Chương 10: Tri Phủ phái người truy sát

Màn đêm buông xuống thị trấn Thanh Khê, ánh trăng lưỡi liềm le lói xuyên qua những tán bàng già, soi sáng con đường đất đỏ dẫn về lữ điếm

"Lai Phượng"

Bốn người Hoa Sơn sau một ngày dài

"thắng lợi"

đang quây quần bên mâm cơm, tiếng cười nói vẫn còn râm ran.

Thạch Đại Tráng vừa nhai bánh bao vừa cười khà khà:

"Sư đệ, hôm nay đệ quả thật là cao!

Năm trăm năm mươi lượng bạc đây này!"

Hắn vỗ vỗ vào túi tiền đeo bên hông, mắt long lanh.

Lý Tiểu Ngưu cũng hớn hở:

"Đúng đấy!

Từ nay chúng ta giàu to rồi!

Có thể mua thật nhiều bánh bao, thật nhiều thịt kho tàu!

"Triệu Tam Cẩu vẫn trầm ngâm hơn, nhưng khóe môi cũng cong lên:

"Sư đệ, nhưng ta vẫn lo.

Nguyễn Hữu Lợi là kẻ tiểu nhân, hắn thua đau thế này, chắc chắn không bỏ qua đâu.

"Thanh Hoà gật gù, đặt đũa xuống:

"Tam Cẩu sư huynh nói đúng.

Chính vì thế, chúng ta phải chuẩn bị tinh thần.

Ta nghĩ.

"Hắn chưa kịp nói hết câu thì bỗng nhiên lắng tai nghe.

Từ xa, tiếng chân người lộp bộp, không phải một hai người, mà là cả một toán.

"Có biến!"

Thanh Hoà đứng phắt dậy, thổi tắt ngọn đèn dầu.

"Tắt hết đèn!

Nằm xuống!

"Ba sư huynh nhanh nhẹn làm theo.

Căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh trăng mờ ảo len qua khe cửa.

Tiếng chân người càng lúc càng gần.

Tiếng nói chuyện thì thầm vọng vào:

"Là phòng này không?"

"Phải, phòng cuối dãy.

Bốn tên Hoa Sơn ở đây."

"Lão đại dặn rồi, làm xong thì đốt luôn lữ điếm, đổ tội hỏa hoạn."

"Rõ!

"Tim ba sư huynh đập thình thình.

Thạch Đại Tráng nắm chặt tay, Lý Tiểu Ngưu run nhẹ, Triệu Tam Cẩu thì cắn chặt răng.

Chỉ có Thanh Hoà là vẫn bình tĩnh lạ thường.

Trong đầu hắn, hàng trăm kế hoạch đang xoay chuyển.

Cánh cửa phòng bị đạp tung.

Năm bảy bóng đen lao vào, tay lăm lăm đao kiếm sáng loáng dưới ánh trăng.

"Không có ai?"

Một tên ngạc nhiên.

"Ngươi mù à?

Kia kìa!

"Nhưng trong khoảnh khắc bóng tối sau khi đèn tắt, bốn người Hoa Sơn đã kịp di chuyển.

Thanh Hoà nằm áp sát tường, Thạch Đại Tráng núp sau tủ, Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu chui xuống gầm giường.

Tên cầm đầu quát:

"Lục soát!

Không để bọn chúng chạy thoát!

"Bọn chúng bắt đầu lục tung căn phòng.

Một tên đến gần tủ, Thạch Đại Tráng nín thở.

Một tên khác cúi xuống nhìn gầm giường, Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu co người lại.

Thanh Hoà biết không thể trốn mãi.

Hắn ra hiệu cho Thạch Đại Tráng.

Hiểu ý, Thạch Đại Tráng bất ngờ đẩy tủ đổ về phía tên gần nhất.

"Rầm!"

Tên đó hét lên thảm thiết, ngã lăn ra đất.

Cùng lúc, Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu từ gầm giường chui ra, mỗi người ôm một chân tên đang cúi xuống, kéo mạnh.

Tên đó ngã chúi về phía trước, đầu đập vào thành giường, bất tỉnh.

Thanh Hoà nhanh như cắt, nhặt một thanh đao dưới đất, chém vào bóng đen đang xông tới.

Đao pháp của hắn tuy không còn như xưa, nhưng với kinh nghiệm ba trăm năm, hắn vẫn có thể đỡ được mấy chiêu.

"Hỗn chiến!"

Tên cầm đầu hét lên.

"Giết hết cho ta!

"Trong bóng tối, tiếng đao kiếm va chạm loảng xoảng, tiếng người hét, tiếng bàn ghế đổ vỡ.

Thạch Đại Tráng sức vóc như trâu, tay không bắt được đao của tên kia, quật ngã hắn xuống đất.

Lý Tiểu Ngưu nhanh nhẹn luồn lách, đấm vào bụng tên này, đạp vào mặt tên kia.

Triệu Tam Cẩu cầm được một thanh đao, vụng về múa may nhưng cũng may chưa bị thương.

Cuộc chiến chỉ diễn ra trong vài phút.

Năm tên sát thủ, hai tên bất tỉnh, ba tên bỏ chạy.

Nhưng tiếng động đã khiến cả lữ điếm thức giấc.

Đèn đuốc sáng lên khắp nơi.

"Đi mau!"

Thanh Hoà hét.

"Không thể ở lại đây!

"Bốn người vội vàng nhặt mấy túi bạc, phá cửa sổ nhảy ra ngoài.

Phía sau, tiếng người la hét, tiếng chân đuổi theo vang lên.

Chạy được một đoạn, Lý Tiểu Ngưu thở hổn hển:

"Sư.

sư đệ.

chạy đi đâu bây giờ?"

Thanh Hoà vừa chạy vừa quan sát:

"Ra bến đò!

Phải rời khỏi thị trấn ngay lập tức!

"Họ chạy xuyên qua những con phố nhỏ, len lỏi giữa những căn nhà, tránh những toán người đang truy đuổi.

Đến bến đò, một chiếc thuyền nhỏ vẫn còn neo đậu.

Một ông lão chèo thuyền đang ngủ gật trong khoang.

Thanh Hoà nhảy lên thuyền, đặt một nén bạc vào tay ông lão:

"Ông ơi, chở chúng con sang bờ bên kia gấp!

"Ông lão giật mình tỉnh giấc, nhìn bốn người mặt mày lem luốc, quần áo xộc xệch, rồi nhìn nén bạc sáng loáng, vội vàng gật đầu:

"Được.

được.

mời lên!

"Thuyền từ từ rời bến.

Khi những bóng đuổi theo vừa đến nơi, thuyền đã ra giữa dòng.

Bọn chúng đứng trên bờ chửi rủa, nhưng không dám nhảy xuống sông giữa đêm tối.

Trên thuyền, bốn người thở phào nhẹ nhõm.

Thạch Đại Tráng ôm ngực:

"Suýt.

suýt chết rồi!

"Lý Tiểu Ngưu run run:

"Bọn chúng.

bọn chúng thật sự muốn giết chúng ta sao?"

Triệu Tam Cẩu nghiến răng:

"Ta đã nói mà.

Nguyễn Hữu Lợi không phải loại bỏ qua dễ dàng.

Lần này là cha hắn ra tay.

"Thanh Hoà ngồi im, mắt nhìn về phía bờ xa dần.

Hắn không nói gì, nhưng trong lòng đang tính toán.

Tri phủ phái người truy sát?

Chuyện này không thể để yên.

Nhưng bây giờ, an toàn là trên hết.

Thuyền cập bến bên kia sông khi trời gần sáng.

Bốn người lên bờ, lạc vào một khu rừng rậm.

Mệt mỏi, đói khát, họ tìm một gốc cây lớn ngồi nghỉ.

Thanh Hoà nhìn ba sư huynh, thấy họ mệt mỏi nhưng vẫn kiên cường.

Hắn nói:

"Các sư huynh, chúng ta vừa thoát chết.

Nhưng chuyện này chưa kết thúc.

Tri phủ đã ra tay, nghĩa là chúng ta không thể quay lại thị trấn Thanh Khê nữa.

Ít nhất là bây giờ.

"Thạch Đại Tráng thở dài:

"Vậy chúng ta đi đâu bây giờ?"

"Về Hoa Sơn?"

Lý Tiểu Ngưu đề nghị.

Thanh Hoà lắc đầu:

"Không thể.

Về Hoa Sơn, bọn chúng sẽ tìm đến.

Mà Hoa Sơn bây giờ chỉ có Trưởng Lão, không thể bảo vệ chúng ta.

"Triệu Tam Cẩu hỏi:

"Vậy theo sư đệ, chúng ta nên đi đâu?"

Thanh Hoà trầm ngâm một lát, rồi ánh mắt sáng lên:

"Đi xa hơn.

Đến phủ thành, đến chỗ có quan lớn hơn Tri phủ.

Ở đó, chúng ta có thể tìm cách tố cáo hắn.

Nhưng trước hết, phải sống sót đã.

"Bốn người nhìn nhau.

Trong mắt họ không còn sợ hãi, mà là quyết tâm.

Họ đã cùng nhau trải qua bao nhiêu chuyện, từ bán nước suối, đòi nợ Lý Bá Thông, đánh cờ Nguyễn Hữu Lợi, đến ăn vạ trước phủ quan, và bây giờ là thoát khỏi truy sát.

Tình huynh đệ giữa họ ngày càng bền chặt.

"Được!"

Thạch Đại Tráng đứng dậy, vỗ ngực.

"Đi đâu cũng được, ba người sẽ theo sư đệ!

"Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu cũng gật đầu quả quyết.

Thanh Hoà nhìn họ, trong lòng dâng lên một niềm xúc động.

Ba trăm năm trước, hắn có vô số đệ tử, môn đồ, nhưng chưa bao giờ có những người bạn đồng hành như thế này.

Ngốc nghếch, đơn giản, nhưng chân thành và trung thành tuyệt đối.

"Tốt!"

Hắn đứng dậy, chỉ về phía đông, nơi ánh bình minh đang ló dạng.

"Chúng ta đi về hướng đó.

Phủ thành ở phía đông.

Đến đó, chúng ta sẽ tìm cách sinh tồn và chờ thời cơ.

"Bốn bóng người lầm lũi bước đi trong ánh ban mai, bỏ lại sau lưng thị trấn Thanh Khê với bao kỷ niệm, cả vui lẫn buồn, cả thành công lẫn nguy hiểm.

Phía trước là con đường dài với bao điều chưa biết.

Nhưng họ có nhau, và đó là điều quan trọng nhất.

Trở lại phủ Tri phủ, Nguyễn Văn Thành đang ngồi trong thư phòng, mặt mày căng thẳng.

Tên tâm phúc vừa về báo cáo thất bại, khiến ông ta nổi trận lôi đình.

"Thất bại?

Năm tên sát thủ mà không làm gì được bốn tên ăn mày?"

Tên tâm phúc run rẩy:

"Bẩm.

bẩm đại nhân, bọn chúng.

bọn chúng chạy thoát rồi ạ.

Hiện đã qua sông, vào rừng.

"Nguyễn Văn Thành nghiến răng:

"Cho người truy theo!

Không để bọn chúng sống sót rời khỏi địa phận của ta!

Nếu chúng đến phủ thành, tố cáo ta, thì mọi chuyện sẽ vỡ lở!"

"Vâng.

vâng ạ!

"Khi tên tâm phúc lui ra, Nguyễn Hữu Lợi từ ngoài bước vào, mặt mày hớn hở:

"Cha, con nghe nói đã phái người truy sát bọn chúng?

Tốt quá!

Lần này xem chúng chạy đâu cho thoát!

"Nguyễn Văn Thành nhìn con trai, thở dài:

"Mày còn dám nói!

Tất cả cũng tại mày!

Nếu mày không gây chuyện với bọn chúng, thì đâu đến nông nỗi này!

"Nguyễn Hữu Lợi xị mặt:

"Cha, sao lại tại con?

Bọn chúng đến gây sự trước mà!"

"Im đi!

Từ nay mày ở trong phủ, không được bước ra ngoài nửa bước.

Chờ khi nào xong chuyện này, ta tính tiếp!

"Nguyễn Hữu Lợi tức tối bỏ đi.

Trong lòng hắn, mối thù với bốn người Hoa Sơn càng thêm sâu sắc.

Trong khu rừng vắng, bốn người Hoa Sơn vẫn miệt mài bước đi.

Thạch Đại Tráng đi đầu, mở đường.

Lý Tiểu Ngưu đi sau, quan sát xung quanh.

Triệu Tam Cẩu đi bên cạnh Thanh Hoà, bảo vệ hắn.

Còn Thanh Hoà, vừa đi vừa suy nghĩ về những bước tiếp theo.

"Tam Cẩu sư huynh, "

hắn bỗng lên tiếng,

"huynh có biết ở phủ thành, ai là người có thể giúp chúng ta không?"

Triệu Tam Cẩu suy nghĩ:

"Ta chỉ nghe Trưởng Lão kể, ở phủ thành có Tổng đốc, lớn hơn Tri phủ nhiều.

Nhưng muốn gặp được Tổng đốc, phải có người dẫn, không dễ đâu."

"Không sao."

Thanh Hoà mỉm cười.

"Chúng ta có tiền, có trí, và có.

cái mặt dày vô sĩ.

Cứ đến đó rồi tính.

"Cả bốn cùng cười.

Trong hoàn cảnh nguy hiểm này, tiếng cười vẫn vang lên, như một minh chứng cho tinh thần lạc quan không gì lay chuyển được của họ.

***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:

***

*Cuộc truy sát bắt đầu.

Bốn người Hoa Sơn từ những kẻ hành hiệp trượng nghĩa bỗng chốc trở thành kẻ bị truy nã.

Thế mới biết, trên đời này, làm việc tốt đôi khi cũng phải trả giá.

Nhưng cái giá đó, với họ, đáng để trả.

*Hành trình đến phủ thành sẽ còn nhiều gian nan, nhiều thử thách.

Liệu họ có đến nơi an toàn?

Liệu có ai giúp đỡ họ trên đường?

Và khi đến phủ thành, họ sẽ làm gì để tố cáo một viên quan đang nắm quyền sinh sát trong tay?

*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau!

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập