Năm ngày trôi qua từ sau đêm kinh hoàng ở ngôi miếu hoang.
Bốn người Hoa Sơn sống những ngày yên bình nhất kể từ khi xuống núi.
Căn nhà nhỏ trong khuôn viên dinh Đề đốc tuy đơn sơ nhưng ấm cúng, thức ăn đầy đủ, lại có người hầu hạ thuốc thang cho những vết thương.
Thạch Đại Tráng nằm dài trên giường, tay vỗ vào bụng:
"Sướng quá!
Ước gì được ở đây mãi!
"Lý Tiểu Ngưu cũng cười toe:
"Đinh đại nhân tử tế thật!
Cho ăn cho ở, còn sai người chăm sóc chúng ta nữa!
"Triệu Tam Cẩu không nói gì, nhưng ánh mắt vẫn thoáng chút lo âu.
Hắn nhìn Thanh Hoà, thấy sư đệ cũng đang trầm tư.
"Sư đệ, đệ nghĩ gì thế?"
Tam Cẩu hỏi.
Thanh Hoà đặt bát thuốc xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng dáng lính canh thấp thoáng:
"Ta chỉ thấy.
hơi lạ.
Đinh đại nhân đối xử với chúng ta quá tốt.
Tốt đến mức không bình thường."
"Đệ nghi ngờ à?"
Tam Cẩu nhíu mày.
"Chưa chắc, nhưng cẩn thận vẫn hơn.
"Chiều hôm đó, Đinh Văn Hổ cho người mời bốn người đến thư phòng.
Trong phòng, ngoài Đinh Văn Hổ còn có một người đàn ông trung niên ăn mực lịch sự, mặt mũi phúc hậu nhưng ánh mắt sắc lẹm.
Đinh Văn Hổ đứng dậy, cười tươi:
"Các vị, để ta giới thiệu.
Đây là Trương viên ngoại, một thương gia giàu có nhất phủ thành.
Ông ấy nghe chuyện của các vị, rất khâm phục, muốn gặp mặt.
"Trương viên ngoại bước tới, bắt tay từng người, giọng niềm nở:
"Nghe nói các vị là đệ tử Hoa Sơn, hành hiệp trượng nghĩa, bị bọn tham quan ức hiếp.
Lão hủ vô cùng ngưỡng mộ!
Lão hủ có một đề nghị.
"Ông ta kéo ghế ngồi xuống, giọng trở nên thân mật:
"Lão hủ đang cần người bảo vệ cho đoàn hàng sắp đi xa.
Nếu các vị nhận lời, lão hủ sẽ trả công hậu hĩnh, lại giúp các vị có chỗ dung thân lâu dài.
"Thạch Đại Tráng mừng rỡ:
"Thật sao?
Làm bảo tiêu ư?"
Lý Tiểu Ngưu cũng hào hứng:
"Đi xa là đi đâu ạ?"
Trương viên ngoại cười:
"Đi lên phía bắc, qua mấy tỉnh, buôn bán một chuyến lớn.
Đi đường xa, cần người võ nghệ cao cường.
Nghe nói các vị đã đánh bại hai chục tên sát thủ, chắc chắn là cao thủ!
"Triệu Tam Cẩu nhìn Thanh Hoà.
Thanh Hoà vẫn im lặng, mắt nhìn thẳng vào Trương viên ngoại, rồi liếc sang Đinh Văn Hổ.
"Sao?
Các vị không muốn?"
Trương viên ngoại hỏi, giọng vẫn niềm nở nhưng mắt đã thoáng chút khác lạ.
Thanh Hoà chậm rãi nói:
"Đa tạ ý tốt của viên ngoại.
Nhưng chúng tôi còn có việc phải về Hoa Sơn.
Chỉ xin ở nhờ vài ngày nữa cho vết thương lành hẳn rồi sẽ đi.
"Trương viên ngoại và Đinh Văn Hổ liếc nhìn nhau, một thoáng không vui, nhưng rồi Trương viên ngoại lại cười:
"Ồ, vậy cũng được.
Các vị cứ suy nghĩ thêm.
Lão hủ để lại danh thiếp, khi nào muốn thì tìm đến.
"Ông ta đặt tấm danh thiếp lên bàn rồi cáo từ.
—
Đêm đó, khi ba sư huynh đã ngủ say, Thanh Hoà vẫn thức.
Hắn ngồi trong góc tối, mắt dõi ra ngoài cửa sổ.
Vài bóng người lảng vảng quanh khu nhà, không phải lính canh thường ngày.
Hắn nhận ra một khuôn mặt quen thuộc:
tên lính đã lừa tiền họ ngày đầu đến phủ thành.
Linh tính mách bảo, nguy hiểm đang đến rất gần.
"Phải đi ngay, "
hắn thì thầm, lay ba sư huynh dậy.
"Có chuyện gì?"
Thạch Đại Tráng còn ngái ngủ.
"Yên lặng!
Mang hết đồ đạc, đi theo ta!
"Bốn người lặng lẽ thu dọn, rồi theo Thanh Hoà ra cửa sau.
Nhưng vừa mở cửa, họ đã thấy một toán người đang đứng chờ sẵn, tay cầm đuốc sáng rực.
"Đi đâu vậy, các vị?"
Giọng Đinh Văn Hổ vang lên, lạnh tanh.
Hắn bước ra từ trong bóng tối, mặt không còn vẻ hiền lành mấy hôm trước.
Bên cạnh hắn là Trương viên ngoại, nhưng lúc này ông ta đã cởi bỏ lớp mặt nạ hiền từ, thay vào đó là nụ cười nham hiểm.
"Ngươi.
Đinh đại nhân?"
Lý Tiểu Ngưu lắp bắp.
Đinh Văn Hổ cười khẩy:
"Đại nhân gì nữa?
Các ngươi tưởng ta tốt bụng thật sao?
Ngốc quá!
Từ đầu ta đã là người của Nguyễn đại nhân rồi!
"Thanh Hoà nhắm mắt, thở dài.
Điều hắn lo sợ nhất đã xảy ra.
"Vậy ra tất cả chỉ là bẫy?"
Hắn hỏi, giọng bình thản đến lạ.
"Bẫy?
Không hẳn."
Đinh Văn Hổ bước tới, tay vân vê chuôi kiếm.
"Ban đầu ta định cứu các ngươi thật, vì ta ghét bọn tham quan.
Nhưng sau đó, Nguyễn đại nhân gửi thư cho ta.
Hắn hứa sẽ nhường cho ta chức Tri phủ khi hắn thăng quan, đổi lấy cái mạng của các ngươi.
Một chức Tri phủ đó!
Các ngươi hiểu không?
Ta không thể từ chối!"
"Nên ngươi mới dàn cảnh vụ Trương viên ngoại này?"
Triệu Tam Cẩu hỏi.
"Phải!
Nếu các ngươi đồng ý đi theo hắn, ta sẽ giao các ngươi cho hắn giữa đường, còn đỡ phiền phức.
Đằng này các ngươi không chịu, đành phải ra tay sớm vậy.
"Đám lính xung quanh rút đao, bao vây bốn người.
Đinh Văn Hổ ra lệnh:
"Bắt sống!
Nguyễn đại nhân muốn sống để tra tấn cho hả dạ!
"Một trận hỗn chiến nổ ra.
Lần này, địch đông hơn, lại có chuẩn bị.
Thạch Đại Tráng tuy khỏe nhưng tay còn băng bó, đánh được vài tên thì bị đâm vào đùi, ngã xuống.
Lý Tiểu Ngưu chân chưa lành, bị vấp ngã.
Triệu Tam Cẩu cố gắng che chắn nhưng cũng nhanh chóng bị áp đảo.
Chỉ còn Thanh Hoà, kiếm gỗ vung lên, đỡ được mấy nhát đao.
Nhưng địch quá đông, hắn lại phải lo bảo vệ ba sư huynh, nên cũng dần đuối sức.
"Chạy!"
hắn hét lên với ba sư huynh, tay vung kiếng chém một đường, tạo khoảng trống.
Ba người cố gượng dậy, chạy về phía cửa sau.
Thanh Hoà vừa đánh vừa lùi, cuối cùng cũng thoát ra được.
Bốn người chạy thẳng vào khu rừng phía sau dinh, bỏ lại sau lưng tiếng la hét và những ngọn đuốc đuổi theo.
Trời tối như mực, rừng già âm u, cây cối rậm rạp.
Bốn người chạy không biết bao lâu, cho đến khi không còn nghe tiếng đuổi theo nữa.
Họ dừng lại bên một con suối nhỏ, thở hổn hển.
Thạch Đại Tráng nằm vật ra đất, vết thương trên đùi rỉ máu:
"Ta.
ta không chạy nổi nữa.
"Lý Tiểu Ngưu ôm chân, mặt nhăn nhó:
"Chân ta.
tưởng gãy rồi.
"Triệu Tam Cẩu dựa vào gốc cây, mặt tái nhợt:
"Sư đệ.
chúng ta làm sao bây giờ?"
Thanh Hoà nhìn ba sư huynh, lòng đau như cắt.
Họ đã cùng nhau trải qua bao nhiêu chuyện, nhưng chưa bao giờ thê thảm như lúc này.
Trong rừng sâu, đêm tối, không nhà không cửa, không thuốc men, lại bị truy sát.
Còn ai thảm hơn?
Nhưng hắn không thể gục ngã.
Hắn là Thanh Hoà Đại Tiên, là người đã từng xây dựng lại Hoa Sơn từ đống tro tàn.
Chút khó khăn này, không thể đánh gục hắn.
"Các sư huynh, cố gắng lên!"
Hắn nói, giọng đầy nghị lực.
"Ta sẽ tìm thuốc cho các huynh.
Phải sống!
Chúng ta còn phải trở về Hoa Sơn, còn phải báo thù!
"Nói rồi, hắn lấy trong túi ra mấy nén bạc còn sót lại, rồi cởi áo, xé thành dây băng bó vết thương cho ba người.
Mặc dù chỉ mười hai tuổi, nhưng hắn có kinh nghiệm của ba trăm năm, biết cách xử lý vết thương nơi rừng sâu.
Suốt đêm hôm đó, hắn đi tìm lá thuốc, giã nát đắp lên vết thương cho các sư huynh.
Sáng hôm sau, họ lại lết đi sâu hơn vào rừng, tìm nơi ẩn náu.
Ba ngày trôi qua trong rừng già.
Bốn người sống như dã nhân:
ăn củ rừng, uống nước suối, ngủ trong hang đá.
Thạch Đại Tráng sốt cao vì vết thương nhiễm trùng, nằm mê man.
Lý Tiểu Ngưu chân sưng vù, không đi lại được.
Triệu Tam Cẩu thì kiệt sức, chỉ còn chút tỉnh táo.
Thanh Hoà thức trắng đêm, chạy đi chạy lại tìm thuốc, tìm nước, tìm thức ăn.
Đôi tay nhỏ bé rớm máu vì đào củ, vì băng bó.
Nhưng hắn không kêu ca một lời.
Đến đêm thứ tư, khi đang ngồi canh cho ba sư huynh ngủ, Thanh Hoà nhìn lên bầu trời sao, nước mắt lăn dài.
"Ta có lỗi với các ngươi, "
hắn thì thầm, nhìn ba gương mặt hốc hác, xanh xao.
"Ta đã hứa đưa các ngươi xuống núi làm đại sự, ai ngờ lại khiến các ngươi ra nông nỗi này.
"Nhưng rồi hắn lau nước mắt, nắm chặt tay:
"Không!
Chưa hết!
Ta thề, sẽ đưa các ngươi thoát khỏi đây.
Sẽ chữa lành vết thương cho các ngươi.
Sẽ dạy các ngươi võ công.
Và một ngày nào đó, chúng ta sẽ trở lại, khiến bọn chúng phải trả giá!
"Trong bóng tối, một con sói tru lên từ xa.
Tiếng tru vang vọng giữa rừng già, như báo hiệu những ngày gian nan sắp tới.
Nhưng bốn người Hoa Sơn, dù trong hoàn cảnh bi đát nhất, vẫn còn nhau.
Và đó là sức mạnh lớn nhất.
***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:
***
*Đinh Văn Hổ trở mặt, bốn người lưu lạc trong rừng sâu.
Có lẽ đây là chương bi thảm nhất của câu chuyện tính đến thời điểm này.
Nhưng trong gian khổ, tình huynh đệ càng thêm bền chặt, ý chí càng thêm kiên cường.
*Họ sẽ sống sót qua những ngày tháng khắc nghiệt này không?
Vết thương của ba sư huynh có lành?
Và Thanh Hoà sẽ làm gì tiếp theo?
*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập