Ánh bình minh vừa ló dạng sau dãy Hoa Sơn, những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mỏng, nhuộm vàng những vách đá rêu phong.
Con đường mòn dẫn lên đỉnh núi vắng lặng, chỉ có tiếng gió vi vu và tiếng chim hót lảnh lót.
Bốn người Hoa Sơn đứng dưới chân núi, nhìn lên đỉnh cao quen thuộc.
Một năm rưỡi xa cách, bao nhiêu kỷ niệm ùa về.
Thạch Đại Tráng nghẹn ngào:
"Về nhà rồi.
cuối cùng cũng về nhà rồi.
"Lý Tiểu Ngưu lau nước mắt:
"Không biết Trưởng Lão có còn khỏe không?
Có nhớ chúng ta không?"
Triệu Tam Cẩu im lặng, nhưng mắt cũng đỏ hoe.
Thanh Hòa đứng giữa, nhìn ba sư huynh, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.
Hắn đã sống ba trăm năm, đã trải qua bao nhiêu lần sinh ly tử biệt, nhưng chưa bao giờ có cảm giác này.
Cảm giác được trở về nhà, được gặp lại người thân.
"Đi thôi, "
hắn nói, giọng nhẹ nhàng.
"Trưởng Lão chờ chúng ta lâu rồi.
"—
Ngôi chính điện vẫn đổ nát, những bậc thềm vẫn rêu phong, nhưng có một điều khác lạ:
trước cửa điện, một bóng người đang ngồi xếp bằng trên phiến đá, mắt nhắm, miệng lẩm bẩm.
Trưởng Lão Vô Căn.
Bốn người dừng lại, nhìn lão già gầy gò với bộ đạo bào vá víu, mái tóc bạc phơ rối bù.
Lão vẫn thế, vẫn lẩm cẩm, vẫn kỳ quặc như ngày nào.
Nhưng khi bốn người bước tới gần, Trưởng Lão bỗng mở mắt.
Đôi mắt đục ngầu ngày nào, giờ sáng lên một cách lạ thường.
Lão nhìn bốn người từ đầu đến chân, rồi nở một nụ cười hiền từ.
"Về rồi à?"
Giọng lão vẫn khàn đặc, nhưng sao nghe ấm áp lạ thường.
Bốn người quỳ xuống, đồng thanh:
"Trưởng Lão, chúng con về rồi!
"Trưởng Lão đứng dậy, bước tới từng người, xoa đầu họ.
Tay lão run run, nhưng ánh mắt thì sáng ngời.
"Tốt.
tốt lắm.
các con đã lớn rồi.
đã mạnh rồi.
.."
Lão nhìn Thạch Đại Tráng:
"Đại Tráng, con rắn chắc quá, không còn như con gấu ngốc ngày nào nữa.
"Thạch Đại Tráng cười, nước mắt chảy dài:
"Trưởng Lão.
con nhớ người quá!
"Lão quay sang Lý Tiểu Ngưu:
"Tiểu Ngưu, mắt con sáng hơn xưa.
Chắc bắt được nhiều chim lắm nhỉ?"
Lý Tiểu Ngưu khóc nức nở:
con xin lỗi.
con bỏ người đi lâu quá.
"Cuối cùng, lão nhìn Triệu Tam Cẩu:
"Tam Cẩu, con trầm ổn hơn nhiều.
Khí chất của một cao thủ rồi đấy.
"Triệu Tam Cẩu cúi đầu, không nói được lời nào.
Rồi lão nhìn Thanh Hòa.
Ánh mắt lão dừng lại trên người hắn lâu hơn, sâu hơn.
Lão không nói gì, chỉ gật nhẹ, như thể hiểu mọi điều.
Thanh Hòa cúi đầu:
"Trưởng Lão, con đã đưa các sư huynh trở về.
Con đã giữ lời hứa.
"Trưởng Lão cười, nụ cười hiền từ của một người cha già:
"Lão phu biết con sẽ làm được.
Lão phu chưa bao giờ nghi ngờ.
Bốn người ngồi quây quần bên Trưởng Lão, kể cho lão nghe hành trình một năm rưỡi qua.
Họ kể về những ngày tháng khổ luyện trong rừng già, về hang đá treo leo, về những lần suýt chết, về chiến thắng Đinh Văn Hổ, về phát hiện Ma giáo.
Trưởng Lão im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng gật gù.
Khi họ kể xong, lão thở dài, nhìn ra xa:
"Ma giáo.
cuối cùng chúng cũng xuất hiện.
Lão phu đã chờ điều này từ lâu.
"Bốn người ngạc nhiên:
"Trưởng Lão biết ạ?"
Lão gật đầu, mắt trở nên sâu thẳm:
"Lão phu biết nhiều hơn các con tưởng.
Hoa Sơn suy tàn không phải ngẫu nhiên.
Ba trăm năm trước, đại chiến với Ma giáo đã khiến Hoa Sơn kiệt quệ.
Tưởng chừng chúng đã bị tiêu diệt, ai ngờ.
"Lão nhìn Thanh Hòa, ánh mắt đầy ẩn ý:
"Và bây giờ, chúng trở lại, nhắm vào Hoa Sơn.
Chúng muốn tìm một người, một người mang trong mình bí mật của Hoa Sơn xưa.
"Thạch Đại Tráng hỏi:
"Người đó là ai ạ?"
Trưởng Lão không trả lời, chỉ nhìn Thanh Hòa.
Thanh Hòa cúi đầu, hiểu rằng Trưởng Lão biết thân phận thật của hắn.
"Trưởng Lão, "
Thanh Hòa nói,
"con nghĩ chúng ta không thể ở lại Hoa Sơn nữa.
Ma giáo đang tìm chúng con.
Nếu ở lại, chúng sẽ đến, Hoa Sơn sẽ lại bị tàn phá."
"Vậy con tính sao?"
Trưởng Lão hỏi.
Thanh Hòa nhìn ba sư huynh, rồi nhìn Trưởng Lão, ánh mắt kiên định:
"Chúng con sẽ chủ động tìm chúng.
Nhưng trước hết, con muốn đưa Trưởng Lão đi cùng.
"Cả ba sư huynh ngạc nhiên:
"Đưa Trưởng Lão đi?"
"Phải, "
Thanh Hòa gật đầu.
"Trưởng Lão ở lại đây một mình quá nguy hiểm.
Ma giáo mà đến, người không thể chống lại chúng.
Hơn nữa, Trưởng Lão biết nhiều về chúng, sẽ giúp ích cho chúng ta.
"Trưởng Lão nhìn Thanh Hòa hồi lâu, rồi bật cười khà khà:
"Thằng nhỏ này, tính chu đáo thật.
Nhưng lão phu già rồi, đi theo các con chỉ thêm vướng víu."
"Không!"
Ba sư huynh đồng thanh.
"Trưởng Lão phải đi với chúng con!
Chúng con không thể bỏ người lại!
"Thạch Đại Tráng quỳ xuống:
"Trưởng Lão, người là thầy của chúng con, là cha của chúng con.
Người không đi, chúng con cũng không đi!
"Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu cũng quỳ xuống, nước mắt lưng tròng.
Trưởng Lão nhìn ba đứa trẻ quỳ dưới đất, mắt lão cũng đỏ hoe.
Lão thở dài, đỡ họ dậy:
"Thôi được, lão phu đi với các con.
Nhưng phải cho lão phu thời gian thu xếp.
Trưởng Lão vào gian phòng nhỏ cạnh chính điện, nơi lão sống bao năm nay.
Lão lôi từ dưới gầm giường ra một cái hòm gỗ cũ kỹ, mở ra, bên trong là những cuốn sách ố vàng, một thanh kiếm gỗ, và một bộ y phục mới tinh.
Lão mặc bộ y phục vào, kỳ lạ thay, lão không còn là lão già lẩm cẩm nữa.
Bộ y phục tuy đơn sơ nhưng làm lão trông nghiêm trang, uy nghi hơn.
Thanh kiếm gỗ lão trao cho Thanh Hòa ngày nào, giờ lão đeo lên lưng.
Còn những cuốn sách, lão ôm vào lòng.
lão nói.
"Hoa Sơn này, lão phu đã sống bảy mươi năm.
Giờ phải rời đi, nhưng lão phu biết, một ngày nào đó, các con sẽ đưa lão phu trở lại.
"Bốn người nhìn Trưởng Lão, lòng tràn đầy xúc động.
Họ cùng nhau bước xuống núi, bỏ lại sau lưng những mái ngói rêu phong, những bậc thềm đổ nát.
Nhưng trong lòng họ, Hoa Sơn vẫn còn đó.
Hoa Sơn không chỉ là núi, là đá, là chính điện.
Hoa Sơn là những con người, là tình thầy trò, tình huynh đệ.
Và những thứ đó, họ mang theo cả trong hành trình.
—
Khi bóng Hoa Sơn đã khuất sau những tầng mây, năm người dừng lại bên con suối nhỏ.
Trưởng Lão nhìn về phía núi, mắt đỏ hoe.
"Trưởng Lão, người buồn à?"
Lý Tiểu Ngưu hỏi.
Trưởng Lão lắc đầu:
"Không buồn.
Lão phu chỉ nhớ thôi.
Nhưng lão phu biết, đây là quyết định đúng đắn.
Các con còn trẻ, còn phải đi nhiều, làm nhiều.
Lão phu không thể cứ ở mãi trên núi chờ các con về.
"Thạch Đại Tráng nắm tay Trưởng Lão:
"Trưởng Lão, từ nay người đi cùng chúng con.
Chúng con sẽ bảo vệ người!
"Trưởng Lão cười, xoa đầu hắn:
"Lão phu già rồi, nhưng chưa đến nỗi yếu đuối đâu.
Các con lo cho mình trước đi.
"Thanh Hòa bước tới, nhìn Trưởng Lão với ánh mắt kính trọng:
"Trưởng Lão, con có nhiều điều muốn hỏi người.
Về Hoa Sơn, về Ma giáo, và về.
quá khứ.
"Trưởng Lão nhìn hắn, hiểu ý:
"Sẽ có lúc.
Nhưng không phải bây giờ.
Bây giờ, chúng ta phải tìm nơi ẩn náu trước đã.
Ma giáo đang tìm các con, chúng ta cần kế hoạch.
"Triệu Tam Cẩu hỏi:
"Chúng ta đi đâu bây giờ, sư đệ?"
Thanh Hòa suy nghĩ một lát, rồi chỉ về phía đông:
"Về phía đó.
Có một ngôi làng nhỏ bên kia dãy núi, nơi ông Trần và con gái đang sống.
Chúng ta có thể tạm lánh ở đó, vừa nghỉ ngơi, vừa bàn kế.
"Nhắc đến ông Trần, Trưởng Lão mỉm cười:
"Lão phu cũng muốn gặp lại hai cha con họ.
Không biết họ sống tốt không?"
Và thế là, năm người tiếp tục hành trình, bỏ lại sau lưng Hoa Sơn – quê hương, nhưng mang theo trong tim ngọn lửa hy vọng và quyết tâm.
Mặt trời đã lên cao, soi sáng con đường phía trước.
Một hành trình mới bắt đầu, với những thử thách mới, những kẻ thù mới, và cả những đồng đội mới.
***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:
***
*Trưởng Lão Vô Căn rời Hoa Sơn!
Bảy mươi năm gắn bó, cuối cùng ông cũng phải rời xa mái nhà thân yêu.
Nhưng ông không đi một mình, ông đi cùng bốn đứa con tinh thần của mình – những người sẽ cùng ông đối mặt với Ma giáo, với những thử thách phía trước.
*Một chương mới của câu chuyện bắt đầu.
Hoa Sơn không còn là một địa danh, mà đã trở thành một phần máu thịt trong mỗi con người.
Và khi con người còn đó, Hoa Sơn sẽ còn đó.
*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập