Ánh nắng gay gắt của vùng đồng bằng phía bắc thiêu đốt con đường đất đỏ.
Hai bóng người lê bước mệt mỏi sau một đêm dài chạy trốn khỏi Ma giáo.
Thanh Hòa và Thạch Đại Tráng đã đi suốt từ sáng sớm, bụng đói meo, người đầy bụi đường.
"Sư đệ.
ta đói quá.
không đi nổi nữa.
.."
Thạch Đại Tráng thở hổn hển, tay vịn vào gốc cây ven đường.
Thanh Hòa cũng mệt, nhưng mắt vẫn sáng.
Hắn nhìn quanh, thấy phía xa có một ngôi làng nhỏ, nhưng lại thấy vài bóng người kỳ lạ đang tụ tập ở ven rừng.
Họ ăn mặc hung hãn, tay cầm đao kiếm, trông chẳng khác gì.
"Sơn tặc, "
Thanh Hòa thì thầm.
"Chỗ này có sơn tặc.
"Thạch Đại Tráng giật mình:
"Vậy chúng ta tránh đi thôi.
Mệt thế này, đánh nhau sao nổi?"
Thanh Hòa suy nghĩ một lát, rồi khóe miệng cong lên nụ cười tinh quái quen thuộc.
Cái nụ cười mà ba sư huynh đã quá rõ, mỗi lần nó xuất hiện là có chuyện
"mặt dày vô sĩ"
sắp diễn ra.
"Đại Tráng sư huynh, huynh có muốn ăn no không?"
"Muốn chứ!
Nhưng mà.
"Vậy đi theo ta.
Ta sẽ kiếm cho huynh bữa ăn thịnh soạn nhất từ khi xuống núi."
Thanh Hòa vỗ vai Thạch Đại Tráng, rồi thẳng tiến về phía toán sơn tặc.
—
Toán sơn tặc khoảng mười lăm tên, đang ngồi nhậu nhẹt dưới gốc cây đa cổ thụ.
Thịt nướng thơm phức, rượu ngon tràn đầy, tiếng cười nói ầm ĩ.
Tên đầu lĩnh mặt sẹo, ngồi giữa, đang vỗ đùi cười ha hả.
Thanh Hòa bước tới, mặt tỉnh bơ như đi dạo chợ.
Thạch Đại Tráng đi sau, mặt căng thẳng, tay nắm chặt.
Một tên sơn tặc phát hiện, đứng dậy quát:
"Đứng lại!
Ai cho phép bọn mày đến đây?"
Thanh Hòa mỉm cười, cúi đầu lễ phép:
"Chào các đại ca, chúng tôi là lữ khách đi đường, đói quá xin các đại ca cho chén cơm.
"Tên sơn tặc nhìn hai người từ đầu đến chân, cười khẩy:
"Xin cơm?
Tụi tao là sơn tặc, không phải từ thiện!
Cút đi!
"Thanh Hòa vẫn không rời, nụ cười càng tươi hơn:
"Đại ca nói phải, các đại ca là sơn tặc, anh hùng hảo hán.
Chính vì thế chúng tôi mới đến xin.
Anh hùng hảo hán thấy kẻ đói mà không cho ăn, sao gọi là anh hùng được?"
Tên đầu lĩnh mặt sẹo nghe vậy, ngừng nhậu, nhìn Thanh Hòa với ánh mắt thích thú:
"Thằng nhỏ này ăn nói cũng được đấy.
Cho chúng nó vào đây!
"Thanh Hòa và Thạch Đại Tráng bước vào vòng tròn.
Mắt Thạch Đại Tráng dán chặt vào đĩa thịt nướng, suýt chảy nước dãi.
Tên đầu lĩnh nhìn họ:
"Tao cho tụi bay ăn, nhưng phải làm gì đó đã.
Biết hát không?
Biết nhảy không?"
Thanh Hòa lắc đầu:
"Thưa đại ca, hát nhảy chúng tôi không biết.
Nhưng chúng tôi có tài khác."
"Tài gì?"
"Đấu võ."
Thanh Hòa thản nhiên đáp.
"Chúng tôi là đệ tử Hoa Sơn, có chút võ nghệ.
Nếu các đại ca có ai muốn tỉ thí, chúng tôi xin tiếp.
"Cả bọn sơn tặc ồ lên, cười ầm ĩ.
Tên đầu lĩnh mặt sẹo đập bàn:
"Hay!
Thằng nhỏ này có khí phách!
Được, nếu tụi bay thắng được ba tên của tao, tao cho ăn uống no nê, còn cho thêm tiền lộ phí!
"Thanh Hòa gật đầu:
"Xin đại ca chỉ giáo.
"—
Tên sơn tặc đầu tiên xông ra, cao to như Thạch Đại Tráng, tay cầm đại đao.
Hắn nhìn Thanh Hòa:
"Thằng nhỏ, mày chết chắc!
"Thanh Hòa bước lên, vẫn thản nhiên.
Khi tên sơn tặc vung đao chém tới, hắn chỉ nghiêng người né, rồi nhẹ nhàng đẩy vào lưng hắn.
Tên đó loạng choạng, ngã sấp mặt xuống đất.
Cả bọn cười ầm.
Tên sơn tặc thứ hai xông lên, lần này cẩn thận hơn.
Hắn múa đao tứ tung, nhưng Thanh Hòa cứ như một làn khói, lúc ở trước, lúc ở sau, lúc ở bên.
Cuối cùng, hắn chỉ nhẹ nhàng vấp chân, tên sơn tặc lại ngã.
Tên thứ ba, có vẻ là phó đầu lĩnh, mặt đỏ gay vì tức.
Hắn rút kiếm, đánh liên hồi.
Thanh Hòa đỡ được vài chiêu, rồi bỗng nhiên.
ngã lăn ra đất.
"Á!
Đau quá!
Ngươi đánh trúng ta rồi!"
hắn kêu lên thảm thiết.
Tên phó đầu lĩnh ngẩn người:
"Ta.
ta có đánh trúng đâu?"
Thanh Hòa ôm bụng lăn lộn:
"Trúng!
Trúng nặng!
Ngươi dùng ám khí!
Không biết xấu hổ!
Đường đường là sơn tặc mà dùng ám khí hại trẻ con!
"Cả bọn sơn tặc nhìn nhau ngơ ngác.
Tên đầu lĩnh mặt sẹo bước tới, nhìn Thanh Hòa đang lăn lộn dưới đất, rồi nhìn tên phó đầu lĩnh:
"Mày có dùng ám khí không?"
"Đại ca!
Em thề!
Em không dùng!
"Thanh Hòa vẫn lăn lộn, khóc thảm thiết:
"Trời ơi!
Các người ỷ đông hiếp ít!
Ta chỉ là đứa trẻ mười hai tuổi, đói quá xin ăn, bị các người đánh trọng thương!
Trời đất ơi!
"Thạch Đại Tráng đứng bên cạnh, suýt bật cười nhưng cố nín.
Hắn nhớ lại màn ăn vạ trước phủ Tri phủ năm nào, giờ sư đệ lại tái diễn, mà lần này còn
"vô sỉ"
hơn.
Tên đầu lĩnh mặt sẹo nhìn Thanh Hòa, rồi nhìn tên phó đầu lĩnh, mặt nghi hoặc.
Hắn bước tới đỡ Thanh Hòa dậy:
"Này, thằng nhỏ, có chuyện gì từ từ nói.
"Thanh Hòa vừa khóc vừa nói:
"Đại ca, tôi chỉ muốn xin bát cơm cho hai anh em, ai ngờ các người đánh tôi.
Tôi van đại ca, đừng giết tôi, tôi còn mẹ già ở nhà.
"Tên đầu lĩnh mặt sẹo thở dài, quay sang tên phó đầu lĩnh:
"Mày xem, làm gì mà để thằng nhỏ khóc thế này?
Mau xin lỗi đi!
"Tên phó đầu lĩnh ấm ức nhưng không dám cãi, đành cúi đầu:
"Xin lỗi.
ta không cố ý.
"Thanh Hòa lau nước mắt, mỉm cười:
"Không sao, tôi tha cho.
đại ca cho chúng tôi ăn nhé?
Đói quá rồi.
"Tên đầu lĩnh xua tay:
"Cho!
Cho ăn!
Mang thịt nướng ra đây!
Thanh Hòa và Thạch Đại Tráng ngồi vào mâm, ăn như hổ đói.
Thạch Đại Tráng nhồm nhoàm nhai thịt, thỉnh thoảng lại liếc nhìn sư đệ với ánh mắt kính phục.
Tên đầu lĩnh mặt sẹo ngồi bên cạnh, nhìn họ ăn, thỉnh thoảng lại rót rượu:
"Ăn từ từ thôi, không no à?"
Thanh Hòa vừa ăn vừa nói:
"Đại ca, các người làm sơn tặc chắc vui lắm nhỉ?
Suốt ngày cướp bóc, rượu thịt no say.
"Tên đầu lĩnh cười khà:
"Cũng tạm.
Nhưng mà gần đây không ổn lắm.
Có một bọn người lạ mặt hay qua lại vùng này, toàn mặc đồ đen, đi lại như ma.
Tụi tao tránh xa không dám động vào.
"Thanh Hòa khựng lại:
"Bọn mặc đồ đen?
Họ đi đâu?"
"Chả biết.
Chỉ thấy họ hay hướng về phía tây, chắc về phía núi.
Nhưng mà sao, mày hỏi làm gì?"
Thanh Hòa cười:
"Không có gì.
Chỉ tò mò thôi.
"Ăn xong, Thanh Hòa đứng dậy, lau miệng:
"Đa tạ đại ca đãi bữa.
Chúng tôi xin phép đi.
"Tên đầu lĩnh vẫy tay:
"Ở lại chơi thêm đi, tối nay có tiệc lớn.
"Thanh Hòa lắc đầu:
"Thôi ạ, chúng tôi còn phải đi gấp.
Hắn nhìn quanh, thấy mấy con ngựa tốt đang buộc gần đó,
"đại ca cho tôi mượn hai con ngựa được không?
Đi bộ mỏi chân quá.
"Tên đầu lĩnh nhìn hắn, cười ha hả:
"Thằng nhỏ, mày được lắm!
Đến ăn xin mà còn dám mượn ngựa?"
Thanh Hòa nhún vai:
"Không phải mượn, là.
thuê.
Chúng tôi trả tiền."
Hắn móc túi, lấy ra mấy nén bạc.
"Đây, tạm ứng trước.
Khi nào gặp lại, trả thêm.
"Tên đầu lĩnh nhìn nén bạc, mắt sáng lên:
"Được!
Lấy hai con tốt nhất cho chúng nó!
"Thế là Thanh Hòa và Thạch Đại Tráng lên ngựa, phóng thẳng về hướng đông bắc.
Khi đã xa, Thạch Đại Tráng mới dám cười thành tiếng:
"Sư đệ!
Đệ đúng là.
vô sỉ quá!
Đi ăn xin, đòi đấu võ, ăn vạ, rồi lại mượn ngựa!
Mà bọn chúng còn vui vẻ cho mượn nữa!
"Thanh Hòa cười khúc khích:
"Đại Tráng sư huynh, đó gọi là nghệ thuật.
Với bọn sơn tặc, đấu võ không thắng được chúng đâu.
Phải dùng đầu óc.
Và một chút.
mặt dày.
"Thạch Đại Tráng lắc đầu, cười mãi:
"Sư đệ, đệ đúng là nhất!
Ta phục đệ rồi!
"Hai người cưỡi ngựa phóng nhanh, bỏ lại sau lưng trại sơn tặc và những tiếng cười vang.
Phía trước, Lạc Dương đang chờ, và với sự
của Thanh Hòa, chẳng có gì có thể ngăn cản họ.
***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:
***
*Thanh Hòa lại phô bày
"bản lĩnh"
đặc trưng của mình:
vô sỉ có nghệ thuật.
Từ xin ăn, đòi đấu võ, giả vờ bị đánh, đến mượn ngựa – tất cả đều là những nước cờ tinh tế để đạt được mục đích.
Với kẻ mạnh, đừng đấu sức;
hãy dùng trí.
Với kẻ ngốc, đừng tranh luận;
hãy dùng.
*Nhưng sau màn cười đùa, thông tin về Ma giáo khiến lòng ta nặng trĩu.
Chúng vẫn đang ở quanh đây, và cuộc truy đuổi chưa kết thúc.
*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau, khi năm người Hoa Sơn tái ngộ và cùng nhau tiến vào Lạc Dương!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập