Chương 19: Một Năm Khổ Luyện, Nhất Lưu Cảnh Giới

Mặt trời mọc rồi lặn, mưa rừng trút xuống rồi tạnh, lá vàng rơi rồi lại xanh.

Một năm trôi qua trong hang đá treo leo giữa vách núi cheo leo.

Bốn người Hoa Sơn đã thay đổi hoàn toàn.

Ánh sáng đầu tiên xuyên qua khe đá, chiếu rọi vào hang động.

Bốn bóng người ngồi xếp bằng trên phiến đá, mắt nhắm, hơi thở đều đặn.

Một luồng bạch khí mờ mờ từ miệng mỗi người thoát ra, tan dần trong không khí.

Thanh Hoà mở mắt, nhìn ba sư huynh, khóe miệng khẽ nhếch lên hài lòng.

Một năm.

Đã một năm kể từ ngày họ phải trốn chạy khỏi dinh Đề đốc, từ ngày bắt đầu cuộc sống khổ luyện trong hang đá.

Một năm ròng rã, không một ngày ngơi nghỉ, không một giờ lãng phí.

Và bây giờ, thành quả đã đến.

"Được rồi, đứng dậy đi."

Thanh Hoà cất tiếng.

Ba người đồng loạt mở mắt.

Đôi mắt của họ không còn ngây ngô, khờ dại như xưa.

Ánh mắt Thạch Đại Tráng vững chãi như núi đá;

Lý Tiểu Ngưu sáng quắc như sao;

Triệu Tam Cẩu thâm trầm, sâu thẳm.

"Sư đệ, hôm nay chúng ta tập gì?"

Thạch Đại Tráng hỏi, giọng vang như tiếng chuông đồng.

Thanh Hoà đứng dậy, bước ra cửa hang, nhìn xuống vực sâu thăm thẳm phía dưới:

"Hôm nay, chúng ta kiểm tra thực lực.

"Hắn quay lại, nhìn ba người:

"Một năm qua, các huynh đã khổ luyện không ngừng.

Ta đã dạy các huynh nội công tâm pháp, kiếm pháp, thân pháp.

Bây giờ, ta muốn biết các huynh đã đạt đến mức nào.

"Ba người nhìn nhau, rồi nhìn Thanh Hoà, mắt đầy tự tin.

Bốn người ra ngoài hang, đứng trên một mỏm đá rộng chừng ba trượng, bên dưới là vực sâu.

Gió núi thổi mạnh, vạt áo bay phần phật.

Thanh Hoà đứng giữa, cầm một cành cây làm kiếm:

"Các huynh cùng lên một lượt.

"Ba người không khách sáo.

Thạch Đại Tráng vung kiếm đánh thẳng, kiếm pháp đại khai đại hợp, mỗi chiêu đều mang sức mạnh như vạn cân.

Lý Tiểu Ngưu luồn lách bên cạnh, kiếm nhanh như chớp, đánh vào những sơ hở.

Triệu Tam Cẩu chậm rãi, nhưng mỗi đường kiếm đều chính xác, tử tế.

Thanh Hoà đón đỡ cả ba.

Cành cây trong tay hắn biến ảo khôn lường, lúc thì hóa thành tấm chắn, lúc thì thành mũi kiếm sắc bén.

Tiếng leng keng vang lên liên hồi.

Mười chiêu, hai mươi chiêu, năm mươi chiêu.

Cả ba đều đã ra hết sức, nhưng không thể đánh bại được Thanh Hoà.

Đến chiêu thứ sáu mươi, Thanh Hoà bỗng lùi lại, giơ tay:

"Dừng!

"Ba người dừng lại, thở hổn hển.

Thanh Hoà nhìn họ, mắt ánh lên niềm vui:

"Các huynh đã đạt đến Nhất Lưu cảnh giới rồi.

"Ba người ngẩn người.

Thạch Đại Tráng hỏi:

"Nhất Lưu cảnh giới là gì?"

Thanh Hoà ngồi xuống mỏm đá, giải thích:

"Võ học phân làm nhiều cảnh giới.

Người thường chỉ biết vài động tác qua loa, gọi là Nhập Môn.

Luyện tập có bài bản, thuần thục căn bản, là Sơ Cấp.

Có thể vận dụng linh hoạt, đánh thắng được mấy tên lính canh, là Trung Cấp.

"Hắn nhìn ba sư huynh, tiếp:

"Còn các huynh bây giờ, nội công đã có căn bản, kiếm pháp đã thuần thục, thân pháp nhanh nhẹn, sức mạnh dồi dào.

Đã vượt xa người thường, có thể đánh một chọi mười với bọn lính canh.

Đó là Nhất Lưu cảnh giới.

"Lý Tiểu Ngưu mừng rỡ:

"Vậy là chúng ta mạnh rồi!

Có thể ra ngoài đối phó với bọn chúng chưa?"

Thanh Hoà lắc đầu:

"Chưa.

Nhất Lưu mới chỉ là bước đầu.

Phía trên còn có Nhị Lưu, Tam Lưu, rồi Tuyệt Đỉnh cao thủ.

Đinh Văn Hổ là cao thủ Nhị Lưu, Nguyễn Văn Thành chắc cũng tầm đó.

Các huynh bây giờ đánh một chọi một với họ, chưa chắc thắng.

"Thạch Đại Tráng hơi thất vọng:

"Một năm khổ luyện mà mới chỉ bằng bọn chúng thôi sao?"

Thanh Hoà mỉm cười:

"Đại Tráng sư huynh, huynh quên rồi sao?

Một năm trước, các huynh đánh một tên lính còn không lại.

Bây giờ, các huynh có thể đánh một chọi mười với chúng.

Đó là tiến bộ vượt bậc rồi.

Hơn nữa.

"Hắn dừng lại, nhìn ba người đầy ẩn ý:

".

các huynh có ba người, còn ta nữa.

Bốn chọi hai, tỉ lệ thắng cao lắm.

"Ba người nhìn nhau, rồi cùng cười.

Phải, họ có nhau.

Đó là sức mạnh lớn nhất.

Để chắc chắn, Thanh Hoà kiểm tra từng người một.

Thạch Đại Tráng đứng trước một tảng đá lớn bằng nửa người, vận nội công, đấm một quyền.

"Rầm!"

Tảng đá vỡ làm ba mảnh.

"Sức mạnh của huynh đã đạt Nhất Lưu thượng thừa, "

Thanh Hoà gật gù.

"Nhưng còn chậm.

Phải nhanh hơn nữa.

"Thạch Đại Tráng gãi đầu:

"Ta cố gắng.

"Lý Tiểu Ngưu thì biểu diễn thân pháp.

Hắn lao vút đi như một mũi tên, leo lên vách đá dựng đứng trong nháy mắt, rồi lại đáp xuống nhẹ như mèo.

"Tốc độ của huynh rất tốt, "

Thanh Hoà khen.

"Nhưng lực đòn còn yếu.

Phải tăng cường thêm.

"Lý Tiểu Ngưu gật đầu, hiểu ý.

Triệu Tam Cẩu thì biểu diễn kiếm pháp.

Hắn vung kiếm, một đường cong vẽ ra trong không khí, rồi đột nhiên biến ảo thành năm mũi kiếm đâm về năm hướng khác nhau.

"Kiếm pháp của huynh đã có thần thái, "

Thanh Hoà nói.

"Nhưng nội công chưa đủ, uy lực còn kém.

Phải luyện thêm khí công.

"Triệu Tam Cẩu trầm ngâm gật đầu.

Tối hôm đó, bốn người ngồi quây quần trong hang.

Ngọn lửa nhỏ bập bùng soi sáng những khuôn mặt rắn rỏi sau một năm gian khổ.

Thanh Hoà nhìn ba sư huynh, nói:

"Một năm qua, các huynh đã làm rất tốt.

Từ những kẻ yếu ớt, ngốc nghếch, giờ đã trở thành những người có thực lực.

Nhưng con đường phía trước còn dài.

"Hắn vẽ lên nền đất một đường thẳng:

"Chúng ta còn hai mục tiêu:

một là trả thù Đinh Văn Hổ và Nguyễn Văn Thành;

hai là xây dựng lại Hoa Sơn.

Cả hai đều cần thực lực cao hơn nữa.

"Thạch Đại Tráng hỏi:

"Sư đệ, đệ bảo chúng ta phải làm gì?"

Thanh Hoà nhìn ra ngoài cửa hang, nơi bầu trời đêm đầy sao:

"Chúng ta sẽ ở lại đây thêm sáu tháng nữa.

Sáu tháng để các huynh đạt đến Nhị Lưu cảnh giới.

Đến lúc đó, chúng ta sẽ xuống núi, tìm Đinh Văn Hổ thanh toán.

"Sáu tháng nữa?

Ba người nhìn nhau, nhưng không ai phản đối.

Họ đã quen với cuộc sống này rồi.

Gian khổ không còn làm họ sợ hãi nữa.

"Được!"

Thạch Đại Tráng đập tay xuống đất.

"Sáu tháng nữa!

Ta sẽ cố gắng hết sức!

"Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu cũng gật đầu quả quyết.

Đêm đó, bốn người ngủ ngon lành, mơ về một ngày mai tươi sáng hơn.

Trong mơ, họ thấy mình đứng trên đỉnh Hoa Sơn, bên dưới là vô số đệ tử đang quỳ lạy, xa xa là những kẻ thù đang run sợ.

Thời gian trôi nhanh hơn bao giờ hết.

Những ngày tháng khổ luyện tiếp nối nhau, mỗi ngày một nặng hơn, mỗi bài tập một khó hơn.

Thạch Đại Tráng tập đấm vào vách đá hàng ngàn lần, đến nỗi tay rớm máu, nhưng vách đá thì ngày càng lõm sâu.

Cuối cùng, hắn có thể đấm vỡ một tảng đá lớn chỉ bằng một cú.

Lý Tiểu Ngưu tập chạy trên vách núi dựng đứng, ngày nào cũng té, ngày nào cũng bị thương.

Nhưng cuối cùng, hắn có thể chạy trên vách đá như chạy trên mặt đất bằng phẳng.

Triệu Tam Cẩu tập nội công, ngồi thiền hàng giờ liền, cảm nhận luồng khí trong cơ thể ngày càng mạnh mẽ.

Cuối cùng, hắn có thể vận khí ra kiếm, tạo thành kiếm khí dài cả thước.

Và Thanh Hoà, hắn vẫn là hắn.

Nhưng trong mắt ba sư huynh, hắn càng ngày càng thâm sâu khó lường.

Một buổi sáng, khi mặt trời vừa ló dạng, Thanh Hoà gọi ba người ra ngoài mỏm đá.

"Các huynh, đã sáu tháng rồi.

Hãy cho ta thấy thành quả của các huynh.

"Ba người nhìn nhau, rồi đồng loạt thi triển.

Thạch Đại Tráng đấm một quyền vào vách đá.

"Ầm!"

Vách đá nứt toác, những mảnh đá vụn bắn ra tứ phía.

Một tiếng vang dội, như sấm rền giữa trời quang.

Lý Tiểu Ngưu lao vút đi, trong nháy mắt đã leo lên đỉnh vách núi, rồi lại nhẹ nhàng đáp xuống, không một tiếng động, như chiếc lá rơi.

Triệu Tam Cẩu vung kiếm, một đường kiếm khí dài hơn trượng vẽ ra trong không trung, chém vào một tảng đá xa năm trượng.

"Rầm!"

Tảng đá vỡ tan.

Cả ba đứng đó, nhìn Thanh Hoà với ánh mắt đầy tự hào và mong chờ.

Thanh Hoà nhìn họ, mắt sáng rực.

Hắn bước tới, vỗ vai từng người, giọng xúc động:

"Các huynh đã đạt đến Nhị Lưu cảnh giới rồi.

Từ nay, không còn ai có thể coi thường các huynh nữa.

Các huynh đã là cao thủ thực thụ.

"Thạch Đại Tráng mừng rỡ:

"Thật sao?

Chúng ta có thể xuống núi báo thù chưa?"

Thanh Hoà nhìn ra xa, nơi những ngọn núi trùng điệp, nơi phủ thành và thị trấn Thanh Khê đang ẩn hiện trong màn sương sớm.

"Đã đến lúc rồi, "

hắn nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực.

"Đã đến lúc chúng ta trở lại.

"Gió núi thổi mạnh, cuốn theo những chiếc lá khô.

Bốn bóng người đứng sừng sững trên mỏm đá, như bốn pho tượng thần uy nghi.

Phía trước họ là con đường dài, là những kẻ thù đang chờ, là những ân oán cần thanh toán.

Nhưng họ không sợ.

Họ đã sẵn sàng.

***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:

***

*Một năm rưỡi khổ luyện trong hang đá, bốn người Hoa Sơn đã từ những kẻ yếu ớt trở thành cao thủ Nhị Lưu cảnh giới.

Nhưng con đường phía trước còn dài, kẻ thù còn mạnh.

Liệu họ có đủ sức để đối mặt với Đinh Văn Hổ và Nguyễn Văn Thành?

Liệu Trưởng Lão Vô Căn có còn trên Hoa Sơn?

Và những bí mật về quá khứ của Thanh Hoà sẽ được hé lộ khi nào?

*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau!

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập