Chương 8: Giang Trọng Minh rời Giang gia

Giang Trọng Minh hoàn toàn im lặng, trong lòng tràn ngập sóng lớn, thấy hắn đã bắt đầu tin tưởng, Lâm Vũ Thành không muốn nói thêm nữa tránh gây phản tác dụng, hắn liền đứng dậy, chỉ nói một câu cuối trước khi quay lưng.

"Nếu muốn tu luyện lại từ đầu thì hãy đến núi Mạn Sa, cách Thanh Dương Trấn một trăm dặm về phía tây bắc, trong núi có một căn chòi nhỏ…”

Lâm Vũ Thành bước ra khỏi bàn.

Và ngay lúc đó, hắn âm thầm vận dụng nửa tháng công phu luyện tập Nhất Chỉ Khai Thiên, không phải để tấn công, mà chỉ phóng thích một luồng năng lượng nội sinh mỏng manh qua đầu ngón tay, tản ra trong không khí tạo thành một làn gió lạnh vô hình.

Không có sức sát thương, càng không có ánh sáng rực rỡ.

Chỉ là một luồng khí lạnh đột ngột lan tỏa quanh bàn, đủ để tóc mai của Giang Trọng Minh khẽ rung, đủ để da gà nổi lên dọc theo cổ tay thiếu niên.

Cái cảm giác đó vô cùng lạnh, sắc bén, mang theo cỗ uy áp như có như không, cảm giác này ngay cả ông nội hắn Giang Bá Hùng cũng không hề cảm nhận qua, thậm chí còn đáng sợ hơn, rất may là nó chỉ kéo dài chưa đầy một nhịp thở.

Khóe miệng Lâm Vũ Thành dương lên, hắn cảm nhận được tâm cảnh của tên thiếu niên đã lung lay, liền ung dung bước ra khỏi tửu lâu, hòa vào dòng người trên phố, như thể không có chuyện gì xảy ra.

Bên trong tửu lâu, Giang Trọng Minh ngồi yên một lúc lâu, sự kinh hãi còn chưa kịp lắng xuống.

Một tên tay sai bên cạnh khẽ hắng giọng.

Thiếu chủ, người đó rõ ràng là kẻ lừa đảo, mong người đừng tin hắn!

Tên thứ hai gật đầu phụ họa.

"Đúng vậy, lừa đảo thì thường nói những điều nghe có vẻ thật, thiếu chủ đừng để bị dụ.

"Giang Trọng Minh không trả lời ngay.

Hắn nhìn xuống mu bàn tay mình, nơi làn da gà vừa nổi lên rồi lặng xuống, ánh mắt lại nhìn ra khung cửa tửu lâu, nơi bóng dáng Lâm Vũ Thành đã khuất hẳn vào dòng người đông đúc.

"Ta nghĩ hắn không phải lừa đảo, mà là đang nói thật!

"Giọng hắn trầm xuống, chậm rãi.

"Người thường chắc chắn không có khí tức đó, sợ rằng tu vi người này vượt qua ông nội ta.

"Hắn nhớ lại cái lạnh vừa rồi, như có ai đó vừa đặt một bàn tay vô hình lên gáy hắn, khiến cả người lạnh buốt thấu xương.

Bốn tên tay sai trố mắt nhìn nhau, khó giấu nỗi chấn kinh trong lòng, nghe thiếu chủ nói người kia tu vi vượt qua cả lão gia chủ?

Vậy chẳng phải nói là Tẩy Tủy, hay Kim Đan cao thủ sao?

Giang Trọng Minh ngồi thêm một lúc, nhìn chén rượu chưa uống trước mặt.

Trong đầu hắn, hàng trăm suy nghĩ chạy qua, cha hắn không may bị người hại chết, kinh mạch hắn bây giờ, đã vỡ nát, cộng thêm kỳ thi một năm sau nữa.

Mọi thứ đều khiến Giang Trọng Minh nặng nề khó tả, nếu không sớm khôi phục kinh mạch đứt đoạn, kỳ thi 1 năm sau không biết bằng cách nào để thắng được đám con em đồng trang lứa.

Ánh mắt Giang Trọng Minh trở nên kiên định, lập tức đứng dậy.

"Về thôi!

"—

Giang gia.

Cổng chính của gia tộc đứng sừng sững dưới ánh đèn lồng buổi tối, hai bên cột khắc hình rồng vàng.

Giang Trọng Minh bước qua cổng, đầu cúi xuống như thường lệ.

"Ôi, thiếu chủ về rồi kìa."

"Lại đi ăn chơi cả ngày hả?

Thật sự là phế vật mà."

"Giang gia có đứa con cháu như vậy, thật mất mặt.

"“.

Tiếng xì xào vang lên từ mấy người con em họ Giang đang đứng tụ tập gần cổng.

Giang Trọng Minh không nhìn họ, sải bước tiến thẳng vào trong.

Hắn đi thẳng đến viện chính, nơi ông nội hắn đang ngự, Giang Bá Hùng, gia chủ tạm thời của Giang gia đang ngồi uống trà một mình, từ khi con trai Giang Chính Thuần bị hại chết, Giang Bá Hùng mới tạm thời tiếp quản lại vị trí gia chủ, ngăn cản âm mưu của những kẻ xấu hòng mưu quyền đoạt thế.

Các trường lão trong gia tộc liên tục tiến cử con em mình, buộc ông phải đưa ra kỳ hạn thi đấu vào một năm sau.

Điều ông lo lắng nhất chính là đứa cháu nội duy nhất, Giang Trọng Minh!

Giang Bá Hùng ngồi trước bàn làm việc, vốn là lão nhân tóc bạc trắng, mặt mày khắc khổ, tu vi hiện tại là Trúc Cơ trung kỳ, đủ để ngồi vững trên vị trí gia chủ tạm thời.

Ông nhìn cháu trai bước vào, sắc mặt không lộ vẻ gì đặc biệt.

"Về rồi à?"

Giang Trọng Minh bình tĩnh đáp.

"Dạ!

Ông nội, con muốn thưa chuyện với ông nội một chuyện.

"Giang Bá Hùng đặt chén trà xuống, lẳng lặng nhìn hắn đánh giá, Giang Trọng Minh cũng không hề dài dòng, trực tiếp nói ra nguyên do mình đến đây.

"Cháu muốn ra ngoài lịch luyện một thời gian, mong ông suy xét."

"Lịch luyện?

Giang Bá Hùng giật mình kinh ngạc.

Vâng.

Kinh mạch của ngươi bây giờ không còn nữa, làm sao có thể ra ngoài lịch luyện?

Chẳng khác đi chịu chết sao?

Không được!

Ông nội, con biết tình trạng của mình, nhưng một năm sau là kỳ thi tranh đoạt gia chủ, con muốn tranh thủ thời gian tìm kiếm cơ hội hồi phục kinh mạch!

Giang Trọng Minh không thể nói ra chuyện lên núi Mạn Sa bái sư, thứ nhất là hắn còn chưa tin tưởng hoàn toàn những lời Lâm Vũ Thành nói có đúng hay không, thứ hai cho dù nói ra, Giang Bá Hùng đương nhiên sẽ không đồng ý, lo sợ hắn bị người xấu hãm hại.

Giang Bá Hùng nhìn cháu trai hồi lâu, chậm rãi lắc đầu đáp.

“Không phải ông nội không cho con đi, mà con cũng biết tình hình của Giang gia hiện giờ, nếu con ra Thanh Dương Trấn chắc chắn sẽ bị những kẻ có mưu đồ trong gia tộc để mắt tới, huyết mạch dòng chính này chỉ còn con là huyết mạch duy nhất của Giang gia ta, nếu có gì không may xảy ra, làm sao ta ăn nói với cha mẹ con ở dưới suối vàng?

Giọng Giang Trọng Minh không run, không to, nhưng mỗi chữ đều chắc.

“Ông nội, người không trải qua gian khổ làm sao thấy được ánh sáng?

Con cũng không muốn suốt ngày cứ tránh tránh né né trong trấn nhỏ này mãi, con cũng có ước mơ, có dũng khí của nam tử hán!

Cho dù chết thì cũng phải chết cho oanh liệt!

Giang Bá Hùng nghe xong trong lòng khẽ run lên, lão ta nhìn cháu trai thêm một lúc nữa, uống cạn chén trà rồi thở dài.

"Được!

Vậy ngươi muốn đi bao lâu?"

"Trước khi tỉ thí bắt đầu con sẽ về!

Ông nội đừng lo cho con, con tự biết nên làm gì, nếu được, tối nay con sẽ xuất phát, tránh bị đám người kia phát hiện!

"Giang Trọng Minh khẽ cong môi không phải nụ cười giả tạo thường ngày, mà là một ý chí kiên định chưa từng có, khiến cả một Trúc Cơ trùng kỳ như lão cũng phải run lên.

Đêm đó.

Trong khi mọi người trong Giang gia đã yên giấc, Giang Trọng Minh thu dọn hành lý gọn nhẹ, chỉ một chiếc túi vải nhỏ, vài bộ y phục, ít lương khô, một con dao nhỏ hắn mua từ hồi còn bé, cùng một số tiền tương đối để đi đường.

Hắn nhìn lần cuối căn phòng mình đã sống mười sáu năm, rồi bước ra ngoài trong bóng tối.

Phía xa xa chính điện, một ông lão với mái tóc bạc già nua, chầm chậm nhìn bóng người bước ra khỏi Giang gia, ông ấy chính là Giang Bá Hùng, chỉ thấy lão ta nói vào khoảng đen ngòm một tiếng.

“Lão Bạch, lần này nhờ đến ông rồi, chăm sóc cháu ta thật tốt!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập