Trong khi bốn người Hoa Sơn đang chật vật sinh tồn giữa rừng già, ở thị trấn Thanh Khê, một biến cố khác đang diễn ra.
Tiệm tơ lụa của ông Trần những ngày qua vẫn đông khách.
Từ sau khi Tứ Đại Hiệp giúp ông thoát khỏi sự quấy rối của Nguyễn Hữu Lợi, danh tiếng của ông càng lên cao.
Nhiều người tìm đến mua hàng, vừa vì chất lượng, vừa vì cảm phục tấm lòng của ông và sự dũng cảm của bốn vị ân nhân.
Nhưng niềm vui chẳng được bao lâu.
Chiều hôm ấy, khi ông Trần đang ngồi tính sổ cùng con gái, bỗng nhiên cửa tiệm bị đạp tung.
Một toán người xông vào, dẫn đầu chính là Nguyễn Hữu Lợi, mặt mày hầm hầm sát khí.
"Lão già kia!
Ra đây!
"Ông Trần run run đứng dậy:
"Công.
công tử.
có chuyện gì thế?"
Nguyễn Hữu Lợi cười nhạt, bước tới nắm cổ áo ông:
"Chuyện gì?
Mày hỏi tao chuyện gì?
Bốn tên khốn Hoa Sơn đã làm tao nhục nhã trước bao nhiêu người, rồi còn dám ăn vạ trước cửa phủ!
Cha tao suýt mất chức vì chúng!
Mà tất cả cũng tại mày!"
"Chúng.
chúng tôi có làm gì đâu.
.."
"Im!"
Nguyễn Hữu Lợi tát ông Trần một cái như trời giáng, khiến ông lão ngã lăn ra đất.
"Hôm nay tao đến để thanh toán nợ cũ!
Con gái mày, tao lấy!
Tiệm này, tao tịch thu!
Còn mày, cút ra đường mà ở!
"Cô gái trẻ òa khóc, ôm chầm lấy cha.
Ông Trần run rẩy ôm con, miệng van xin:
"Công tử tha cho!
Con gái tôi còn nhỏ, xin công tử.
"Tha?
Tao tha cho mày thì ai tha cho tao?"
Nguyễn Hữu Lợi vung tay:
"Lôi con bé đi!
"Đám tay sai xông tới, giật cô gái khỏi tay ông Trần.
Ông lão gào khóc thảm thiết, bò lết dưới đất níu chân bọn chúng.
Dân chúng tụ tập đông nghịt, nhưng không ai dám can ngăn vì sợ thế lực của quan phủ.
Đúng lúc đó, một bóng người từ trong đám đông bước ra.
Một lão già gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ rối bù, mặc bộ đạo bào vá víu đủ màu.
Trên tay lão cầm một cây phất trần cũ kỹ, đã sờn hết lông.
Trưởng Lão Vô Căn!
"Khoan đã.
Giọng lão khàn đặc, nhưng lạ thay, âm thanh ấy lại vang vọng đến từng ngóc ngách, khiến tất cả mọi người đều phải quay lại nhìn.
Nguyễn Hữu Lợi quay phắt lại, thấy một lão già ăn mày, liền cười khẩy:
"Lão già!
Cút đi!
Không thì tao cho lính đánh!
"Trưởng Lão Vô Căn không nói gì, chỉ bước chậm rãi lại gần.
Mỗi bước chân của lão dường như có một sức nặng kỳ lạ, khiến mặt đất như rung lên nhè nhẹ.
"Ta nói, buông cô gái ra.
"Nguyễn Hữu Lợi nổi khùng:
"Đánh chết lão già điên này cho tao!
"Ba tên tay sai xông tới, tay giơ cao roi da.
Nhưng chúng chưa kịp vung roi, Trưởng Lão đã phất nhẹ cây phất trần.
Một luồng gió vô hình cuốn phăng ba tên, khiến chúng ngã lăn ra đất, nằm im bất động.
Cả đám đông há hốc mồm.
Nguyễn Hữu Lợi trợn mắt, lùi lại:
"Ngươi.
ngươi là ai?"
Trưởng Lão Vô Căn vẫn thản nhiên, như không có chuyện gì:
"Ta chỉ là một lão già lẩm cẩm trên núi Hoa Sơn.
Nhưng mắt ta không lẩm, tai ta không điếc.
Ta thấy ngươi ức hiếp người lương thiện, ta không thể làm ngơ.
"Nói rồi, lão giơ tay vẫy nhẹ.
Cô gái đang bị giữ bỗng cảm thấy có một lực kéo vô hình, thoát khỏi tay bọn tay sai, bay về phía Trưởng Lão.
Ông Trần mừng rỡ ôm chầm lấy con.
Nguyễn Hữu Lợi tức điên lên:
"Bắt hết!
Bắt hết cho tao!
"Hai chục tên tay sai ào ào xông tới.
Trưởng Lão Vô Căn thở dài, lắc đầu.
Cây phất trần trong tay lão bỗng nhiên biến ảo, mỗi lần phất ra là một tên ngã lăn ra đất, không kịp kêu lên một tiếng.
Chưa đầy thời gian uống một tuần trà, hai chục tên đã nằm la liệt.
Nguyễn Hữu Lợi đứng như trời trồng, mặt cắt không còn giọt máu.
Hắn lắp bắp:
ngươi là yêu quái!
"Trưởng Lão cười nhạt, bước tới gần Nguyễn Hữu Lợi.
Mỗi bước chân như đè nặng lên lồng ngực hắn, khiến hắn không thể cử động.
"Ta không phải yêu quái.
Ta chỉ là một lão già tu luyện trên Hoa Sơn hơn bảy mươi năm.
Có chút công phu nho nhỏ, đủ để dạy cho bọn tiểu nhân các ngươi một bài học.
"Lão giơ tay, chỉ nhẹ vào trán Nguyễn Hữu Lợi.
Một luồng khí lạnh thấu xương truyền vào, khiến hắn run lên cầm cập.
"Đây là một chút 'phong hàn chưởng' nhẹ nhàng.
Ngươi sẽ sốt ba ngày, nằm liệt một tháng, nhưng không chết.
Nhớ lấy:
đừng bao giờ ức hiếp người lương thiện nữa.
Nếu còn tái phạm, lần sau ta sẽ không nhẹ tay như vậy.
"Nguyễn Hữu Lợi lăn ra bất tỉnh.
Đám tay sai còn tỉnh táo vội vã khiêng hắn chạy thục mạng.
Dân chúng vỗ tay reo hò.
Họ vây quanh Trưởng Lão, lạy tạ như thần thánh.
Nhưng Trưởng Lão chỉ lắc đầu, đỡ họ dậy.
"Đừng lạy ta.
Ta chỉ làm điều nên làm.
"Lão quay sang ông Trần và cô gái, nhìn họ bằng ánh mắt hiền từ:
"Hai cha con không thể ở lại đây được nữa.
Bọn chúng sẽ trả thù.
Hãy theo ta.
"Ông Trần run run:
"Nhưng.
nhưng đi đâu bây giờ?
Chúng tôi chẳng còn gì.
"Trưởng Lão móc trong bộ áo rách ra một túi vải, đưa cho ông Trần.
Ông mở ra, thấy bên trong là những thỏi bạc sáng loáng, ít nhất cũng vài trăm lượng.
"Đây là.
"Tiền của bốn đệ tử Hoa Sơn để lại.
Chúng nó bảo ta, nếu có chuyện gì, hãy dùng số tiền này giúp đỡ người tốt.
Ta giữ đến bây giờ, đúng lúc dùng đến.
"Ông Trần run run nhận túi bạc, nước mắt giàn giụa:
"Đại ân nhân!
Các vị là đại ân nhân của gia đình tôi!
"Trưởng Lão xua tay:
"Đừng khóc.
Bây giờ, hãy thu xếp đồ đạc, theo ta lên núi.
Ta sẽ đưa hai cha con sang làng bên kia dãy núi, nơi bọn chúng không tìm đến được.
Ở đó, số tiền này đủ để hai cha con sống yên ổn suốt đời.
"Đêm đó, dưới ánh trăng mờ, Trưởng Lão Vô Căn dẫn hai cha con ông Trần vượt qua con đường mòn hiểm trở, qua những khe núi sâu thẳm, đến một thung lũng nhỏ bình yên phía bên kia dãy Hoa Sơn.
Nơi đó có một ngôi làng nhỏ, dân cư chất phác, cách xa thị trấn Thanh Khê và phủ thành.
Khi trời sáng, họ đã đến nơi.
Trưởng Lão dừng lại, nhìn ông Trần và cô gái:
"Đến đây được rồi.
Hai cha con hãy dựng nhà ở đây, làm ăn sinh sống.
Nhớ giữ kín thân phận, đừng kể chuyện cũ với ai.
"Ông Trần quỳ xuống lạy tạ:
Có ngày nào chúng tôi được báo đáp?"
Trưởng Lão cười hiền, đỡ ông dậy:
"Không cần báo đáp.
Chỉ cần hai cha con sống tốt, sống lương thiện, là đủ rồi.
"Nói rồi, lão quay lưng bước đi.
Bóng lão khuất dần sau những tán cây, để lại ông Trần và con gái đứng đó, nước mắt lưng tròng.
—
Trên đường về Hoa Sơn, Trưởng Lão Vô Căn đi chậm rãi, nhưng trong lòng đầy lo lắng.
Lão biết bốn đứa trẻ của lão đang gặp nguy hiểm.
Nhưng lão cũng biết, Thanh Hoà không phải đứa trẻ thường.
Với trí tuệ và bản lĩnh của nó, lão tin nó sẽ tìm được cách sống sót.
"Đại Tiên ạ, "
lão thì thầm, gọi tên thật của Thanh Hoà,
"con hãy cố gắng lên.
Lão phu sẽ tìm cách giúp con.
Nhưng trước hết, con phải tự cứu mình và ba sư huynh đã.
"Gió núi thổi qua, cuốn theo những chiếc lá vàng.
Trưởng Lão đứng lặng trên đỉnh đèo, nhìn về phương xa, nơi bốn đứa trẻ của lão đang chật vật giữa rừng già, lòng tràn đầy hy vọng và lo âu.
***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:
***
*Thì ra Trưởng Lão Vô Căn không hề lẩm cẩm!
Thì ra ông là cao thủ thực sự!
Từ đầu câu chuyện, tôi đã gieo rắc nhiều chi tiết khiến độc giả nghĩ rằng ông chỉ là một lão già lẫn thẫn, nhưng thực chất, ông là người bảo vệ thầm lặng cho Hoa Sơn, cho bốn đứa trẻ mà ông coi như con cháu.
*Với bản lĩnh thực sự của mình, Trưởng Lão đã cứu gia đình ông Trần, trừng trị Nguyễn Hữu Lợi.
Nhưng liệu ông có đến kịp để cứu bốn đứa trẻ đang lưu lạc trong rừng sâu?
Và Thanh Hoà sẽ làm gì khi biết sư phụ mình thực chất là cao thủ?
*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập