Chương 6: Thanh Dương Trấn

Lâm Vũ Thành nhìn bộ y phục rách nát trên người, thở dài một cái rồi hỏi hệ thống.

"Hệ thống, ngươi vừa trao cho ta linh mạch với kiếm pháp khí, vậy có thể cấp thêm một bộ y phục tử tế không?

Ta không thể đi tìm đồ đệ với bộ dạng ăn mày thế này đâu nha!

"Hệ thống im lặng một lát.

"Đinh!

Yêu cầu hợp lý, hệ thống xét thấy hình tượng ký chủ ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng hoàn thành nhiệm vụ thu nạp đồ đệ, miễn phí cấp phát một bộ y phục thường phẩm.

"Giọng nói vừa dứt, một luồng ánh sáng xanh nhạt lóe lên, bộ y phục vốn cũ kỹ trên người Lâm Vũ Thành biến mất, thay vào đó là một bộ trường bào màu xám khói, vải mịn nhưng không quá hoa lệ, thắt lưng da nâu đơn giản, tóc được búi gọn bằng một chiếc trâm gỗ mộc mạc.

Hắn nhìn xuống bản thân, mới gật đầu hài lòng.

Khuôn mặt tuấn lãng, y phục chỉnh tề bây giờ trông có vẻ ra dáng một vị tiên nhân ẩn thế hơn đôi chút.

"Hệ thống!

Ngươi đúng là quá hiểu chuyện rồi đó!

Hắn vác thanh kiếm Hoàng cấp lên lưng, đặt cho nó cái tên là Thiên Hoàng Kiếm, sau đó bước ra khỏi căn chòi nhỏ, nhìn về phía con đường mòn dẫn ra khỏi núi Mạn Sa, khoảng một trăm dặm phía đông là Thanh Dương Trấn, với tình hình hiện tại chắc mất khoảng một ngày đường đi bộ.

Không còn cách nào khác, Lâm Vũ Thành còn không có tu vi, lại không biết ngự kiếm phi hành, nên chỉ có thể đi bộ thôi.

Từ khi ẩn cư trong núi, đây là lần đầu tiên sau nhiều năm Lâm Vũ Thành bước trên con đường có dấu chân người.

Chân hắn vẫn còn quen với đất rừng hơn đất bằng, nhưng hắn không vội, cứ thế đi đều bước, ngắm cảnh hai bên đường thay đổi dần từ rừng rậm sang đồng ruộng, rồi từ đồng ruộng sang những mái nhà lác đác xa xa.

Đến chiều tà thì Thanh Dương Trấn hiện ra trước mắt.

Lâm Vũ Thành đứng lại ở cổng trấn một lúc, nhìn vào bên trong.

Đây không phải thành thị lớn, nhưng so với cái hoang sơ của núi Mạn Sa thì náo nhiệt hơn gấp trăm lần.

Hai bên đường chính là hàng dài các gian hàng san sát nhau, tiệm linh đan tỏa ra mùi thơm nồng nàn, giá trưng bày đầy những lọ nhỏ màu sắc sặc sỡ.

Cửa hàng thảo dược với những bó cỏ khô treo lủng lẳng từ mái hiên xuống tận sàn, tiệm xác yêu thú cùng không ít bộ da thú đủ loại phơi căng trên giá gỗ, mùi tanh nhẹ thoảng trong gió chiều.

Người người qua lại tấp nập tu sĩ áo bào lượt là, thương nhân vai mang túi nặng, trẻ con chạy lon ton giữa các gian hàng.

Lâm Vũ Thành bước vào, mắt nhìn khắp nơi như người lần đầu thấy biển.

Mấy năm ẩn cư trong núi, hắn đã quên mất thế giới bên ngoài trông như thế nào.

Trước tiên kiếm chỗ ăn đã.

Hắn đang đi dọc theo con phố chính, vừa ngắm nghía một lọ đan dược trưng bày trong tủ kính của một tiệm nhỏ, bất ngờ nghe thấy tiếng ồn ào phía trước.

Trước cửa một khách điếm tên Vạn Lý Lầu, một đám người đang tụ tập xem náo nhiệt, không ngừng xì xào bàn tán.

“Giang thiếu chủ lại hà hiếp dân nữ nữa rồi kìa!

Cứ mười ngày nữa tháng lại có chuyện xảy ra.

“Hết cách, ai bảo người ta có quyền có thế, người như vậy chúng ta không thể nào chọc vào được!

“.

Lâm Vũ Thành bước lại gần tò mò chen vào xem thử.

Bên trong có một cô gái khoảng mười lăm tuổi đang ngồi co rúm trên mặt đất, y phục rách tả tơi, mặt mày lấm lem, tóc rối bù che gần hết khuôn mặt.

Trước mặt cô gái là một thiếu niên tuổi chừng mười lăm mười sáu, y phục lụa bạch tinh tế, mặt mày anh tuấn, tay cầm quạt xếp bằng gỗ đàn hương gõ nhẹ vào lòng bàn tay.

Đứng sau lưng thiếu niên là bốn tên tay sai lực lưỡng, đang dùng lời lẽ hùng hổ đe dọa cô gái kia.

Con bé hỗn láo này, mày dám đụng vào người thiếu chủ nhà ta mà muốn bọn tao bỏ qua à?"

Quỳ xuống xin lỗi Giang thiếu chủ đi!

Bằng không ông đập cho gãy chân!

Cô gái sợ hãi cúi đầu, hai tay siết chặt vào nhau, không nói một lời, nhưng toàn thân run rẩy rõ ràng.

Đám đông xung quanh xì xào nhưng không ai dám lên tiếng, lo sợ tai bay vạ gió, ông nội tên thiếu niên kia có tiếng là bao che, nếu không may chọc vào, cả nhà họ sẽ không yên ổn ở Thanh Dương Trấn.

Lâm Vũ Thành có hơi buồn bực, đi dạo quanh trấn mà cũng gặp được tình huống oái ăm như vậy, hắn muốn ra ngăn cản nhưng liền đứng yên lại, bởi vì phát hiện người thanh niên họ Giang kia có gì đó rất lạ, giống như không muốn làm lớn chuyện, nói đúng hơn là không giống kẻ ác.

Hắn kinh ngạc, một kẻ chuyên hà hiếp dân nữ, sao lại có biểu cảm này?

Lâm Vũ Thành lập tức truyền tâm niệm lặng lẽ hỏi.

Hệ thống, quét thông tin cô gái đó cho ta.

Đinh!

Đang quét…"

Một bảng thông tin hiện ra trước mắt hắn.

“Tên:

Vân Ly

Tuổi:

15

Thân phận:

Vô gia cư, cô nhi

Tu vi:

Phàm nhân

Thể chất đặc biệt:

Huyền Âm Thánh Thể

Đánh giá:

Thể chất hiếm có bậc nhất, nếu được tu luyện đúng cách, tiền đồ vô lượng.

Hiện tại tiềm năng hoàn toàn bị phong ấn do môi trường sống.

Lâm Vũ Thành đọc xong, khẽ nhướng mày.

“Huyền Âm Thánh Thể.

” Hắn không hiểu rõ ý nghĩa cụ thể, nhưng chữ hiếm có bậc nhất đủ để hắn biết đây là thứ không tầm thường.

Tiếc là không phải phế linh căn, rõ ràng không phải người hắn đang tìm kiếm.

Hệ thống, quét luôn thiếu niên đó.

Đinh!

Đang quét…"

*Tên:

Giang Trọng Minh.

Tuổi:

16

Thân phận:

Thiếu chủ Giang gia, một trong tứ đại gia tộc Thanh Dương Trấn.

Tu vi:

Phàm nhân, kinh mạch vỡ nát, không thể tu luyện.

Linh căn:

Linh căn bị phế (Địa cấp)

Đặc biệt:

Dựa vào ý chí cực mạnh, tự luyện ra một chút nội lực mỏng manh qua phương pháp không chính thống.

Hôn ước:

Lý Tố Nhi, thiên tài Lý gia, đệ tử nội môn Thanh Vân Tông, hôn ước chưa bị hủy.

Hoàn cảnh:

Phụ thân bị ám sát, nghi bởi người trong nội bộ Giang gia.

Bản thân từng bị ám toán, kinh mạch vỡ nát là hậu quả của lần đó, hiện tại đang nhẫn nhục giả làm kẻ ăn chơi trác táng để tránh sự chú ý, âm thầm điều tra.

Tìm cơ hội tu luyện để một năm sau bước vào kỳ thi tranh đoạt vị trí gia chủ Giang gia.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập