Đêm đã khuya, Lạc Dương vẫn còn thức.
Từ cửa sổ lầu hai của tửu lầu
"Lạc Dương Khách"
, năm người Hoa Sơn nhìn ra phố xá vẫn lác đác bóng người qua lại.
Những chiếc đèn lồng đỏ treo dọc phố lung linh trong gió, tạo nên một bức tranh phồn hoa đô hội.
Thạch Đại Tráng, Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu đã đi ngủ từ lâu, tiếng ngáy vọng ra từ phòng bên cạnh.
Trưởng Lão Vô Căn cũng đã về phòng, nhưng trước khi đi, ông nhìn Thanh Hòa với ánh mắt đầy ẩn ý:
"Con không ngủ sao?"
"Con muốn ngồi thêm một lát.
"Trưởng Lão gật đầu, không nói thêm.
Ông hiểu, có những điều chỉ có thể một mình đối diện.
Thanh Hòa ngồi đó, một mình bên khung cửa sổ, nhìn ra màn đêm dày đặc.
Trong tay hắn, chén trà đã nguội từ lâu.
—
Buổi chiều nay, khi đứng trước cánh cổng nhà họ Vương, hắn đã nhìn thấy tất cả.
Không chỉ nhìn thấy sự phũ phàng của Vương Phú Quý, mà còn nhìn thấy trong đó cả một tấn bi kịch của lòng người mà hắn đã chứng kiến suốt ba trăm năm.
Hắn nhớ lại những ngày tháng huy hoàng của Hoa Sơn, khi các môn phái khác lũ lượt đến cầu thân, biếu quà, tâng bốc.
Họ quỳ lạy trước cửa, miệng không ngừng ca tụng, mắt đầy tham vọng.
Rồi khi Hoa Sơn suy tàn, họ quay lưng, thậm chí còn hùa vào cướp bóc, đạp lên những gì họ từng tôn thờ.
Hắn nhớ lại những người bạn từng uống rượu cùng, từng kết nghĩa huynh đệ, từng thề non hẹn biển.
Khi hắn ngã xuống, họ ở đâu?
Khi Hoa Sơn cháy, họ ở đâu?
Có ai giơ tay ra cứu giúp?
Không một ai.
"Lòng người, "
hắn thì thầm,
"thứ dễ thay đổi nhất trên đời này.
"Hắn nhìn xuống chén trà nguội.
Nước trà khi nóng, người ta uống ngon lành.
Khi nguội, người ta đổ đi.
Cũng như tình người, khi có lợi, người ta nâng niu;
khi vô dụng, người ta vứt bỏ.
Nhưng hắn không trách.
Ba trăm năm đủ dài để hiểu rằng, đó là bản tính của con người.
Ai cũng muốn sống, ai cũng muốn tồn tại.
Trong cơn bão của cuộc đời, người ta níu vào bất cứ thứ gì có thể.
Và khi đã an toàn, người ta quên đi những gì đã níu.
Hắn nghĩ về ba sư huynh.
Thạch Đại Tráng nóng tính, muốn đập cửa xông vào.
Lý Tiểu Ngưu tức giận, nhưng biết kìm nén.
Triệu Tam Cẩu im lặng, nhưng ánh mắt chất chứa nhiều suy tư.
Họ còn trẻ, còn ngây thơ, còn tin vào chữ
"nghĩa"
mà Trưởng Lão dạy.
Họ nghĩ rằng, cho đi thì sẽ nhận lại.
Họ chưa hiểu rằng, có những thứ cho đi là mất hẳn.
"Nhưng đó cũng là điều tốt, "
hắn nghĩ.
"Sự ngây thơ ấy, dù có thể khiến họ đau khổ, nhưng cũng là thứ giữ cho họ không trở thành những kẻ như Vương Phú Quý.
"Hắn nhìn lên bầu trời đầy sao.
Hàng trăm, hàng ngàn vì sao lấp lánh, mỗi vì sao là một thế giới, một số phận.
Có ngôi sao sáng, có ngôi sao mờ, có ngôi sao vụt tắt.
Cũng như con người, có kẻ thành công, có kẻ thất bại, có kẻ sống lâu, có kẻ chết yểu.
Nhưng trên hết, tất cả đều tuân theo một quy luật:
sinh, lão, bệnh, tử.
Danh vọng, tiền tài, quyền lực, tất cả rồi cũng tan thành mây khói.
Vương Phú Quý giàu có, phủ đệ rộng lớn, gia đinh đông đúc.
Nhưng rồi một ngày, hắn cũng sẽ chết.
Và khi đó, những gì hắn tích góp, những gì hắn giữ chặt, sẽ thuộc về người khác.
Còn hắn, chỉ còn lại một nấm mồ hoang lạnh.
Có đáng không?
Hắn mỉm cười, một nụ cười không vui, không buồn, chỉ là sự thấu hiểu của một người đã sống quá lâu.
Trong bóng tối, Thanh Hòa ngồi đó, thân hình nhỏ bé nhưng toát ra một khí chất kỳ lạ.
Nếu có ai nhìn thấy hắn lúc này, họ sẽ ngạc nhiên vì đôi mắt của đứa trẻ mười hai tuổi ấy – sâu thẳm, già nua, như đã nhìn thấu mọi thứ trên đời.
Hắn không giận Vương Phú Quý.
Giận chỉ làm mình thêm mệt.
Hắn cũng không buồn cho Trưởng Lão.
Trưởng Lão tuy buồn, nhưng sẽ vượt qua.
Buồn cũng là một phần của cuộc sống.
Hắn chỉ nghĩ về những ngày tới.
Ma giáo đang đến gần.
Cuộc chiến sắp nổ ra.
Và hắn, với thân xác trẻ thơ này, phải bảo vệ những người hắn yêu thương.
Không phải vì nghĩa vụ.
Không phải vì trách nhiệm.
Mà đơn giản, vì họ xứng đáng.
Ba sư huynh, với tất cả sự ngốc nghếch, nóng nảy, nhưng họ có một trái tim vàng.
Trưởng Lão, với sự già nua, lẩm cẩm, nhưng ông có tấm lòng bao dung vô bờ bến.
Họ là những người hắn gặp ở kiếp này.
Và hắn sẽ không để họ phải chết như những người ở kiếp trước.
Một tiếng động nhẹ từ phía sau.
Trưởng Lão Vô Căn bước ra, trên tay cầm một tấm chăn mỏng.
Ông phủ lên người Thanh Hòa, ngồi xuống bên cạnh.
"Vẫn chưa ngủ sao, con?"
Thanh Hòa nhìn Trưởng Lão, thấy đôi mắt ông cũng đỏ hoe, nhưng ánh nhìn vẫn hiền từ.
Hắn hiểu, Trưởng Lão cũng đang suy nghĩ về buổi chiều nay.
"Trưởng Lão cũng thế mà, "
hắn đáp.
Trưởng Lão cười nhẹ:
"Lão phu già rồi, ngủ ít cũng không sao.
Con còn nhỏ, phải ngủ đủ giấc mới mau lớn.
"Thanh Hòa nhìn ông, bỗng thấy lòng ấm áp lạ thường.
Trong cái lạnh của màn đêm, trong sự phũ phàng của lòng người, vẫn còn những tia ấm áp như thế này.
"Trưởng Lão, "
hắn nói,
"con không sao đâu.
Con chỉ đang nghĩ về.
nhiều thứ.
"Trưởng Lão gật đầu, không hỏi thêm.
Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn lồng đang tắt dần khi màn đêm càng về khuya.
"Lão phu cũng đang nghĩ, "
ông nói.
"Nghĩ về những ngày xưa, về những người bạn cũ, về những điều đã qua.
Có nhiều điều lão phu ước mình đã làm khác đi."
"Nhưng rồi thì sao?"
Thanh Hòa hỏi.
Trưởng Lão nhìn hắn, mỉm cười:
"Rồi lão phu nhận ra, quá khứ là quá khứ.
Điều quan trọng là hiện tại và tương lai.
Lão phu có các con.
Đó là điều quý giá nhất.
"Thanh Hòa im lặng.
Trong lòng hắn, một cảm xúc dâng lên khó tả.
Ba trăm năm, hắn đã có biết bao đệ tử, bao người thân, nhưng chưa ai nói với hắn những lời như thế này.
"con hứa, con sẽ bảo vệ Trưởng Lão và các sư huynh.
Con sẽ xây dựng lại Hoa Sơn.
Con sẽ không để ai làm hại những người con yêu thương.
"Trưởng Lão nhìn hắn, ánh mắt đầy xúc động.
Ông đưa tay xoa đầu Thanh Hòa:
"Lão phu tin con.
Từ ngày đầu gặp con, lão phu đã biết con không phải người thường.
Nhưng dù con là ai, lão phu vẫn yêu thương con như con cháu của mình.
"Thanh Hòa nhìn Trưởng Lão, không nói nên lời.
Hắn chỉ gật đầu, rồi quay ra nhìn màn đêm.
Hai người ngồi đó, bên nhau, dưới ánh trăng mờ, giữa lòng Lạc Dương phồn hoa.
Một già một trẻ, nhưng tâm hồn họ đều đã trải qua bao thăng trầm của cuộc đời.
Và trong khoảnh khắc ấy, Thanh Hòa chợt hiểu:
có những thứ, dù ba trăm năm cũng không thể dạy hắn.
Chỉ có tình người mới có thể.
***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:
***
*Thanh Hòa – một đứa trẻ mười hai tuổi, nhưng tâm hồn đã ba trăm năm.
Trong chương này, tôi muốn khắc họa sự già dặn, thâm trầm của hắn trước những biến cố của lòng người.
Không giận, không buồn, chỉ nhìn nhận và thấu hiểu.
Đó là bản lĩnh của một người đã sống quá lâu, đã thấy quá nhiều.
*Nhưng trên hết, tình cảm giữa hắn và Trưởng Lão mới là điều đáng quý.
Trong cái lạnh của màn đêm, trong sự phũ phàng của nhân tình, họ tìm thấy hơi ấm nơi nhau.
*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập