Lâm Vũ Thành bất giác đứng bật dậy đập tay xuống bàn, hưng phấn hét lên.
Rầm!
"Thành công rồi, ha ha ha!
Đinh!
Đang tiến hành trao phần thưởng cho ký chủ.
Do đây là lần sáng tạo pháp môn đầu tiên, hệ thống áp dụng chế độ nhân đôi phần thưởng như đã thông báo trước đó.
Giọng hệ thống vẫn đều đều cứng nhắc, nhưng với Lâm Vũ Thành lúc này, nó nghe hay hơn bất kỳ khúc nhạc nào.
Phần thưởng thứ nhất:
Dung Nhan Đan tứ phẩm, số lượng hai viên.
Công dụng:
Phục hồi dung mạo về 20 tuổi của người dùng, đồng thời tẩy trừ tạp chất trong da và cơ thể tích lũy theo năm tháng.
Ngay khi giọng hệ thống vừa dứt, hai viên đan dược nhỏ bằng ngón tay cái, sắc xanh ngọc bích, tỏa ra mùi thơm nhẹ như hoa lan đột nhiên xuất hiện ngay trên lòng bàn tay Lâm Vũ Thành.
Hắn ngây người nhìn chúng hồi lâu, không nói được câu gì.
Phần thưởng thứ hai:
Tăng hai mươi năm thọ nguyên.
Rào…
Lúc này, Lâm Vũ Thành cảm thấy một luồng ấm áp kỳ lạ chạy dọc từ đỉnh đầu xuống tận gót chân, như ai đó đổ một ấm trà nóng vào bên trong lồng ngực đang băng giá.
Hắn đứng yên, cảm nhận cái cảm giác kỳ diệu ấy lan tỏa khắp người, rồi nhìn xuống bàn tay, những nếp nhăn vẫn còn đó, nhưng hắn biết trong người mình vừa thay đổi một thứ gì đó không thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Phần thưởng thứ ba, phần thưởng bổ sung ngoài dự kiến do mức độ sáng tạo vượt chuẩn:
Bí thuật Nhất Chỉ Khai Thiên.
Lâm Vũ Thành giật mình.
Khoan đã, đó là cái gì?"
Nhất Chỉ Khai Thiên là bí thuật độc lập, không yêu cầu linh căn, vận dụng toàn bộ năng lượng nội sinh tích lũy trong Ngọc Cốt và Phủ Tinh, dồn vào một ngón tay duy nhất trong một khoảnh khắc duy nhất.
Uy lực tỷ lệ thuận với cảnh giới tu luyện của người sử dụng.
Khi đạt Hoàn Mỹ Thể viên mãn, một chiêu Nhất Chỉ Khai Thiên có thể đánh bại tu tiên giả Trúc Cơ trung kỳ.
Lâm Vũ Thành đứng chết lặng một lúc, Nhất Chỉ Khai Thiên chẳng phải là Nhất Dương Chỉ trong Thiên Long Bát Bộ sao?
Nhưng cái tên thì lại bá khí hơn rất nhiều.
Trúc Cơ trung kỳ, một cảnh giới mà cả cuộc đời này hắn chưa từng dám mơ chạm tới.
Hắn nhìn xuống ngón tay trỏ của mình chai sần, đen đúa, nứt nẻ vì bao nhiêu năm cầm cuốc cầm cày rồi bất giác bật cười lớn.
Tiếng cười khàn khàn của người đàn ông ngoài năm mươi tuổi vang lên trong căn nhà gỗ nhỏ, lần đầu tiên sau rất nhiều năm, không có chút gì đắng cay trong đó.
Hệ thống, ngươi biết không, mười lăm năm qua ta cứ tưởng ông trời đóng hết cửa với ta rồi, không ngờ cũng có ngày ta vực dậy… ha ha ha.
Hệ thống im lặng một nhịp, rồi đáp lại theo đúng cái giọng cứng nhắc như máy móc quen thuộc.
Hệ thống không có chức năng bình luận về quan điểm triết học của ký chủ.
Lâm Vũ Thành lại cười, lần này còn to hơn.
Ha ha ha… Ngươi chẳng có tí phong tình nào hết, thật nhàm chán.
….
Lâm Vũ Thành tạm thời không nghĩ đến những thứ khác, cúi xuống nhìn vào hai viên Dung Nhan Đan nằm gọn trong lòng bàn tay, không chút do dự hắn nhặt một viên đưa lên miệng nuốt vào.
Vị ngọt nhanh chóng tan ra đầu lưỡi, thoang thoảng mùi thơm nhẹ, rồi một luồng ấm nóng chạy thẳng xuống cổ họng, lan ra khắp tứ chi bách hải.
Chỉ một khắc sau, Lâm Vũ Thành cảm thấy da mặt mình bắt đầu xảy ra biến hóa kỳ lạ.
Giống như ai đó đang dùng bàn tay mềm mại, nhẹ nhàng vuốt phẳng từng nếp nhăn từ bên trong, từ trán xuống thái dương, từ đuôi mắt xuống gò má.
Bất giác, làn da vốn thô ráp bỗng bám đầy bã, từng chút một rơi xuống đất lộ ra làn da mịn màng trẻ trung.
Hắn kinh hãi bước vội vào trong nhà, tìm đến mảnh đồng nhỏ dùng để làm gương, thứ duy nhất phản chiếu được hình ảnh trong cái căn lều tồi tàn này.
Chứng kiến khuôn mặt trong tấm gương đồng, Lâm Vũ Thành đứng yên chết lặng.
Người trong gương đã không còn là lão nông ngoài năm mươi tuổi, cùng với khuôn mặt hằn sâu vết thời gian nữa.
Mái tóc bạc từ từ thay đổi đen nhánh như mực đổ, những nếp nhăn trên trán, khóe mắt, hai bên miệng hoàn toàn biến mất hết không để lại dấu vết.
Làn da trở nên trắng sáng đến kỳ lạ, căng mịn như ngọc được đánh bóng.
Đôi mắt vốn đục bây giờ sắc bén, trong veo, với một chiều sâu trầm tĩnh khó đoán bên trong.
Khuôn mặt hiện ra là của một người thanh niên ngoài đôi mươi, tuấn lãng đến mức khó tả.
Đường nét sắc sảo, cằm vuông vức, môi mỏng, lông mày đậm cong tự nhiên.
Nếu hắn bước vào bất kỳ thành thị nào trên Xích Quỷ Đại Lục này, chắc chắn sẽ khiến không ít người quay đầu nhìn lại.
Thế nhưng… khi hắn cúi mắt nhìn xuống bản thân.
Bộ y phục trên người là thứ hắn đã mặc ba năm nay, vải thô bạc màu loang lổ vết bùn đất chưa kịp giặt, mép áo sờn rách, hai đầu gối quần vá chằng vá đụp bằng những mảnh vải khác màu.
Trên cổ tay còn dính một vệt đất đen từ buổi sáng ra đồng chưa kịp rửa.
Một khuôn mặt như thể bước ra từ tranh vẽ, lại đặt trên thân người trông như ăn mày vừa thoát khỏi chuồng bò.
Lâm Vũ Thành nhìn mình trong mảnh đồng một lúc lâu, rồi bất đắc dĩ thở dài.
Đúng là trời cho khuôn mặt đẹp mà không cho bộ đồ tử tế.
Hắn quay sang nói với hệ thống.
Hệ thống, cất giúp ta viên đan dược còn lại vào kho.
Đã lưu trữ.
Kho chứa hiện tại:
Dung Nhan Đan tứ phẩm, một viên.
Lâm Vũ Thành gật đầu liền sải bước đi ra ngoài.
—
Nắng chiều trải vàng trên khoảng sân đất trước nhà.
Hàng cây cổ thụ đứng im trong gió nhẹ, lá xanh đung đưa lười biếng.
Lâm Vũ Thành đứng thẳng người, nhìn vào một thân cây gần nhất cách chừng nửa thước.
Hắn hít một hơi dài, lập tức giơ tay phải lên, duỗi thẳng ngón trỏ, dồn hết tinh thần vào đầu ngón tay, đánh ra một chỉ tùy ý.
“Nhất Chỉ Khai Thiên.
Vù!
Một luồng gió nhẹ hẫng thoáng qua đầu ngón tay, đủ để chiếc lá gần nhất rung lên khẽ khàng rồi rụng xuống đất.
Lâm Vũ Thành trợn mắt nhìn chiếc lá nằm dưới chân mình, im lặng một hồi lâu.
"."
Hệ thống.
Ký chủ có yêu cầu gì?"
Ta vừa dùng Nhất Chỉ Khai Thiên đánh rụng một cái lá.
Hệ thống ghi nhận.
Ngươi có gì để nói không?"
Kết quả nằm trong dự đoán.
Ký chủ hiện tại là phàm nhân, chưa thể tu luyện nên cơ thể không có nội lực.
Nhất Chỉ Khai Thiên yêu cầu năng lượng nội sinh tích lũy qua quá trình tu luyện Lục Thể Biến mới có thể phát huy uy lực.
Hiện tại ký chủ dùng chiêu này tương đương với… người thường chỉ tay vào không khí.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập