Chương 16: Sóng Ngầm (3)
Dưới ánh chiểu rực lửa phủ bóng xuống sân rộng của Vô Ưu Tông, Trương Phàm cho gọi hết tất cả đệ tử. Hắn đứng thẳng lưng giữa quảng trường trung tâm, ánh mắt như kiếm quét que từng khuôn mặt trong hàng ngũ đệ tử đang lần lượt tập hợp.
Từ Thanh Long Đường của Lăng Hàn, đến mấy tên tán tu mới nhập môn, từ Tô Linh Nhi ch‹ đến Tiêu Dạ, từ Từ Khánh tới Chu mập… toàn bộ lực lượng Vô Ưu Tông đã tụ đủ, đứng nghiêm chỉnh, không ai nói cười, không ai giỡn chơi.
Không khí ngưng trọng đến mức cả gió cũng dường như ngừng thổi. Trương Phàm bước lên bậc đá giữa quảng trường, ánh mắt như lưỡi đao lạnh lùng nhìn về xa xăm.
“Mới vừa rồi, ta nhận được tin từ trưởng công chúa!”
“Thanh Vân Tông đã hạ quyết tâm.”“Chúng đang giương cao cờ chính nghĩa, tập hợp nhân lực thảo phạt chúng ta!"
"Người dẫn đầu là một trưởng lão của Thanh Vân Thần Cung!"
Lời hắn vừa dứt, bên dưới lập tức vang lên tiếng xôn xao, ánh mắt các đệ tử đầy giận dữ, phẫn nộ, xen lẫn căng thẳng vàlo lắng.
Trương Phàm gio tay ra hiệu im lặng. Giọng hắn càng lúc càng trầm thấp, nhưng chữ nào chữ nấy như tiếng trống vang vọng thẳng vào lòng người.
“Chúng nói chúng ta là tà tông…”“Nhưng thế nào là tà?”
"Ai mới là chính?"
“Là chúng – Thanh Vân Tông – bao năm vơ vét, uy hiếp, tàn sát người yếu, bức c-hết tán tu, thu hút lòng người bằng danh lợi giả tạo.”“Còn chúng ta thì sao?”
“Từ ngày Vô Ưu Tông thành lập đến nay, ta chỉ có một lời thể là thu nhận kẻ cầu đạo, bảo vệ người không chốn nương thân!” Hắn vung tay, thanh Hắc Sát Chi Kiếm cắm mạnh xuống mặt đất vang lên keng một tiếng.
như sấm sét nổ vang giữa trời.
“Trận chiến này… tránh không được nữa rồi.”“Lần này, Vô Tu Cơ đại trận có thể sẽ bị phá. Kẻ địch đông, thực lực mạnh. Nhưng ta chỉ hỏi một câu…”
Trương Phàm ngẩng đầu, mắt rực cháy như lửa, tiếng nói gầm vang như rồng thét: “Các ngươi có sợ không?!”
“KHÔNG!!! — Tiếng đáp lại như sóng gào núi lở, tất cả đệ tử đồng loạt hét lớn, máu nóng sôi trào.
“Các ngươi có dám chiến không?!”
“DÁMH!”
“Thế thì từ giờ trở đi, gươm không rời tay, mắt không rời chiến báo!”
“Lần này, ta muốn cả Bắc Hoang biết rằng Vô Ưu Tông chúng ta không phải là chốn để bất kỳ ai muốn dẫm lên là dẫm!”
“Chúng ta không có chống lưng, không có linh mạch ngàn năm, không có truyền thừa nhưng chúng ta có tâm!”
“Một khi kẻ địch tới, ta sẽ cùng tất cả mọi người… đạp núi xương, nhuộm đỏ đất này bằng máu của chúng!” Cả quảng trường như rung chuyển. Tiếng hô “Sát!” vang dậy cả dãy núi vô danh, truyền xa đến tận chân trời. Nhiều đệ tử mắt đỏ hoe vì máu nóng, nhưng trong lòng không còn sợ hãi chỉ còn chiến ý.
Trận chiến sinh tử này, chính thức kéo màn.
Bóng tối lan dần, không khí trong Vô Ưu Tông vẫn nóng như lửa đốt. Lệnh chiến vừa ban, toàn tông môn lập tức chuyển sang trạng thái chuẩn bị cao độ. Nhưng giữa hỗn loạn đó, Tô Linh Nhi vẫn giữ được sự điểm tĩnh và gon gàng quen thuộc.
Trong kho trang bị phía sau tiền viền…
“Nhẹ tay một chút, đống nỏ tiễn đó ta mới kiểm tra lại sáng nay!” – Linh Nhi cao giọng nhắc một đệ tử suýt làm rơi rương cung.
Một bên, Diệp Linh Nhi cũng đang nhanh chóng kiểm tra từng kiện áo giáp, v-ũ k-hí, từ đao, kiếm, cung, tiễn cho đến khiên chắn. Mặc dù. không phải linh khí, nhưng chúng đều được nàng chọn lọc kỹ càng từ các thợ rèn nổi tiếng trong vùng.
“Từng kiện đểu là vật tốt, đủ để các đệ tử ứng chiến… Chỉ là đừng mơ chém gãy linh khí!” — Diệp Linh Nhi mim cười nhắc nhở, nhưng mắt vẫn không rời đống trang bị.
Bên ngoài sân, Tiêu Dạ đang luyện tập bộ pháp với thanh hỏa kiếm trong tay. Từ sau khi thức tỉnh Hỏa Long Võ Hồn, tu vi hắn như được rót thêm dầu vào lửa, tăng tiến vượt bậc.
Giờ đây, hắn đã là Lục Giai Tiểu Hồn Sư, khí thế mạnh mẽ, một kiếm quét ngang là cuồng.
Phong nóng rực theo sau, khiến các tân đệ tử xung quanh không khỏi líu lưỡi.
Tại đại điện, Trương Phàm cùng Lăng Hàn ngồi trước bản đồ chiến lực…
Hai người ngồi đối diện nhau, trước mặt là một tấm thẻ ngọc lập thể hiện lên toàn bộ số lượng và tu vi hiện tại của Vô Ưu Tông.
Trương Phàm nhíu mày: “Toàn tông hiện tại có bao nhiêu người có thể ra trận?”
Lăng Hàn trầm giọng đáp: “Tổng cộng 108 người. Trong đó trên lục giai là 9 người, từ ngũ giai đến lục giai là 21 người, tứ giai trở xuống hơn 70 người, chủ yếu là tán tu, dân nghèo nhập môn. Toàn bộ đều là tiểu hồn sư. Còn lại là vài đứa trẻ mới vào sơ hồn."
Trương Phàm gật đầu, ánh mắt lóe sáng, liền hỏi tiếp: “Vậy Thanh Long Đường thì sao?”
Lăng Hàn cười nhẹ, ánh mắt sắc như dao: “Thanh Long Đường hiện có 37 người, chia làm ba tiểu đội. Trong đó cao nhất là Chu Đại Sơn và Từ Khánh bát giai tiểu hồn sư, Triệu Tiểu Manh thất giai tiểu hồn sư, thêm vào đó là người lục giai, 11 người ngũ giai còn lại đều là tứ giai."
"Võ hồn tất cả đều phù hợp để đánh trực diện, có thể làm tiên phong!"
Trương Phàm gật đầu hài lòng, ngón tay gõ nhẹ lên bàn.
“Tốt lắm, ngươi tạm thời giấu lực lượng chính của Thanh Long Đường. Khi đại chiến nổ ra, cho bọn chúng đánh sau trận, lật kèo từ trong lòng quân địch.”
"Chia ra một đạo bảo vệ những đứa trẻ!"
Ngoài trời, trống trận chưa vang mà sát khí đã lặng lẽ thẩm vào từng ngọn cỏ, từng phiến đá quanh Vô Ưu Sơn.
Sóng gió… đang đến rất gần.
Trương Phàm ngồi một chút mơ hồ hình như hắn đã quên đi điều gì. Hắn kéo tới kéo lui bảng hệ thống mãi liền bất ngờ vỗ trán: "Xem ta kìa!"
Nhiệm vụ hệ thống tạo dựng Thanh Long Đường hắn đã hoàn thành từ lâu. Chỉ có điều lúc đó hắn đang đau não với cô công chúa liền quên mất.
[Nhiệm vụ tạo dựng: Thành lập Thanh Long Đường – Hoàn Thành]
[Phần thưởng: bản vẽ kiến trúc Thanh Long Đường, 1 giọt chân long chỉ huyết, 50 điểm hệ thống] Trương Phàm nhìn vào giọt máu trên hệ thống mãi không biết nên sử dụng thế nào. Bỗng nhiên hắn chót nhớ tới Hắc Sát Chi Kiếm. Sau trận '1 chọi 100' độ tăng trưởng của kiếm đã được 85%. Hắn quyết định cho Hắc Sát Kiếm hấp thu Chân Long chỉ huyết.
Dưới ánh trăng nhàn nhạt trải dài trên nền trời Bắc Hoang, Trương Phàm một mình đứng trong một sân đá vắng vẻ phía sau đại điện. Gió đêm se lạnh lướt qua vạt áo hắn, mang theo một luồng sát khí nhè nhẹ — không phải đến từ hắn, mà từ Hắc Sát Chi Kiếm đang lặng lẽ nằm trong tay.
Trương Phàm ngẩng đầu, ánh mắt trầm xuống, sau đó từ hệ thống, lấy ra một ngọc bình nhỏ bên trong chứa một giọt máu đỏ sậm như dung nham — Chân Long Chi Huyết.
Máu rồng này không phải vật tầm thường. Dù chỉ một giọt, khí tức bá đạo và cổ xưa toát ra từ trong bình đã khiến linh khí trong thiên địa dao động, như có một sinh linh viễn cổ đang giương nanh múa vuốt trong hư không.
Trương Phàm hít sâu một hơi, rót lĩnh lực vào Hắc Sát Chi Kiếm, làm thanh kiếm phát ra tiếng rít khe khẽ, lưỡi kiếm rung lên như một con dã thú đang đói khát.
“Đừng nói ta không cho ngươi ăn ngon, — hắn cười nhạt, mở nắp ngọc bình, để một giọt chân long chỉ huyết nhỏ xuống lưỡi kiếm.
Ngay khi giọt máu chạm vào thân kiếm — “ÙNGV Một tiếng long ngâm mơ hồ vang lên từ đáy lòng đất. Toàn bộ Hắc Sát Chi Kiếm đỏ rực như sắt nung, kiếm thể rung động dữ dội. Trên lưỡi kiếm, từng đường vân đỏ như long lân hiện ra, ẩn hiện hình ảnh một đầu hỏa long gào rú, xoay chuyển quanh thân kiếm. Một luồng sát khí và uy áp bá đạo cuồn cuộn bốc lên, khiến đám đá xung quanh vỡ vụn từng mảng. Đám chim thú gần đó hoảng loạn bỏ chạy.
Trương Phàm vẫn giữ tay trên chuôi kiếm, khí tức quanh người bị ảnh hưởng kéo căng như dây đàn, trán rịn mổ hôi lạnh nhưng ánh mắt vẫn cực kỳ kiên định.
Hắc Sát Chi Kiếm đang gào thét như thể muốn xé rách không gian, hút lấy toàn bộ chân long chi huyết, rồi sau đó “ÂM! một tiếng nrổ nhẹ — cả thanh kiếm liền tái tạo lại khí tức, trầm ổn hơn, nhưng sâu thẳm bên trong là một thứ gì đó nguy hiểm hơn gấp nhiều lần trước kia.
[Ding! Chúc mưng ký chủ nhận được hạ phẩm thánh khí Hắc Long Sát Kiếm!]
[Công dụng]
[Long Hồn Tề Minh: Khi thi triển kiếm ý cực hạn, có thể kích phát long ngâm, khiến kẻ địch bị áp chế tâm thần, người yếu sẽ run rẩy, người mạnh cũng mất tập trung trong nháy mắt]
[Thôn phê: Trong chiến trận điên cuồng hấp thụ huyết khí xung quanh bổ sung uy năng đồng thời tăng cấp] Trương Phàm vui sướng không thôi nhìn chằm chằm vào thanh kiếm trên tay.
Thân kiếm dài hơn một chút, lưỡi kiếm mảnh hơn nhưng sắc bén lạ thường, có thể cắt vỡ kim thiết như chém lá khô. Đường vân đỏ rực như long lân lan dọc theo thân kiếm, thỉnh thoảng ẩn hiện hình ảnh hỏa long uốn lượn. Khi kiếm rút ra, có tiếng long ngâm mơ hổ, sát khí cuồn cuộn như lửa địa ngục. Chuôi kiếm biến đổi thành hình đầu rồng cách điệu, miệng rồng ngậm lấy lõi ngọc đỏ như máu — nơi tỉnh huyết hội tụ.
Trương Phàm nhanh chóng dời bước tới sân diễn võ. Hắn nôn nóng muốn thử xem sức mạn!
của một thanh thánh khí là như thế nào.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập