Chương 3: Thần Thủy Hoa Sơn, Bệnh Tật Tiêu Tan

CỨU RỖI!

Thanh Hoà dứt lời, ánh mắt sắc như dao cau quét qua ba đồ đệ đang ngơ ngác.

Gió núi luồn qua vạt áo, phất phơ mái tóc đen nhánh, khiến dáng vẻ nhỏ bé của hắn bỗng chốc trở nên uy nghi lạ thường.

Hắn đưa tay chỉ xuống ngôi làng đang trải dài dưới chân đồi, nơi những mái nhà lợp ngói âm dương chen chúc, khói bếp lãng đãng vờn quanh như những sợi tơ vương vấn cuộc đời.

Cứu rỗi cái gì, sư phụ?"

Lý Tiểu Ngưu, đứa trẻ lanh lợi nhất trong ba người, ngây thơ hỏi, đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ hiếu kỳ.

Thanh Hoà cười nhạt, nụ cười ẩn chứa sự thâm sâu mà một đứa trẻ mười hai tuổi không nên có.

Hắn đặt tay lên vai Lý Tiểu Ngưu, nhẹ nhàng vỗ vỗ, như một vị đại sư đang khai sáng cho chúng sinh.

Cứu rỗi sự ngu muội, Tiểu Ngưu à.

Cứu rỗi những linh hồn đang lạc lối trong cơn đau bệnh, trong nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Chúng ta, những người mang trong mình huyết mạch Hoa Sơn, có trách nhiệm phải đưa họ về với ánh sáng chân lý, về với sự an lạc.

Thạch Đại Tráng, người cao lớn vạm vỡ nhưng đầu óc lại chậm chạp nhất, gãi đầu bối rối.

Sư phụ, con tưởng chúng ta xuống núi để.

à, để kiếm tiền nuôi môn phái?"

Hắn liếc nhìn cái chum nước trên tay, rồi lại nhìn bộ mặt nghiêm nghị của Thanh Hoà, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra.

Thanh Hoà không nén được tiếng thở dài.

Đúng là nói chuyện với mấy tên này còn khó hơn cả việc thuyết phục một con bò biết bay.

Hắn quay lưng lại, khoanh tay trước ngực, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sức nặng:

Tiểu Tráng à, ngươi có biết tiền bạc là gì không?

Tiền bạc chỉ là một phương tiện để đạt được mục đích cao cả hơn!

Chúng ta cứu rỗi họ, họ cảm kích, họ sẽ dâng hiến.

Đó là quy luật tự nhiên của trời đất!

Hắn dừng lại, quay phắt lại, ánh mắt rực sáng.

Và cái chum nước này, "

hắn chỉ vào chum nước mà Thạch Đại Tráng đang ôm như bảo bối, "

chính là chìa khóa để mở cánh cửa đến sự cứu rỗi đó!

Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu (người còn lại, với cái tên nghe có vẻ lươn lẹo nhưng bản thân lại vô cùng chất phác)

nhìn nhau.

Trong ánh mắt họ, sự hoài nghi ban đầu dần bị thay thế bằng một thứ cảm xúc hỗn độn giữa tin tưởng và sợ hãi.

Nếu thứ nước này thần kỳ đến thế, và sư phụ lại muốn dùng nó để"

cứu rỗi"

bá tánh, thì chẳng lẽ họ đang làm việc thiện?

Thanh Hoà không cho chúng có cơ hội suy nghĩ nhiều.

Hắn ra hiệu bằng mắt, rồi bước đi dứt khoát.

Đi thôi!

Chúng ta phải nhanh chóng đưa ánh sáng Hoa Sơn đến với những con người khốn khổ này!

Cả nhóm bắt đầu xuống dốc.

Thanh Hoà đi đầu, dáng vẻ nhỏ bé nhưng hiên ngang.

Ba đồ đệ theo sau, Thạch Đại Tráng ôm chặt chum nước, Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu thì vác theo mấy cái túi vải rỗng tuếch mà Thanh Hoà đã chuẩn bị sẵn, không quên dặn dò là"

để đựng những tấm lòng thành kính của bá tánh

".

Khi họ bước vào làng, những ánh mắt tò mò bắt đầu đổ dồn về phía họ.

Dáng vẻ của Thanh Hoà với bộ quần áo vải thô sạch sẽ, mái tóc đen mượt, cùng ba đồ đệ lấm lem bụi đường nhưng lại mang vẻ lạ lẫm, đặc biệt là cái chum nước to đùng và những ánh mắt đầy vẻ nghiêm trọng của chúng, khiến dân làng không khỏi chú ý.

Mùi hương của những món ăn đơn giản, mùi bùn đất và mùi khói bếp hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống thôn dã.

Thanh Hoà dừng lại ở một khoảng đất trống giữa làng, gần một cái giếng cổ nơi vài người phụ nữ đang ngồi giặt giũ, trò chuyện rôm rả.

Hắn giơ tay, ra hiệu cho ba đồ đệ dừng lại.

Thạch Đại Tráng đặt cái chum nước xuống đất một cách cẩn trọng như thể nó chứa vàng lỏng.

Các ngươi, nghe đây!

Thanh Hoà cất giọng, không quá lớn nhưng đủ để thu hút sự chú ý.

Chúng ta không phải là những kẻ phàm phu tục tử đến đây để làm phiền các ngươi.

Chúng ta đến từ đỉnh Hoa Sơn thanh tịnh, nơi linh khí hội tụ, nơi trí tuệ vĩnh hằng ngự trị!

Mấy người phụ nữ giặt giũ ngẩng lên, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ.

Một ông lão râu bạc phơ đang ngồi hút thuốc lào dưới gốc cây đa cổ thụ gần đó cũng nheo mắt nhìn về phía họ.

Thanh Hoà không để tâm đến những ánh mắt đó.

Hắn tiếp tục, giọng điệu chuyển sang một tông trang trọng hơn, pha chút bi ai.

Ta nhìn thấy các ngươi, những con người đang vật lộn với khổ đau, bệnh tật.

Ta cảm nhận được sự mệt mỏi trong tâm hồn các ngươi, sự bất an trong cuộc sống thường nhật.

Hắn đưa tay chỉ vào mấy đứa trẻ đang chạy chơi.

Ta nhìn thấy những mầm non tương lai đang héo úa vì thiếu đi dưỡng khí của chân lý, thiếu đi sự che chở của thánh thần.

Thạch Đại Tráng, Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu đứng đằng sau, nghiêm trang đến mức đáng sợ.

Thanh Hoà đã dặn dò chúng phải giữ vẻ mặt lạnh lùng, thần bí, như thể chúng vừa từ cõi tiên giáng trần.

Thạch Đại Tráng, với khuôn mặt ngây ngô, cố gắng hết sức để không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, khiến cơ mặt hắn căng cứng một cách hài hước.

Vậy các người đến đây làm gì?"

Một người phụ nữ trung niên, với vẻ mặt khắc khổ và đôi mắt trũng sâu, lên tiếng hỏi.

Nếu là kẻ lang thang ăn xin, thì đi đi.

Làng này cũng chẳng có gì dư dả.

Thanh Hoà mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự bao dung giả tạo.

Không, thưa cô nương.

Chúng ta không đến để xin xỏ.

Chúng ta đến để ban phước!

Hắn vẫy tay, Thạch Đại Tráng liền hiểu ý, cẩn thận mở nắp chum nước.

Một mùi hương thoang thoảng, không rõ là mùi gì, nhưng có vẻ thanh khiết, bay ra.

Đây là.

Thanh Hoà đưa tay chỉ vào chum nước, giọng nói như tiếng chuông ngân.

Đây không phải là nước bình thường.

Đây là Linh Dịch Hoa Sơn!

Thứ nước được chắt lọc từ tinh hoa đất trời, hấp thụ linh khí ngàn năm của đỉnh Hoa Sơn, nơi tiên nhân đắc đạo!

Dân làng bắt đầu xôn xao.

Linh Dịch?

Tiên nhân?

Nghe có vẻ thần bí quá thể.

Linh Dịch này, "

Thanh Hoà nói tiếp, giọng đầy hùng hồn, "

có khả năng thanh lọc cơ thể, đẩy lùi bệnh tật, cường hóa gân cốt, và quan trọng hơn cả, là rửa sạch những phiền não trong tâm hồn, giúp con người đạt đến sự an yên tự tại!

Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào người phụ nữ vừa hỏi.

Cô nương, ta thấy trên mặt cô có vẻ u sầu, đôi mắt trũng sâu, chắc hẳn đã chịu nhiều khổ sở vì bệnh tật hoặc lo toan?"

Người phụ nữ giật mình.

Đúng là bà ta vừa trải qua một trận ốm dai dẳng, lại thêm chuyện con cái đau yếu khiến bà ta lo lắng không yên.

Ngươi.

ngươi làm sao mà biết?"

Bà ta hỏi, giọng nói run rẩy.

Thanh Hoà cười bí hiểm.

Phàm nhân làm sao hiểu được phép tắc của tiên gia?

Linh Dịch Hoa Sơn không chỉ chữa bệnh thể xác, mà còn soi rọi tâm can!

Ta nhìn thấy sự đau khổ của cô, và ta muốn giúp cô!

Hắn quay sang Thạch Đại Tráng.

Tiểu Tráng, lấy ra một chén nhỏ Linh Dịch, ban cho vị cô nương này.

Thạch Đại Tráng vâng lời răm rắp, cẩn thận dùng một chiếc muỗng gỗ múc một chút nước trong chum, đổ vào một cái chén sứ nhỏ đã được Thanh Hoà chuẩn bị sẵn.

Cái chén được bưng đến trước mặt người phụ nữ, mùi hương lạ lùng lại thoang thoảng.

Cô nương, hãy uống đi.

Nó sẽ giúp cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn, bệnh tật cũng sẽ dần tiêu tan.

Thanh Hoà nói, giọng điệu đầy tự tin.

Người phụ nữ do dự.

Uống thứ nước lạ này có an toàn không?

Nhưng nhìn ánh mắt kiên định của đứa trẻ tự xưng là người Hoa Sơn, cùng với ba tên đồ đệ mặt mày nghiêm nghị đứng phía sau, bà ta lại có chút tin tưởng.

Hơn nữa, bà ta cũng chẳng còn gì để mất.

Bà ta cầm chén nước lên, hít hà mùi hương.

Nó không có vẻ gì là độc hại.

Rồi bà ta nhấp một ngụm nhỏ.

Thanh Hoà không nói gì, chỉ đứng đó quan sát.

Hắn đã bí mật cho vào nước một loại thảo dược có tác dụng an thần, giúp người uống cảm thấy thư thái, nhẹ nhõm ngay lập tức.

Đây là bài học hắn đã học được từ kiếp trước, khi hắn còn là Thanh Hoà Đại Tiên, từng nghiên cứu rất nhiều về y thuật và dược liệu.

Người phụ nữ nhấp thêm một ngụm nữa, rồi uống cạn chén nước.

Một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong cổ họng, rồi một sự thư thái nhẹ nhàng dâng lên trong lòng.

Những cơn đau nhức mỏi dường như dịu đi, đầu óc bớt nặng nề hơn.

Bà ta nhắm mắt lại, thở ra một hơi thật dài.

Thế nào, cô nương?"

Thanh Hoà hỏi, giọng điệu vẫn trầm ổn.

Người phụ nữ mở mắt, nhìn Thanh Hoà với ánh mắt kinh ngạc.

Ta.

ta cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều!

Đau đầu cũng đỡ hẳn!

Bà ta sờ lên trán, khó tin.

Thật kỳ diệu!

Lời nói của bà ta như một gáo nước lạnh tạt vào sự hoài nghi của dân làng, nhưng lại là một liều thuốc kích thích mạnh mẽ.

Những người khác bắt đầu xúm lại gần hơn, ánh mắt từ hoài nghi chuyển sang tò mò, rồi đến khát khao.

Thật ư?

Thật sự có hiệu nghiệm sao?"

Ta cũng đang bị đau lưng mấy hôm nay, có uống được không?"

Con ta bị ho đã cả tuần rồi, có giúp được không?"

Thanh Hoà nhìn thấy phản ứng của đám đông, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười thỏa mãn.

Con cá đầu tiên đã cắn câu.

Tất nhiên là có hiệu nghiệm!

Hắn khẳng định chắc nịch.

Linh Dịch Hoa Sơn là tiên dược cứu khổ cứu nạn!

Tuy nhiên, "

hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt tham lam, "

tiên dược không thể ban phát vô tội vạ.

Mỗi giọt Linh Dịch đều chứa đựng tinh hoa của đất trời, là công sức tu luyện của các bậc tiền bối Hoa Sơn.

Nó quý giá vô cùng!

Hắn ra hiệu cho Triệu Tam Cẩu và Lý Tiểu Ngưu.

Tiểu Ngưu, Tiểu Cẩu, hãy lấy ra những tấm thẻ bài Hoa Sơn, khắc chữ 'Linh Dịch' cẩn thận, và chuẩn bị thu nhận 'tấm lòng thành' của bá tánh!

Hai tên đồ đệ nhanh chóng lôi ra những tấm thẻ gỗ nhỏ đã được khắc chữ 'Linh Dịch' một cách cẩu thả, cùng với một cái hòm gỗ rỗng.

Đây cũng là một phần trong kế hoạch của Thanh Hoà:

tạo ra sự khan hiếm và một chút"

nghi lễ

".

Một chén Linh Dịch, có thể đổi lấy một tấm thẻ bài Hoa Sơn.

Tấm thẻ bài này không chỉ là bằng chứng cho việc các ngươi đã được ban phước, mà còn là một vật phẩm mang theo linh khí, giúp xua đuổi tà khí và mang lại may mắn.

Và để có được tấm thẻ bài này, các ngươi chỉ cần dâng hiến một chút tấm lòng thành kính, tùy tâm.

Thanh Hoà nói, tay chỉ vào cái hòm gỗ.

Tất cả số tiền dâng hiến này sẽ được dùng để duy trì sự thanh tịnh của Hoa Sơn, để chúng ta có thể tiếp tục ban phát phúc lành cho thế gian!

Một ông lão râu bạc phơ khác, với vẻ mặt nhăn nhó vì bệnh thấp khớp, tiến lên.

Ta.

ta có thể thử một chén không?

Ta bị đau khớp đã mấy năm nay rồi, đi lại khó khăn vô cùng.

Ông ta run rẩy rút từ trong túi áo ra một vài đồng tiền đồng.

Tất nhiên rồi, lão trượng!

Thanh Hoà nói, giọng điệu đầy vẻ tôn kính.

Sự đau khổ của lão trượng chính là động lực để chúng ta hạ sơn!

Tiểu Tráng, một chén Linh Dịch cho lão trượng!

Thạch Đại Tráng lại cẩn thận múc một chén nước.

Lão trượng uống cạn.

Cũng như người phụ nữ kia, một cảm giác ấm nóng lan tỏa khắp cơ thể, các khớp xương dường như bớt đau nhức hơn.

Mặc dù chỉ là hiệu ứng an thần tạm thời, nhưng đối với những người đang tuyệt vọng vì bệnh tật, đó lại là một sự kỳ diệu không thể giải thích.

Ôi, ta.

ta thấy các khớp xương như được xoa dịu!

Thật thần kỳ!

Lão trượng thốt lên, ánh mắt rạng rỡ.

Ông ta run rẩy bỏ tiền vào hòm, rồi nhận lấy tấm thẻ gỗ từ Lý Tiểu Ngưu, nâng niu như báu vật.

Đám đông hoàn toàn bị thuyết phục.

Một người đã khỏe, hai người đã đỡ bệnh.

Chẳng lẽ thứ nước này thật sự là tiên dược?

Sự tò mò và niềm tin bắt đầu lấn át lý trí.

Hàng loạt người đổ xô đến, chen chúc nhau để được ban cho một chén"

Linh Dịch Hoa Sơn

".

Thanh Hoà đứng đó, ánh mắt nhìn những khuôn mặt hăm hở, những bàn tay run rẩy đưa tiền vào hòm, và những ánh mắt biết ơn khi nhận lấy chén nước.

Hắn biết, trong số đó có những người thật sự đang đau khổ, đang bám víu vào bất kỳ hy vọng nào.

Hắn cảm thấy một chút cắn rứt, nhưng lý trí nhanh chóng gạt bỏ.

Hoa Sơn cần tiền để tồn tại, để phát triển.

Đây là một sự"

hy sinh cần thiết

", như hắn đã tự nhủ.

Hắn đang"

cứu rỗi"

họ, theo một cách riêng của hắn.

Cứu rỗi họ khỏi sự tuyệt vọng, bằng một chút ảo tưởng và hy vọng.

Và Hoa Sơn cũng sẽ được cứu rỗi nhờ những đồng tiền dâng hiến này.

Tiếng xôn xao, tiếng hô hào, tiếng tiền đồng va vào nhau trong hòm gỗ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ã dưới ánh nắng chiều tà.

Hoa Sơn, sau bao năm chìm trong quên lãng, đang dần hồi sinh, không phải bằng gươm đao, mà bằng sự"

mặt dày"

và"

Linh Dịch"

của một đứa trẻ mười hai tuổi.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập