Chương 21: Lẻn Vào Phủ Tri Phủ, Phát Hiện Ma Giáo, Thanh Hòa Quyết Đoán Ra Tay

Ba ngày sau khi xử lý Đinh Văn Hổ, bốn người Hoa Sơn lặng lẽ rời phủ thành, tiến về thị trấn Thanh Khê.

Họ không về Hoa Sơn ngay như dự định, bởi một tin tức bất ngờ khiến Thanh Hòa thay đổi kế hoạch.

Trong lúc theo dõi phủ Tri phủ, Lý Tiểu Ngưu phát hiện những kẻ lạ mặt lui tới thường xuyên.

Chúng ăn mặc kỳ dị, hành tung bí ẩn, toát ra khí tức âm hàn khác thường.

"Sư đệ, ta thấy chúng có gì đó không ổn, "

Lý Tiểu Ngưu báo cáo.

"Áo đen, mặt bịt kín, đi lại nhẹ như mèo.

Lính trong phủ thấy chúng đều cúi đầu tránh né.

"Thanh Hòa nhíu mày.

Ma giáo?

Hắn nhớ lại ba trăm năm trước, Ma giáo từng là tử địch của Hoa Sơn, gây bao thảm họa cho võ lâm.

Tưởng chúng đã bị tiêu diệt từ lâu, ai ngờ.

"Phải vào phủ điều tra ngay, "

hắn quyết định.

## Nửa đêm, phủ Tri phủ

Màn đêm buông xuống thị trấn Thanh Khê.

Phủ Tri phủ uy nghi với tường cao cửa rộng, nhưng trong bóng tối, nó mang một vẻ âm u khác thường.

Những ngọn đèn lồng đỏ treo trước cổng, dưới gió đêm, chập chờn như những lưỡi lửa ma quái.

Bốn bóng người lướt nhẹ như làn khói, vượt qua tường cao một cách dễ dàng.

Một năm rưỡi khổ luyện khiến thân pháp của họ trở nên siêu phàm.

Những tên lính canh gà gật chẳng hề hay biết.

Họ men theo hành lang tối, lẩn tránh những toán tuần tra.

Càng vào sâu, không khí càng lạnh lẽo, âm u.

Một mùi hôi thối nhẹ thoang thoảng, như mùi máu tanh, như mùi xác chết.

"Phía đó, "

Lý Tiểu Ngưu chỉ tay về phía một dãy nhà thấp nằm khuất sau vườn hoa.

"Những kẻ lạ mặt thường ra vào chỗ đó.

"Bốn người tiến lại gần.

Đó là một dãy nhà không có ánh đèn, nhưng qua khe cửa, ánh lửa leo lắt hắt ra, cùng với những tiếng thì thầm bí ẩn.

Thanh Hòa ra hiệu, cả bốn nhẹ nhàng áp sát, áp tai vào vách nghe ngóng.

Tiếng nói vọng ra, giọng khàn đặc, lạnh lẽo:

"Nguyễn đại nhân, giáo chủ đã mất kiên nhẫn rồi.

Đã một năm rưỡi, sao vẫn chưa tìm ra bọn Hoa Sơn?

Giáo chủ cần chúng còn sống để tra hỏi tung tích của.

người đó.

"Giọng Nguyễn Văn Thành run run:

"Xin.

xin thứ tội.

Bọn chúng trốn kỹ quá.

Tôi đã sai Đinh Văn Hổ lục soát khắp nơi, nhưng không thấy.

Hay là chúng chết trong rừng rồi?"

"Chết?

Giáo chủ sẽ không tin.

Người đó đã gieo lời nguyền, phàm là đệ tử Hoa Sơn chân truyền, không thể chết dễ dàng như vậy.

Phải tìm ra bằng được!

Nếu không, Nguyễn đại nhân liệu hồn đấy!

"Tiếng Nguyễn Văn Thành run rẩy van xin.

Bên ngoài, bốn người Hoa Sơn nhìn nhau đầy kinh ngạc.

Ma giáo?

Giáo chủ?

Lời nguyền?

Và tại sao chúng lại muốn tìm họ?

Thanh Hòa mặt tối sầm.

Hắn hiểu ra mọi chuyện.

Nguyễn Văn Thành không chỉ tham ô, hắn còn cấu kết với Ma giáo – kẻ thù truyền kiếp của Hoa Sơn.

Mối thù này, không thể chỉ bằng vào vài lời xin lỗi hay vài nén bạc mà giải quyết được.

"Hai tên ở ngoài, hai tên trong phòng, "

hắn thì thầm.

"Ta sẽ xử lý bên trong.

Các huynh canh chừng bên ngoài, không cho ai thoát.

"Ba sư huynh gật đầu, tỏa ra các vị trí chiến lược.

Thanh Hòa đẩy nhẹ cửa, lướt vào như một làn khói.

Trong phòng, hai tên áo đen đang ngồi đối diện Nguyễn Văn Thành.

Chúng giật mình đứng dậy, tay rút binh khí, nhưng chưa kịp làm gì thì Thanh Hòa đã tới.

Kiếm gỗ trong tay hắn vẽ một đường, thẳng vào yết hầu tên gần nhất.

Máu bắn ra, tên đó ngã vật xuống đất không kịp kêu một tiếng.

Tên còn lại kinh hãi, vung đao chém tới.

Đao pháp của hắn nhanh và hiểm, toát ra khí tức âm hàn đặc trưng của Ma giáo.

Nhưng Thanh Hòa không hề nao núng.

Hắn nghiêng người né đao, đồng thời kiếm gỗ đâm thẳng vào huyệt đạo dưới cánh tay tên đó.

Tên áo đen kêu lên một tiếng, tay run lên, đao rơi xuống đất.

Hắn trợn mắt nhìn Thanh Hòa:

"Ngươi.

ngươi là.

Hoa Sơn.

kiếm pháp.

"Thanh Hòa không cho hắn cơ hội nói thêm.

Một đường kiếm nữa, kết liễu hắn.

Nguyễn Văn Thành ngồi như trời trồng, mặt tái mét, run lẩy bẩy.

Ông ta nhìn hai xác chết, rồi nhìn Thanh Hòa, miệng lắp bắng:

"Ngươi.

ngươi là.

thằng nhỏ Hoa Sơn?"

Thanh Hòa lau kiếm vào vạt áo tên áo đen, thản nhiên đáp:

"Tri phủ đại nhân, lâu rồi không gặp.

"Nguyễn Văn Thành lùi lại, đụng vào tường.

Ông ta nhìn quanh tìm đường chạy, nhưng ba bóng người khác đã xuất hiện ở cửa.

Thạch Đại Tráng, Lý Tiểu Ngưu, Triệu Tam Cẩu đứng chắn hết lối thoát.

"Đừng.

đừng giết ta!"

Nguyễn Văn Thành quỳ xuống, lạy lục.

"Ta.

ta bị chúng ép buộc!

Ta không muốn.

"Thanh Hòa bước tới, ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhìn Nguyễn Văn Thành với ánh mắt lạnh tanh:

"Ép buộc?

Tri phủ đại nhân đường đường là quan đầu tỉnh, ai ép được?

Hay là vì tiền, vì quyền, vì những lời hứa hẹn của Ma giáo?"

Nguyễn Văn Thành im lặng, không thể chối cãi.

"Chúng muốn gì?"

Thanh Hòa hỏi.

"Chúng.

chúng bảo tìm các ngươi.

Nói rằng các ngươi là đệ tử Hoa Sơn chân truyền, có liên quan đến một bí mật lớn.

Giáo chủ của chúng rất muốn có được các ngươi, đặc biệt là một đứa trẻ tên Thanh Hòa.

"Thanh Hòa nhíu mày.

Giáo chủ Ma giáo muốn hắn?

Tại sao?

Hắn đã sống lại ở kiếp này, không ai biết thân phận thật của hắn.

Trừ khi.

"Ma giáo còn những ai?

Ở đâu?"

hắn hỏi tiếp.

"Ta.

ta không biết nhiều.

Chúng chỉ liên lạc qua những tên này.

Hình như chúng có một căn cứ ở vùng núi phía tây.

Ta chỉ biết thế thôi!

Xin tha mạng!

"Thanh Hòa nhìn Nguyễn Văn Thành hồi lâu.

Ông ta run như cầy sấy, nước mắt nước mũi đầm đìa.

Một kẻ hèn nhát, tham lam, nhưng cũng đáng thương.

Hắn đứng dậy, quay lưng về phía Nguyễn Văn Thành:

"Tam Cẩu sư huynh, giao cho huynh.

"Triệu Tam Cẩu bước tới, tay cầm một tờ giấy:

"Đây là bản tường trình tội trạng của đại nhân, từ tham ô, hối lộ, đến cấu kết với Ma giáo.

Đại nhân sẽ ký vào đây, và từ nay về sau, làm theo những gì chúng tôi sai bảo.

"Nguyễn Văn Thành mừng rỡ:

"Ta ký!

Ta ký!

Các ngươi muốn gì cũng được!"

"Tốt, "

Thanh Hòa quay lại, mắt sáng quắc.

"Việc đầu tiên:

cung cấp mọi thông tin về Ma giáo mà đại nhân biết.

Việc thứ hai:

từ nay, phủ Tri phủ sẽ là tai mắt của chúng tôi, báo cáo mọi động tĩnh của Ma giáo.

Việc thứ ba:

im lặng tuyệt đối về những gì xảy ra đêm nay.

Nếu không.

"Hắn chỉ vào hai xác chết dưới đất.

Nguyễn Văn Thành vội vàng gật đầu:

"Hiểu!

Tôi hiểu!

"—

Khi bốn người ra khỏi phủ, trời đã gần sáng.

Họ lẩn vào một con hẻm tối, kiểm tra lại xung quanh không ai theo dõi.

"Sư đệ, "

Thạch Đại Tráng hỏi,

"sao đệ không giết hắn?

Hắn là kẻ chủ mưu mà.

"Thanh Hòa lắc đầu:

"Giết hắn dễ, nhưng vô ích.

Giữ hắn lại, chúng ta có được một con tốt trong lòng địch.

Hắn sợ chết, sẽ làm mọi thứ ta sai bảo.

"Lý Tiểu Ngưu gật gù:

"Ra vậy.

Nhưng Ma giáo.

ta tưởng chúng đã bị tiêu diệt từ lâu rồi?"

"Ta cũng nghĩ thế, "

Thanh Hòa trầm ngâm.

"Nhưng xem ra, chúng vẫn còn, và đang nhắm vào Hoa Sơn chúng ta.

Chuyện này nghiêm trọng hơn ta tưởng.

"Triệu Tam Cẩu hỏi:

"Về Hoa Sơn gặp Trưởng Lão trước chứ?"

"Phải, "

Thanh Hòa gật đầu.

"Trưởng Lão chắc biết nhiều hơn chúng ta.

Và nếu Ma giáo đã xuất hiện, Hoa Sơn phải chuẩn bị.

"Bốn người lặng lẽ rời thị trấn Thanh Khê khi trời vừa sáng, hướng về phía Hoa Sơn.

Phía sau họ, phủ Tri phủ vẫn uy nghi, nhưng bên trong, Nguyễn Văn Thành ngồi thừ trong phòng, nhìn hai xác chết đã được lính bí mật khiêng đi, lòng đầy sợ hãi.

Một cuộc chiến mới, lớn hơn, nguy hiểm hơn, đang chờ bốn người Hoa Sơn phía trước.

***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:

***

*Ma giáo xuất hiện!

Kẻ thù truyền kiếp của Hoa Sơn ngày nào giờ đã lộ diện, và chúng đang nhắm vào bốn người.

Vì sao chúng muốn tìm Thanh Hòa?

Mối liên hệ giữa hắn và Ma giáo là gì?

Và Trưởng Lão Vô Căn sẽ nói gì khi biết tin này?

*Những bí mật của quá khứ sắp được hé lộ.

Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau!

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập