ngực, vạt áo rách toạc, máu thấm đỏ ngay lập tức.

Hắn kêu lên thất thanh, hoảng hốt nhìn vết thương dài từ vai xuống bụng.

"Trốn à?"

Bước chân Lăng Vô Địch dồn lên, Cuồng Phong Đao Pháp thức thứ hai Phong quyển tàn vân được thi triển.

Trong đầu hắn, những đường cong kỳ ảo hiện ra rõ mồn một như đã luyện tập ngàn lần.

Lưỡi đao cuốn theo một vòng xoáy nhỏ, không phải của gió mà là của sát khí, chém thẳng vào bụng tên kia.

Một đường cắt ngang sâu hoắm, ruột non trào ra, mùi tanh nồng xộc thẳng vào không gian hòa lẫn với mùi máu của tên vừa chết.

Tên mặt ngắn kêu lên một tiếng thảm thiết rồi gục xuống.

"Đinh!

Giết chết phàm nhân không có võ công, nhận được 10 điểm kinh nghiệm.

"Chưa đầy ba hơi thở, hai mạng người đã đổ xuống nền đất lạnh, máu chảy lênh láng hòa lẫn với bụi bẩn.

Trần Mãnh biến sắc, mặt cắt không còn hột máu.

Hắn không ngờ con mồi tưởng chừng sắp chết lại có thể ra tay nhanh gọn, tàn nhẫn như vậy.

Trong báo cáo, Lăng Vô Địch chỉ là thằng nhóc Cửu phẩm trung kỳ, suýt chết dưới tay bọn hắc y nhân đêm qua.

Vậy mà bây giờ.

Nhưng dù sao Trần Mãnh cũng là lão làng giang hồ, đã từng tham gia không biết bao nhiêu trận chiến, kinh nghiệm chiến đấu dày dặn.

Chỉ trong khoảnh khắc hoảng hốt ban đầu, hắn đã kịp lùi ra cửa, giữ khoảng cách an toàn, đại đao giơ lên thủ thế.

Đôi mắt hắn nheo lại, đánh giá đối thủ trước mặt.

Thiếu niên cao gầy, y phục rách nát dính đầy máu khô và bụi đất, tay cầm thanh đao rỉ sét trông như đồ bỏ đi.

Nhưng đôi mắt hắn đôi mắt đó trong bóng tối sáng quắc, lạnh lùng, không chút gợn sóng, như mắt của một kẻ đã giết người không biết bao nhiêu lần, chứ không phải thiếu niên mười sáu tuổi mới tập võ.

"Tiểu tử, ngươi là ai?"

Trần Mãnh gằn giọng, đại đao chỉ thẳng vào mặt Lăng Vô Địch.

Trả lời hắn là một nhát đao.

Leng keng!

Hai thanh đao va vào nhau, tóe lửa trong bóng tối.

Ánh lửa lóe lên trong tích tắc, soi rõ hai gương mặt:

một già dặn đầy sẹo, một trẻ trung nhưng lạnh như băng.

Lăng Vô Địch cảm thấy tê rần cả cánh tay, suýt tuột đao.

Lực lượng của đối phương mạnh hơn hắn đây là chênh lệch giữa võ giả đã luyện tập mười mấy năm và kẻ vừa mới bước vào võ đạo.

Nhưng hắn không lùi, không có đường lùi.

Chân hắn bước tới, đao lại chém xuống.

Cuồng Phong Đao Pháp thức thứ tư Phong nộ quyển thiên sa từ trong ký ức của hệ thống tuôn ra như suối, ăn sâu vào tiềm thức.

Đao thế cuồng bạo, như cơn lốc nổi giận giữa sa mạc, liên tiếp chém xuống đối phương từ nhiều góc độ khác nhau.

Trần Mãnh vốn định đỡ vài đường rồi phản công, nhưng càng đỡ càng kinh hãi.

Đao pháp của thiếu niên này không giống một người mới học, mà như đã luyện tập mười mấy năm, nhưng lại thiếu một chút thuần thục một sự kết hợp kỳ lạ giữa thiên tài bẩm sinh và người mới nhập môn.

Mỗi nhát đao đều từ những góc độ quái dị lao tới, lúc thì như cuồng phong gào thét từ bên trái, lúc thì như gió thoảng từ bên phải, không thể lường trước được.

Choang!

Choang!

Choang!

Ba tiếng va chạm liên tiếp vang lên dồn dập như trống trận.

Đuốc trên tay hai tên đã chết vẫn cháy lập lòe trên nền đất, ngọn lửa lúc tỏ lúc mờ hắt lên tường những cái bóng của hai người đang xoay chuyển điên cuồng, lúc tách rời lúc nhập làm một, như hai con quỷ đang vật lộn trong địa ngục.

Hai người giao đấu hơn mười hiệp, mồ hôi Lăng Vô Địch chảy ra như tắm, ướt đẫm lưng áo.

Cánh tay hắn tê rần, nhưng đao trong tay vẫn vững, mắt vẫn sáng.

Trần Mãnh thì thở hổn hển, mồ hôi trên trán chảy thành dòng.

Hắn không ngờ thằng nhóc này lại khó đối phó đến vậy.

Choang!

Một nhát chém mạnh mẽ, lưỡi đao của Lăng Vô Địch chém trúng chuôi đao của Trần Mãnh.

Cú va chạm dữ dội đến mức Trần Mãnh suýt tuột tay, lòng bàn tay tê dại.

Hắn hoảng hồn, vội lùi lại, chân loạng choạng suýt vấp vào ngưỡng cửa.

Nhưng Lăng Vô Địch không cho hắn cơ hội.

Mắt hắn sáng lên như hai vì sao trong đêm, một sơ hở nhỏ nơi cổ tay đối phương vì cú va chạm mà lộ ra chỉ trong tích tắc, nếu không phải mắt thường tinh nhạy sẽ không thể nhận ra.

Đao phong xoay chuyển, Cuồng Phong Đao Pháp thức thứ bảy Phong cát vân tiêu được thi triển.

Đây là thức đao nhanh nhất trong chín thức, đao ra như gió cắt mây, nhanh đến mức mắt thường khó có thể theo kịp.

Vút!

Một đường đao thanh mảnh như sợi chỉ, như tia chớp lướt qua cổ tay Trần Mãnh.

Leng keng!

Đại đao của Trần Mãnh rơi xuống nền đất phát ra tiếng va chạm chói tai, kèm theo đó là bàn tay phải của hắn vẫn còn đang nắm chặt chuôi đao, ngón tay vẫn còn co quắp.

Máu phun ra từ cụt tay xối xả như vòi nước, nóng hổi bắn lên mặt Lăng Vô Địch.

"Á.

á.

á.

.."

Trần Mãnh trợn tròn mắt, đồng tử co rút lại trong hoảng loạn.

Hắn nhìn cụt tay của mình, nhìn bàn tay vẫn còn nắm đao dưới đất, rồi nhìn máu phun ra từ cánh tay đứt lìa.

Cơn đau khủng khiếp ập đến như sóng dữ, nhưng hắn chưa kịp kêu lên tiếng thứ hai thì lưỡi đao rỉ sét đã vung lên lần nữa, xuyên qua yết hầu.

Máu từ miệng Trần Mãnh trào ra, hắn trợn mắt nhìn Lăng Vô Địch, đôi mắt đầy hoảng sợ, không tin nổi, rồi từ từ đổ gục xuống bên cạnh bàn tay đứt lìa của mình.

"Đinh!

Giết chết võ giả Bát phẩm trung kỳ Trần Mãnh, nhận được 100 điểm kinh nghiệm."

"Đinh!

Phát hiện chiến lợi phẩm đặc biệt.

Ký chủ có nhận võ công Thiết Bố Sam (Hoàng cấp trung phẩm)

không?"

Lăng Vô Địch thở hổn hển, phổi như muốn nổ tung, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán hòa lẫn với máu của Trần Mãnh văng trên mặt, tạo thành những dòng đỏ loang lổ.

Hắn đứng lặng nhìn xác Trần Mãnh dưới chân, rồi nhìn bàn tay đang run nhẹ của mình không phải run vì sợ, mà vì quá sức sau cuộc chiến.

Lần đầu tiên giết người.

Hai tên lâu la rồi Trần Mãnh.

Nhưng lạ thay, hắn không có cảm giác sợ hãi hay buồn nôn như hắn vẫn tưởng.

Trong lòng chỉ có một cảm giác kỳ lạ khó tả:

đó là sinh mệnh của kẻ khác đã kết thúc dưới tay mình, máu của chúng vẫn còn nóng hổi trên mặt mình, và hắn hắn đã sống sót.

Trong thế giới này, sống sót là trên hết.

"Nhận Thiết Bố Sam.

"Ngay lập tức, hệ thống truyền vào đầu hắn những kiến thức về môn hoành luyện công pháp này.

Hàng trăm hình ảnh, hàng ngàn chữ viết hiện ra trong tâm trí, tự động sắp xếp thành một hệ thống hoàn chỉnh:

cách vận khí để tăng cường độ cứng cho da thịt, cách điều chỉnh hơi thở để bảo vệ nội tạng, những bài tập luyện để cơ thể trở nên rắn chắc như sắt thép.

Thiết Bố Sam môn võ công chuyên tăng cường phòng ngự, luyện đến đại thành thì da thịt như đồng, xương cốt như sắt, bình thường đao kiếm khó thương.

Có nó, cơ hội sống sót của hắn sẽ tăng lên gấp bội.

Bên ngoài miếu, tiếng bước chân hỗn loạn vọng vào.

Tám tên lâu la còn lại nghe thấy động tĩnh, đang chạy tới.

Tiếng la hét, tiếng binh khí va chạm, tiếng chân dẫm lên lá khô lạo xạo vọng lại ngày càng gần.

Lăng Vô Địch nheo mắt, lau vội mồ hôi và máu trên mặt bằng tay áo.

Hắn cúi xuống, lục soát người Trần Mãnh.

Một túi bạc nhỏ nặng trĩu, khoảng chục lượng.

Một túi lương khô.

Một lọ thuốc trị thương.

Hắn nhét tất cả vào ngực áo.

Lại lục soát hai tên lâu la, được thêm vài đồng bạc vụn.

Hắn nhìn thanh đại đao của Trần Mãnh dưới đất.

Đẹp, sắc bén, chuôi bọc da êm tay.

Nhưng hắn không lấy.

Vũ khí quá tốt sẽ là dấu hiệu nhận dạng.

Hắn vẫn cần ẩn núp.

Đao trong tay hắn thanh đao rỉ sét đã có thêm vết mẻ sau những đòn va chạm với đại đao của Trần Mãnh.

Nhưng vẫn còn dùng được.

Hắn siết chặt chuôi đao, mắt nhìn về phía cửa sổ phía sau miếu.

Không đợi bọn chúng kéo đến.

Cơ thể nhẹ nhàng như mèo, hắn lướt qua cửa sổ phía sau, biến mất trong màn đêm dày đặc của núi rừng.

Mười hơi thở sau, một nhóm người đông hơn ập vào miếu.

Đuốc sáng rực cả một góc trời, soi tỏ cảnh tượng kinh hoàng bên trong:

ba xác chết nằm la liệt, máu chảy lênh láng, mùi tanh nồng nặc.

Người dẫn đầu là một trung niên mặc áo bào xám, dáng người gầy gò nhưng đôi mắt sắc lẹm như dao cau, chính là quản gia Lăng gia Vương Trung.

Hắn theo chân lão gia chủ đã ba mươi năm, từ một tên sai vặt lên đến quản gia, biết không biết bao nhiêu bí mật của Lăng gia, làm không biết bao nhiêu việc không thể nói ra.

Bên cạnh hắn là một thanh niên áo trắng như tuyết, lưng đeo trường kiếm, khí chất lạnh lùng cao ngạo.

Hắn khoảng hai mươi lăm tuổi, mặt như quan ngọc, mắt như sao sáng, đứng đó mà như cách biệt cả thế gian Hàn Khiêm, đệ tử chính thức của Thương Nguyên Kiếm Tông, một trong Cửu phái lớn nhất thiên hạ.

Thương Nguyên Kiếm Tông cái tên đó khiến cả giang hồ phải nể sợ.

Mỗi năm bọn họ chỉ nhận vài đệ tử, mà đã nhận thì đều là thiên tài tuyệt thế.

Hàn Khiêm xuất hiện ở đây, bên cạnh một chuyện nhỏ như truy sát con cháu Lăng gia, là chuyện lạ thường.

Nhìn thấy thi thể Trần Mãnh và hai tên lâu la nằm la liệt, Vương Trung biến sắc, mặt cắt không còn giọt máu.

Hắn bước nhanh tới, cúi xuống xem xét vết thương.

Bàn tay run run lật xác Trần Mãnh lên, nhìn vào vết đao nơi cổ tay đứt lìa, rồi vết đao xuyên qua yết hầu.

Môi hắn mấp máy, lẩm bẩm:

"Không phải là thằng nhóc đó.

nó không thể mạnh như vậy được.

Mới hôm qua nó còn suýt chết, sao có thể.

sao có thể giết được Trần Mãnh?"

Hàn Khiêm đưa mắt nhìn quanh, ánh mắt sắc lạnh như chim ưng quét qua từng chi tiết.

Hắn bước tới chỗ xác Trần Mãnh, khẽ nhấc bàn tay đứt lìa lên xem xét, rồi nhìn vào vết đao nơi cổ.

Một lúc sau, hắn chậm rãi nói, giọng lạnh tanh như băng:

"Đao pháp nhanh, chuẩn, tàn nhẫn.

Đây là lần đầu hắn giết người, nhưng không hề do dự.

Người này mới luyện đao không lâu, nhưng có thiên phú rất tốt.

Nếu không phải là cao thủ ẩn núp, thì đúng là con mồi của các ngươi đã biến hóa thành mãnh thú.

"Hắn dừng lại, mắt nheo nheo nhìn về phía cửa sổ phía sau:

"Chạy về hướng đó.

Chưa xa đâu.

"Vương Trung cắn răng, hàm dưới bạnh ra vì tức giận và lo lắng:

"Thiếu gia Hàn Khiêm, vậy chúng ta.

xin người.

"Hàn Khiêm giơ tay ngắt lời, một cử chỉ đầy kiêu ngạo của kẻ ở trên.

Hắn ra lệnh, giọng không chút cảm xúc:

"Thả chó săn.

Nó chạy không xa.

Ta muốn xem thử, rốt cuộc là thần thánh phương nào có thể từ tay ta chạy thoát.

"Tiếng chó sủa vang lên khắp núi rừng.

Năm con chó săn to như bê con, răng nanh dài ngoẹm, mắt đỏ hoe trong đêm được thả ra khỏi chuồng.

Chúng đánh hơi quanh xác chết, rồi lao về hướng tây bắc như tên bắn chính xác hướng Lăng Vô Địch vừa chạy trốn.

Bầy người cầm đuốc chạy theo sau, ánh lửa rừng rực như một con rồng lửa đang bò trên sườn núi.

Lăng Vô Địch chạy trong bóng tối, bàn chân đạp lên lá khô phát ra tiếng động nhỏ lạo xạo không thể tránh khỏi.

Phổi hắn nóng ran như có lửa đốt, mỗi hơi thở như hít phải dao.

Mồ hôi thấm đẫm lưng áo, ướt đến lớp áo trong.

Phía sau, tiếng chó sủa ngày càng gần, càng dữ dội.

Hắn biết, nếu cứ chạy thẳng, hắn sẽ bị bắt kịp.

Chó săn nhanh hơn người, và chúng có khứu giác không thể lừa.

Mắt hắn nhìn quanh trong bóng tối, cố gắng thích nghi với ánh sáng yếu ớt của trăng sao.

Phía trước, một con suối nhỏ lấp lánh dưới ánh trăng, nước chảy róc rách nghe thanh mát.

Hắn không do dự, nhảy xuống, nước lạnh buốt thấu xương làm hắn rùng mình.

Hắn lội ngược dòng khoảng trăm mét, chân dẫm lên đá cuội trơn trượt, suýt ngã mấy lần.

Đến một đoạn có tảng đá lớn nhô lên, hắn trèo lên bờ, tiếp tục chạy về phía rừng sâu hơn.

Nhưng bọn chó săn quá tinh.

Chúng chỉ mất thêm chút thời gian để tìm lại dấu vết, rồi lại lao theo hướng hắn, tiếng sủa vang dội cả khu rừng.

"Mẹ kiếp!"

Lăng Vô Địch chửi thề, tiếng thở dốc nặng nhọc.

Hắn nhận ra mình không thể chạy thoát bọn chúng bằng cách thông thường.

Hắn dừng lại, nhìn quanh tìm địa hình thuận lợi.

Một cây cổ thụ to lớn, tán lá sum suê có thể che giấu thân ảnh.

Hắn trèo lên, nhanh nhẹn như sóc, ẩn mình trong tán lá dày, tay siết chặt chuôi đao, mắt nhìn xuống.

Năm con chó săn lao tới, lưỡi thè dài, hơi thở phả ra thành làn khói trắng trong không khí lạnh.

Chúng đánh hơi quanh gốc cây, sủa ầm ĩ, chồm lên thân cây định trèo.

Lăng Vô Địch nhìn xuống, đôi mắt lạnh như băng.

Hắn đợi.

Con chó đầu tiên con to nhất, lông đen, mắt đỏ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào hắn trong bóng tối.

Đôi mắt nó sáng quắc, phản chiếu ánh trăng, nhìn thấy hắn.

Nó sủa dữ dội, báo hiệu cho bọn chủ nhân.

Vù!

Lăng Vô Địch nhảy xuống như một mũi tên, lưỡi đao chém thẳng vào đầu con chó.

Máu văng tung tóe, nóng hổi bắn lên mặt hắn.

Con vật kêu lên một tiếng thảm thiết, đau đớn, rồi ngã lăn ra đất, chân còn giãy giụa vài cái.

"Đinh!

Giết chết chó săn, nhận được 2 điểm kinh nghiệm.

"Hai điểm?

Lăng Vô Địch suýt bật cười trong hoàn cảnh này.

Nhưng không có thời gian để cười.

Bốn con còn lại lao vào hắn như điên, hàm răng sắc nhọn nhe ra trong bóng tối, mắt đỏ hoe, nước dãi chảy ra.

Cuồng Phong Đao Pháp lại được thi triển.

Lưỡi đao vẽ lên những vòng tròn tử thần, chém vào con chó thứ hai.

Nó né được nửa người, nhưng lưỡi đao vẫn cứa vào sườn, máu phun ra.

Nó kêu thảm, nhưng vẫn lao tới cắn vào chân hắn.

Lăng Vô Địch đạp mạnh vào đầu nó, rút đao ra chém tiếp, kết liễu nó.

"Đinh!

Giết chết chó săn, nhận được 2 điểm kinh nghiệm.

"Con thứ ba và thứ tư cùng lao tới từ hai hướng.

Hắn xoay người, đao chém ngang, chém trúng cổ một con.

Con còn lại cắn được vào bắp chân hắn, răng nanh đâm sâu vào thịt.

Đau!

Hắn gầm lên, đao chém xuống đầu nó, kết liễu.

"Đinh!

Giết chết chó săn, nhận được 2 điểm kinh nghiệm."

"Đinh!

Giết chết chó săn, nhận được 2 điểm kinh nghiệm.

"Con thứ năm con cuối cùng nhìn thấy đồng bọn chết sạch, hoảng sợ, cụp đuôi bỏ chạy vào rừng, tiếng sủa thảm thiết khi chạy trốn.

Lăng Vô Địch thở dốc, cúi xuống nhìn vết cắn trên chân.

Rất sâu, máu chảy nhiều.

Hắn nhìn về phía xa, nơi ánh đuốc đang lung linh hiện ra giữa rừng già, tiếng người la hét vọng lại.

Bọn chúng đã tới rất gần, chỉ còn cách khoảng một dặm.

Hắn cắn răng, nhặt mấy cục đá, ném mạnh về phía khác để đánh lạc hướng.

Rồi lê cái chân đau, tiếp tục chạy sâu vào rừng, bỏ lại sau lưng bốn xác chó và một vũng máu loang.

Đêm càng về khuya, rừng già Chi Lăng càng tối đen như mực.

Ánh trăng đã bị mây che phủ hoàn toàn.

Bóng tối bao trùm vạn vật, dày đặc đến mức có thể cảm nhận được bằng da thịt.

Gió rít qua khe núi nghe như tiếng gào thét của vong hồn.

Nhiệt độ xuống thấp, hơi lạnh thấu xương.

Lăng Vô Địch tìm được một gốc cây cổ thụ to lớn, đường kính đến vài người ôm, tán lá sum suê có thể che giấu thân ảnh.

Hắn trèo lên một cành cây vững chắc, dựa lưng vào thân cây, thở dốc không ra hơi.

Toàn thân hắn đau nhức, từ đầu đến chân không chỗ nào không đau.

Cơ bắp mỏi nhừ như vừa trải qua một trận đòn.

Mồ hôi đã khô lại trên người để lại lớp muối trắng mằn mặn, dính vào áo khó chịu.

Vết chó cắn trên bắp chân vẫn còn rỉ máu, đau nhức.

Hắn mở túi lấy lọ thuốc trị thương vừa lấy từ xác Trần Mãnh, bôi lên vết thương.

Thuốc màu xanh, mùi thơm của thảo dược.

Vừa bôi vào, cảm giác mát lạnh lan tỏa, cơn đau dịu đi phần nào.

Hắn xé một mảnh vạt áo, băng lại cẩn thận.

Xong việc, hắn dựa vào thân cây, nhắm mắt thư giãn vài giây.

Rồi mở hệ thống, nhìn vào những dòng chữ đang lấp lánh trong đêm, duy nhất thứ ánh sáng trong bóng tối dày đặc:

Ký chủ:

Lăng Vô Địch

Cảnh giới:

Cửu phẩm đỉnh phong

Nội công:

Dịch Cân Kinh (tầng 1/9)

Võ kỹ:

Cuồng Phong Đao Pháp (tầng 1 30%)

cần thêm 700 kinh nghiệm để lên tầng 2.

Thiết Bố Sam (Hoàng cấp trung phẩm)

chưa học.

Kinh nghiệm hiện có:

210 điểm.

Hắn tính toán:

Ba tên lâu la đầu tiên:

30 điểm.

Trần Mãnh:

100 điểm.

Bốn con chó:

8 điểm.

Tổng cộng 138 điểm, cộng với số còn lại sau khi chữa thương đầu chương là 74 điểm, tổng 210 điểm.

"Ít quá."

Lăng Vô Địch lẩm bẩm, giọng thì thào trong bóng tối.

"Nhưng còn hơn không.

"Hắn nhìn vào dòng chữ Thiết Bố Sam.

Trong tình cảnh bị truy đuối như hiện tại, môn hoành luyện công pháp này có thể cứu mạng hắn.

Một đòn sơ sẩy cũng có thể khiến hắn bỏ mạng.

Tăng cường phòng ngự là lựa chọn sáng suốt.

"Học Thiết Bố Sam."

"Đinh!

Ký chủ học tập Thiết Bố Sam (tầng 1)

Cần 200 kinh nghiệm để đạt tới tầng 1?"

Lăng Vô Địch không do dự, lập tức xác nhận.

Một luồng tri thức mới tràn vào đầu hắn như vỡ đê những đường vận khí đặc biệt để tăng cường độ cứng cho da thịt, cách điều hòa hơi thở để bảo vệ nội tạng khi bị tấn công, những bài tập luyện để cơ thể trở nên rắn chắc như sắt thép, cách sử dụng chân khí để tạo thành lớp bảo vệ dưới da.

Hàng trăm hình ảnh, hàng ngàn chữ viết hiện ra trong tâm trí, tự động sắp xếp thành một hệ thống hoàn chỉnh.

Đồng thời, một luồng chân khí từ đan điền tỏa ra, ấm áp như dòng nước mùa xuân, len lỏi vào từng thớ thịt, từng tế bào, làm chúng trở nên săn chắc và dai dẻo hơn.

Hắn cảm nhận rõ ràng sự thay đổi:

làn da như được bọc thêm một lớp màng vô hình, không dày nhưng có thể chịu được những đòn đánh thông thường tốt hơn.

Cơ bắp trở nên săn chắc, xương cốt như cứng cáp hơn.

"Đinh!

Ký chủ đã đạt tới Thiết Bố Sam tầng 1."

"Thiết Bố Sam tầng 1:

Tăng cường phòng ngự cho da thịt, có thể chịu được đòn đánh thông thường của võ giả cùng cấp.

Giảm 10% sát thương vật lý.

"Kinh nghiệm còn lại:

10 điểm.

Hắn nhìn vào hai môn võ công trước mặt.

Cuồng Phong Đao Pháp cần 700 điểm để lên tầng 2.

Thiết Bố Sam tầng 2 cần 400 điểm.

"Mai mốt kiếm thêm kinh nghiệm, phải ưu tiên lên Thiết Bố Sam trước.

Sống sót mới quan trọng.

Chết rồi thì có đao pháp hay đến mấy cũng vô dụng.

"Đêm càng khuya, gió núi lạnh buốt thấu xương.

Lăng Vô Địch co ro trên cành cây, lắng nghe tiếng gió rít qua khe núi như tiếng ai than khóc, tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm, và xa xa, thỉnh thoảng vọng lại tiếng chó sủa, tiếng người hò hét vọng lại từ phía dưới chân núi.

Bọn chúng vẫn chưa từ bỏ.

Với sự xuất hiện của tên thanh niên áo trắng kia, chắc chắn cuộc truy sát sẽ còn dữ dội hơn.

Hắn nhìn lên bầu trời qua kẽ lá.

Mây đen dày đặc, không một vì sao.

Một đêm dài sắp qua, nhưng ngày mai còn dài hơn.

Hắn nhắm mắt, cố gắng chợp mắt một chút.

Ngày mai, trời sáng, cuộc săn đuổi sẽ càng khốc liệt hơn.

Hắn cần giữ sức.

Nhưng trước khi ngủ, một suy nghĩ lướt qua tâm trí hắn:

Cha của nguyên chủ người đàn ông mà hắn chưa từng gặp mặt nhưng đã để lại cho hắn cơ thể này, món nợ máu này, và những ký ức về một người cha hiền từ, luôn dạy con phải sống lương thiện ông ta đã chết vì biết được bí mật gì?

Và tại sao lại có cả đệ tử Thương Nguyên Kiếm Tông một trong Cửu phái lớn nhất thiên hạ tham gia vào chuyện này?

Một gia tộc nhỏ như Lăng gia sao có thể liên quan đến đại tông môn?

Bí mật đó nhất định không đơn giản.

Càng sâu càng nguy hiểm.

Nhưng hiện tại, điều quan trọng nhất là sống sót.

Sống sót để tìm ra sự thật.

Sống sót để trả thù cho người cha chưa từng gặp.

Sống sót để khẳng định mình trong thế giới tàn khốc này.

Lăng Vô Địch siết chặt chuôi đao, cảm nhận lớp gỉ sét cọ vào lòng bàn tay.

Mắt hắn mở to trong bóng tối, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những vì sao lấp lánh như những giọt sương trên tấm thảm nhung đen ẩn hiện sau mây, nhưng vẫn tồn tại.

Hết chương 2.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập