“Tầng hai, Tẩy Tức Thấm Linh:
Kết hợp hô hấp Giác Hải với một bài vận động nhẹ gồm mười hai động tác kéo giãn đặc biệt, giúp khí huyết lưu thông đều khắp, kích thích quá trình trao đổi chất ở tầng tế bào.
Kiên trì ba mươi ngày, tạp chất trong cơ thể sẽ tự đào thải qua mồ hôi và hơi thở.
Dấu hiệu đột phá:
mồ hôi đầu tiên sau khi luyện tập có mùi khác thường, da bắt đầu sáng lên.
Tầng ba, Khắc Mạch Chú Tức:
Phức tạp nhất trong sáu tầng đầu, người tu dùng ý niệm vẽ lên hệ thống mạch máu bên trong, tạo ra những lộ trình dẫn năng lượng mới dọc theo các kinh mạch vốn bị bỏ trống do không có linh căn.
Quá trình này đau đớn là không thể tránh khỏi.
Nhưng công pháp cung cấp một kỹ thuật thở đặc biệt giúp phân tán cơn đau thành từng luồng nhỏ, giảm thiểu đến mức chịu đựng được, cần ít nhất sáu mươi ngày.
Tầng bốn, Ngưng Thần Phủ Tinh:
Lấy trạng thái tĩnh tâm làm nền tảng.
Người tu ngồi thiền, dùng ý niệm đồng thời quan sát và nén từng nội tạng tim trước, rồi phổi, gan, thận, dạ dày.
Không phải cưỡng ép mà là dẫn dắt, như người thợ rèn ủ kim loại trong than hồng, chậm nhưng chắc.
Mỗi nội tạng hoàn thành một lần nén, mật độ tế bào tăng lên một bậc.
Hoàn thành đủ năm nội tạng mới được coi là đột phá tầng này.
“Tầng năm, Trú Cốt Ngọc Tức:
Người tu dùng ý niệm dẫn năng lượng nội sinh đã hình thành qua bốn tầng trước chạy vào xương cốt, từ xương nhỏ ở ngón tay đến xương lớn ở đùi, từ xương sườn đến cột sống.
Xương bắt đầu đổi chất từ bên trong, dần dần hình thành lớp tủy đặc biệt có khả năng lưu trữ năng lượng.
Đây là tầng lâu nhất, cần nhẫn nại tuyệt đối.
khi gõ nhẹ lên xương cẳng tay, âm thanh phát ra trầm và vang hơn bình thường, như gõ vào khúc gỗ rắn chắc.
“Tầng sáu, Viên Mãn Hoàn Mỹ:
Không có kỹ thuật mới, đây là tầng hợp nhất người tu luyện dùng toàn bộ những gì đã học từ năm tầng trước, vận hành đồng thời trong một chu thiên hoàn chỉnh.
Nhận thức, tế bào, mạch lộ, nội tạng, xương cốt, tất cả chạy cùng nhịp, như một dàn nhạc cuối cùng hòa âm đúng điệu.
Khi chu thiên đầu tiên hoàn chỉnh không có điểm ngắt, người tu chính thức đạt Hoàn Mỹ Thể.
“Tầng bảy, Khai Linh Môn (Thụ Khí cảnh)
Không phải tầng tu luyện, mà là cánh cửa.
Khi Hoàn Mỹ Thể đạt viên mãn, cơ thể người tu đã được cải tạo đến mức cao nhất mà một phàm thể có thể đạt được.
Lúc này, thân thể sẽ tự nhiên mở ra một khả năng mới cảm nhận và hấp thu linh khí thiên địa, dù không có linh căn.
Đây không phải hấp thu theo kiểu tu chân thông thường, mà là hấp thu qua da thịt, qua xương cốt, qua hơi thở mặc dù chậm hơn, nhưng thuần khiết hơn, ổn định hơn.
Từ đây, người tu bước vào cảnh giới tiếp theo của hệ thống.
—
Lâm Vũ Thành tò mò hỏi"Hệ thống, kiểm tra như thế nào rồi?
Có ổn không?"
Lần này hệ thống phản hồi nhanh hơn.
"Đinh!
Đang suy diễn Cửu Tầng Thân Công… 23%.
61%.
89%.
Hoàn tất!"
Hệ thống xác nhận:
Cửu Tầng Thân Công đáp ứng đầy đủ yêu cầu nhiệm vụ.
Nền tảng vững chắc, logic rõ ràng, lộ trình từ phàm thể đến khai linh hoàn chỉnh.
Đặc biệt, tầng Khai Linh Môn được đánh giá là một bước đột phá sáng tạo, mở linh khí qua thân thể thay vì linh căn là điều chưa từng tồn tại trong tu chân giới này.
"Lâm Vũ Thành khẽ ngẩng đầu lên, khóe miệng thoáng cong.
Nhiệm vụ hai hoàn thành, phần thưởng đang được trao…"Một luồng ấm kỳ lạ chạy qua lòng bàn tay phải của hắn, rồi xuất hiện trong tâm trí, một thông tin hiện ra vị trí của một tòa linh mạch cấp một, nó được đặt nằm ngay dưới lòng đất chỗ hắn đang ngồi, đủ để nuôi dưỡng việc tu luyện cho một người trong nhiều năm.
Xung quanh phạm vi năm mươi mét, từng tia linh khí nhàn nhạt như có như không xuất hiện, hơi ấm thấm thấu vào da thịt khiến Lâm Vũ Thành sảng khoái không thôi!
Nhưng đáng tiếc, hắn lại không thể hấp thu tu luyện, chỉ dùng để xoa bóp tinh thần.
Đồng thời, trên mặt bàn trước mặt hắn, một thanh kiếm ngắn vừa xuất hiện một thân kiếm màu xanh lam nhạt, dài tám tấc, lưỡi mỏng như cánh ve, ánh lên dưới nắng chiều rọi qua khe cửa sổ, đơn giản nhưng lại vô cùng sắc bén.
Lâm Vũ Thành cầm thanh kiếm lên, lật qua lật lại xem.
"Đây là thanh kiếm cấp bậc Hoàng khí sao?
Cũng tốt đó chứ?"
Hiện tại còn lại nhiệm vụ một, thời gian chỉ còn nửa tháng nữa là hết thời hạn, hệ thống nói nhận đệ tử, chắc hẳn sẽ không phải tùy tiện mà đem về được, nếu không hệ thống cũng không cho thời gian là một tháng, ít nhất phải là loại người được hệ thống công nhận.
Lâm Vũ Thành thở dài, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, lẩm bẩm.
"Hệ thống, ta phải tìm ở đâu?"
Hệ thống không có chức năng định vị mục tiêu đồ đệ, ký chủ cần tự tiến hành, người tu tiên xem trọng một chữ Duyên."
"Thật hữu ích.
"Hắn mỉa mai nhẹ, thì ra những suy nghĩ nãy giờ của hắn đều vô ích, cái hệ thống rách nát này làm gì có mắt thẩm mỹ đâu cơ chứ?"
Đinh!
Hệ thống ghi nhận phản hồi của ký chủ.
"Khuôn mặt Lâm Vũ Thành đen kịt lại, hắn không nói gì nữa, cái hệ thống này còn khá mặt dày.
Hắn nhìn xuống đôi giày rơm cũ nát dưới chân, rồi nhìn lại khuôn mặt tuấn lãng của mình phản chiếu mờ trên mặt nước cái chum ở góc sân.
"Trước tiên… Ta cần một bộ quần áo tử tế hơn, đi ra ngoài thu đồ đệ người ta tưởng là thu nạp vào phái cái bang!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập