Đêm xuống, hai con ngựa dừng lại bên bờ một con suối nhỏ giữa cánh đồng hoang vắng.
Thanh Hòa và Thạch Đại Tráng nhóm lên một đống lửa, ngồi dựa vào gốc cây già, nhìn những ngọn lửa bập bùng nhảy múa trong bóng tối.
Thạch Đại Tráng đã ngủ từ lâu, tiếng ngáy vang đều như sấm nhẹ.
Nhưng Thanh Hòa thì không ngủ được.
Hắn ngồi đó, đôi mắt nhìn vào đống lửa, nhưng tâm trí đã bay đi rất xa.
Ba trăm năm.
Một con số dài đến nghẹt thở.
Hắn nhớ lại kiếp trước, khi còn là Thanh Hòa Đại Tiên, tung hoành thiên hạ, võ công cái thế, môn đồ đông đúc.
Hắn có tất cả:
danh vọng, quyền lực, kính trọng.
Hắn xây dựng Hoa Sơn từ một môn phái nhỏ thành bá chủ võ lâm.
Hắn được thiên hạ tôn sùng, được đệ tử ngưỡng mộ.
Rồi hắn ngã xuống trong một trận chiến.
Linh hồn phiêu bạt, chứng kiến tất cả sụp đổ.
Hoa Sơn suy tàn, đệ tử bỏ đi, kẻ thù cười nhạo.
Ba trăm năm trôi qua, mọi thứ hắn gây dựng chỉ còn là đống đổ nát.
Và hắn được sống lại.
Trong thân xác một đứa trẻ mười hai tuổi, với ký ức của ba trăm năm.
—
"Ta sống để làm gì?"
* – Câu hỏi ấy cứ quanh quẩn trong đầu hắn từ khi tỉnh dậy trong thân xác mới.
Lúc đầu, câu trả lời thật đơn giản:
sống để xây dựng lại Hoa Sơn.
Đó là mục tiêu, là lẽ sống, là lý do hắn chấp nhận kiếp này.
Nhưng rồi, qua những ngày tháng cùng ba sư huynh, qua những lần đối mặt sinh tử, qua những tiếng cười và cả những giọt nước mắt, hắn bắt đầu tự hỏi:
Xây dựng lại Hoa Sơn để làm gì?
Để có lại danh vọng?
Để được người đời kính trọng?
Để trả thù những kẻ đã hãm hại?
Hay để có một nơi để trở về?
Một mái nhà cho những kẻ lang thang?
Một chốn dung thân cho những người cùng khổ?
Hắn nhìn Thạch Đại Tráng đang ngủ say, khuôn mặt chất phác, hiền lành.
Một con người đơn giản, không thông minh, không tài giỏi, nhưng có một trái tim vàng.
Hắn sẵn sàng chết vì sư đệ, vì sư phụ, vì Hoa Sơn.
Và Lý Tiểu Ngưu, nhanh nhẹn, lanh lợi, nhưng cũng đầy tình cảm.
Hắn có thể khóc khi nhớ về Trưởng Lão, có thể cười khi thấy sư đệ ăn vạ sơn tặc.
Và Triệu Tam Cẩu, trầm tĩnh, sâu sắc, luôn lo lắng cho mọi người.
Hắn là chỗ dựa vững chắc cho cả nhóm.
Và Trưởng Lão Vô Căn, người thầy già lẩm cẩm nhưng chất chứa bao bí mật, bao tình thương.
Một người đã dành cả cuộc đời để giữ lửa cho Hoa Sơn.
Những con người ấy, họ có gì?
Không võ công cái thế, không danh vọng lẫy lừng, không tiền bạc rủng rỉnh.
Nhưng họ có tình người.
Có sự chân thành.
Có lòng trung thành tuyệt đối.
Và Thanh Hòa chợt nhận ra:
có lẽ, ý nghĩa của cuộc sống không nằm ở những thứ hắn từng có – danh vọng, quyền lực, địa vị.
Mà nằm ở những thứ giản dị hơn nhiều.
Ở tình huynh đệ.
Ở sự sẻ chia.
Ở những bữa cơm chung dù chỉ có củ rừng rau dại.
Ở những đêm thức trắng vì lo cho nhau.
Ở những tiếng cười dù đang đói.
Ở những giọt nước mắt khi gặp lại người thân.
Hắn nhìn lên bầu trời đầy sao.
Những vì sao lấp lánh, vẫn thế, không thay đổi.
Ba trăm năm trước, hắn cũng từng ngồi nhìn sao như thế này, trên đỉnh Hoa Sơn.
Lúc đó, hắn nghĩ mình là trung tâm của vũ trụ, nghĩ rằng Hoa Sơn sẽ trường tồn mãi mãi, nghĩ rằng danh vọng là bất tử.
Nhưng sao vẫn còn đó, Hoa Sơn thì đổ nát.
Danh vọng của hắn chỉ còn trong ký ức của riêng hắn.
"Vậy thì thứ gì mới thực sự trường tồn?"
Câu trả lời đến với hắn nhẹ nhàng như làn gió đêm.
Tình người.
Những gì xuất phát từ trái tim, sẽ sống mãi trong trái tim.
Tình thầy trò giữa hắn và Trưởng Lão, dù Trưởng Lão không biết thân phận thật của hắn.
Tình huynh đệ giữa hắn và ba sư huynh, dù họ chẳng có điểm chung nào ngoài Hoa Sơn.
Những điều đó, dù ba trăm năm nữa, vẫn sẽ được nhắc đến, vẫn sẽ được trân trọng.
Hắn nhìn Thạch Đại Tráng, mỉm cười.
Người sư huynh ngốc nghếch này, nếu ở kiếp trước, hắn sẽ chẳng bao giờ để mắt tới.
Một kẻ không có tư chất võ học, không có đầu óc nhanh nhạy, chỉ là hạng tầm thường.
Nhưng bây giờ, hắn thấy ở Thạch Đại Tráng những điều quý giá hơn nhiều:
lòng trung thành, sự hy sinh, tình thương vô điều kiện.
Có lẽ, kiếp này, cuộc đời đã cho hắn một bài học mà kiếp trước hắn không bao giờ học được.
Khi ánh sáng đầu tiên của bình minh ló dạng, Thanh Hòa vẫn còn thức.
Hắn nhìn mặt trời từ từ nhô lên khỏi đường chân trời, nhuộm đỏ cả một vùng trời.
Thạch Đại Tráng tỉnh dậy, thấy sư đệ ngồi đó, ngạc nhiên:
"Sư đệ, đệ thức suốt đêm à?"
Thanh Hòa quay lại, mỉm cười:
"Ừ, ta ngắm sao."
"Ngắm sao có gì vui?
Mau ngủ đi, lát nữa còn đi đường.
"Thanh Hòa lắc đầu:
"Không sao, ta không mệt.
Đại Tráng sư huynh, huynh có bao giờ tự hỏi, mình sống để làm gì không?"
Thạch Đại Tráng ngớ người, gãi đầu:
"Sống để làm gì ư?
Ta sống để bảo vệ sư đệ, bảo vệ Trưởng Lão, bảo vệ Hoa Sơn.
Thế thôi.
"Thanh Hòa nhìn hắn, lòng tràn đầy cảm động.
Một câu trả lời đơn giản, nhưng chứa đựng tất cả.
"Đại Tráng sư huynh, huynh là người thông minh nhất đấy, "
hắn nói.
Thạch Đại Tráng ngớ người:
"Hả?
Ta thông minh?
Sư đệ đừng đùa, ai cũng bảo ta ngốc mà.
"Thanh Hòa cười:
"Có những thứ, người thông minh quá lại không hiểu.
Chỉ có người đơn giản mới thấy được.
"Thạch Đại Tráng chẳng hiểu gì, nhưng thấy sư đệ cười thì cũng cười theo.
Hai người dập lửa, lên ngựa, tiếp tục hành trình.
Phía trước, Lạc Dương đang chờ.
Phía sau, Ma giáo vẫn đuổi.
Nhưng trong lòng Thanh Hòa, ngọn lửa đã cháy sáng hơn bao giờ hết.
Không phải ngọn lửa danh vọng, mà là ngọn lửa của tình người.
Và hắn biết, với ngọn lửa ấy, hắn có thể vượt qua tất cả.
Đến trưa, họ gặp lại ba người kia tại một ngôi làng nhỏ ven đường, đúng như kế hoạch.
Trưởng Lão ôm chầm lấy Thanh Hòa, mừng rơi nước mắt:
"Lão phu tưởng không gặp lại các con nữa!
"Thanh Hòa ôm lại Trưởng Lão, lòng ấm áp:
"Trưởng Lão yên tâm, con hứa rồi mà.
Con sẽ sống, sẽ đến Lạc Dương, sẽ xây dựng lại Hoa Sơn.
"Năm người lại quây quần bên nhau, kể cho nhau nghe những chuyện đã qua.
Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu trầm trồ khi nghe chuyện Thanh Hòa ăn vạ sơn tặc, mượn được ngựa.
"Sư đệ, đệ đúng là.
không biết nói sao nữa!"
Lý Tiểu Ngưu lắc đầu cười.
Triệu Tam Cẩu gật gù:
"Có sư đệ, không sợ gì hết.
"Trưởng Lão nhìn Thanh Hòa, ánh mắt đầy ẩn ý.
Có lẽ lão hiểu, không chỉ là trò đùa, mà còn là sự trưởng thành, là bài học mà Thanh Hòa đã học được từ cuộc đời.
Năm người lên đường, tiếp tục hành trình đến Lạc Dương.
Phía trước còn nhiều gian nan, nhưng họ có nhau, và đó là tất cả.
***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:
***
*Thanh Hòa suy nghĩ về ý nghĩa sống – một chương ít hành động, nhiều nội tâm, nhưng theo tôi, lại là một trong những chương quan trọng nhất.
Bởi cuối cùng, sau bao sóng gió, con người ta mới nhận ra điều gì thực sự đáng quý.
*Ba trăm năm trước, Thanh Hòa có tất cả, nhưng không có tình người thực sự.
Ba trăm năm sau, hắn mất tất cả, nhưng lại tìm được thứ quý giá nhất:
những người bạn, những người thầy, những người huynh đệ sẵn sàng chết vì nhau.
*Có lẽ đó mới là ý nghĩa thực sự của cuộc sống.
*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau, khi đoàn người đến Lạc Dương và bắt đầu một hành trình mới!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập