Bình minh hé rạng, xua đi màn sương mỏng như lụa vương trên đỉnh Hoa Sơn.
Từng vệt nắng non nớt len lỏi qua kẽ lá thông già, nhuộm vàng phiến đá rêu phong.
Nhưng ánh sáng ấy không đủ để xua tan cái lạnh buốt xương cốt còn vương vấn từ đêm tàn, hay sự ảm đạm bao trùm một tông môn từng lừng lẫy nay chỉ còn là cái bóng của chính mình.
Thế nhưng, trong cái lạnh giá và sự trầm mặc ấy, một luồng sinh khí lạ thường đã thức giấc.
Thanh Hoà, đứa trẻ mười hai tuổi với tâm hồn ngàn năm tuổi, bật mở mắt.
Không một chút ngái ngủ, không một khắc chần chừ, đôi mắt hắn đã sáng rực như hai vì sao tinh nghịch, lấp lánh sự ranh mãnh và háo hức.
Hắn ngồi bật dậy, vươn vai một cái thật dài, để lộ bộ xương sườn khẳng khiu và chiếc áo vải thô đã sờn rách vài chỗ.
Một nụ cười bí hiểm nở trên môi hắn, tựa như con hồ ly già vừa tìm thấy hang gà trống.
"Trời sáng rồi!"
Hắn lẩm bẩm, âm điệu tràn đầy năng lượng, hoàn toàn trái ngược với không khí ảm đạm xung quanh.
"Công cuộc phục hưng Hoa Sơn, bắt đầu từ hôm nay!
"Không đợi mặt trời lên quá ngọn cây, Thanh Hoà đã đứng trước cửa động nơi Trưởng Lão Vô Căn và ba tên đồ đệ đang ngáy khò khò.
Hắn hắng giọng, rồi hét lớn:
"Dậy!
Dậy hết đi!
Mặt trời mọc đến mông rồi mà còn ngủ nướng à?
Ai mà tin nổi đây là đệ tử của Hoa Sơn lừng danh chứ?"
Cửa động kẽo kẹt mở ra.
Đầu tiên là Thạch Đại Tráng, thân hình vạm vỡ như con gấu, dụi dụi đôi mắt còn đang díp lại.
Tiếp đó là Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu, cả hai đều lờ đờ, tóc tai bù xù như vừa trải qua một trận gió bão trong mộng.
Cuối cùng, Trưởng Lão Vô Căn ló đầu ra, bộ râu bạc phơ vểnh lên như rễ cây khô, đôi mắt đục ngầu chớp chớp liên hồi.
"Thanh Hoà à.
Sớm vậy con?
Lão phu còn chưa kịp mơ thấy chưởng môn nhân đi hái nấm linh chi về cho ta ngâm rượu nữa là.
.."
Trưởng Lão lẩm bẩm, lời nói như rêu bám đá, chậm rãi và đầy mơ màng.
Thanh Hoà hít một hơi thật sâu, cố nén lại tiếng thở dài.
"Trưởng Lão à, lúc này không phải lúc mơ mộng.
Hôm qua con đã nói rồi, hôm nay chúng ta xuống núi!
Chúng ta mang theo.
Tiên Thủy!"
Hắn nhấn mạnh hai chữ
"Tiên Thủy"
như thể đó là một bảo vật vô giá vừa được khai quật.
Ba tên đồ đệ nghe vậy thì tỉnh táo hơn một chút, nhìn nhau đầy nghi hoặc.
"Tiên Thủy?"
Thạch Đại Tráng gãi gãi cái đầu to như quả dừa.
"Là cái nước chúng ta vẫn uống hàng ngày ấy hả, sư đệ Thanh Hoà?"
Thanh Hoà trừng mắt:
"Cái gì mà nước uống hàng ngày!
Đó là THUỶ NGUYÊN KHÍ TỤ LINH DIỆU THUỶ của Hoa Sơn, là tinh hoa của đất trời, là giọt sương đọng trên lá bách ngàn năm, là hơi thở của vạn vật hội tụ lại!
Các ngươi biết cái gì mà biết!"
Hắn hùng hồn tuyên bố, tay khoa chân múa máy, khuôn mặt non nớt bỗng chốc toát lên một vẻ thần bí đến lạ.
Trưởng Lão Vô Căn nheo mắt nhìn dòng suối nhỏ chảy róc rách bên cạnh.
"À.
là nước suối Hoa Sơn đó hả con?
Nó.
nó có khác gì nước suối ở chân núi không?"
"Khác!
Khác xa một trời một vực!"
Thanh Hoà gần như gầm lên.
"Nước suối chân núi chỉ là phàm tục, còn đây là Tiên Thủy!
Có khả năng cải tử hoàn sinh, cường thân kiện cốt, tăng cường tuổi thọ, khai mở trí tuệ, xua đuổi tà ma, diệt trừ tai ương.
nói chung là cái gì cũng được hết!"
Hắn nói một tràng, không chớp mắt, vẻ mặt nghiêm túc như thể đang đọc một bản kinh thư cổ.
Ba tên đồ đệ nghe xong thì mắt tròn mắt dẹt.
Thạch Đại Tráng há hốc mồm, nước dãi tứa ra khóe miệng.
Lý Tiểu Ngưu thì gãi đầu bần thần, còn Triệu Tam Cẩu thì lén lút nhìn vào dòng suối, tự hỏi liệu có nên thử uống một ngụm để xem mình có biến thành tiên hay không.
"Được rồi, nghe đây!"
Thanh Hoà đập tay một cái thật mạnh.
"Thạch Đại Tráng, ngươi to con nhất, đi khuân mấy cái chum vại lớn nhất mà chúng ta có, đổ đầy 'Tiên Thủy' vào!
Nhớ là phải dùng vải sạch mà lau bên ngoài cho bóng loáng, trông cho nó.
thần thánh một chút!
"Thạch Đại Tráng vội vàng gật đầu, hùng hục chạy đi.
"Lý Tiểu Ngưu, Triệu Tam Cẩu, hai ngươi đi kiếm mấy cây tre khô, làm thành mấy cái giá đỡ cho đẹp mắt.
Còn nữa, kiếm thêm mấy tấm vải cũ, phải chọn cái nào còn lành lặn một chút, viết lên đó mấy chữ 'Hoa Sơn Tiên Thủy', 'Cải Tử Hoàn Sinh', 'Bách Bệnh Tiêu Tan'!"
Thanh Hoà ra lệnh, vẻ mặt như một vị tướng quân đang bày binh bố trận.
Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu tuy còn bán tín bán nghi nhưng thấy vẻ mặt kiên quyết của Thanh Hoà thì cũng đành răm rắp tuân theo.
Dù sao thì, Thanh Hoà từ ngày được
"chưởng môn nhân"
mang về, đã thể hiện những điều phi thường mà họ không thể lý giải được.
Trong khi ba tên đồ đệ bận rộn, Thanh Hoà quay sang Trưởng Lão Vô Căn.
"Còn Trưởng Lão, người là 'bộ mặt' của Hoa Sơn chúng ta.
Người phải khoác lên mình bộ đạo bào đẹp nhất, sạch sẽ nhất.
Nhớ là phải giữ vẻ mặt uy nghiêm, thần bí, ít nói thôi.
Cứ mỗi khi có người hỏi gì, người chỉ cần gật đầu hoặc lắc đầu, hoặc 'ừm' một tiếng đầy thâm thúy.
Tuyệt đối không được nói quá nhiều, để người ta tò mò, để người ta tự suy diễn!
"Trưởng Lão Vô Căn chớp mắt liên hồi.
à.
ít nói hả?
Lão phu.
lão phu nhớ rồi.
Nhưng mà.
bộ đạo bào đẹp nhất của lão phu hình như bị chuột gặm mất một mảng ở phía sau rồi con ạ.
"Thanh Hoà giật giật khóe miệng.
"Kệ nó!
Cứ mặc vào!
Chúng ta sẽ tìm cách che đi.
Quan trọng là khí chất!"
Hắn thở dài thườn thượt.
"Thôi được rồi, nếu không có cái nào ra hồn, thì người cứ giữ cái vẻ mặt.
lơ ngơ hiện tại cũng được.
Ít nhất nó cũng tạo ra một sự bí ẩn khó lường!
"Mấy giờ sau, dưới ánh nắng đã gay gắt hơn, một đoàn quân kỳ lạ bắt đầu xuống núi.
Dẫn đầu là Thanh Hoà, thân hình nhỏ bé nhưng ánh mắt kiên định.
Hắn khoác một bộ quần áo cũ nhưng đã được giặt sạch sẽ, vẻ mặt đầy tự tin.
Theo sau hắn là Thạch Đại Tráng, vai vác hai cái chum lớn đựng
, bước đi nặng nề nhưng cẩn trọng.
Kế đến là Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu, mỗi người cõng một tấm ván gỗ lớn được ghép tạm bợ, trên đó viết nguệch ngoạc những dòng chữ to tướng:
"HOA SƠN TIÊN THỦY – CẢI TỬ HOÀN SINH – BÁCH BỆNH TIÊU TAN"
Nhìn những nét chữ xiêu vẹo, người ta khó mà không bật cười.
Và cuối cùng, lê bước chậm chạp phía sau, là Trưởng Lão Vô Căn.
Ông khoác lên mình bộ đạo bào cũ rách tả tơi, chỗ bị chuột gặm đúng như lời ông nói.
Mái tóc bạc phơ bay phất phơ trong gió, đôi mắt thì cứ nhìn ngơ ngác vào khoảng không, thỉnh thoảng lại lẩm bẩm một mình điều gì đó không rõ.
Cả đoàn người trông vừa buồn cười, vừa thảm hại, như một gánh hát rong nghiệp dư đang cố gắng tạo ấn tượng.
Con đường mòn dốc đá gập ghềnh trở nên dài hơn bao giờ hết.
Ba tên đồ đệ thở dốc, mồ hôi vã ra như tắm.
Thạch Đại Tráng có lần suýt trượt chân, làm cái chum
lắc lư dữ dội.
Thanh Hoà quay lại, trừng mắt:
"Cẩn thận đấy!
Đây không phải nước lã tầm thường đâu!
Mỗi giọt là cả tinh hoa của Hoa Sơn!
Đánh rơi một giọt là tổn thất to lớn cho tông môn!
"Thạch Đại Tráng vội vàng giữ chặt chum nước, mặt mày tái mét.
Hắn bắt đầu tin rằng thứ nước này thật sự quý giá, nếu không Thanh Hoà đã không giận dữ đến vậy.
Cái niềm tin ngây thơ, pha chút sợ sệt này lại chính là thứ Thanh Hoà cần để củng cố ý chí cho
"đội quân"
của mình.
Dần dần, khung cảnh làng mạc hiện ra rõ nét hơn.
Mùi khói bếp, tiếng gà gáy, tiếng trẻ con nô đùa vọng lên từ dưới thung lũng.
Cuộc sống phàm tục, ồn ã đang chờ đợi họ.
Thanh Hoà hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thay đổi của không khí.
Hắn nhớ lại những ngày tháng huy hoàng của Hoa Sơn, khi môn phái này là niềm tự hào của cả võ lâm.
Giờ đây, hắn phải dùng một cách thức hoàn toàn khác, có phần bỉ ổi và vô sỉ, để đưa Hoa Sơn trở lại.
Nhưng trong thâm tâm hắn, đó là sự hy sinh cần thiết.
Khi đến gần làng, Thanh Hoà ra hiệu cho cả nhóm dừng lại.
"Này, các ngươi nhìn xem.
Chốn phàm trần này thật ồn ào, hỗn tạp.
Bệnh tật, phiền não, ngu muội bủa vây khắp nơi.
Chúng ta đến đây không phải để bán hàng, mà là để cứu rỗi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập