Nắng sớm len lỏi qua kẽ lá, chiếu xuống khoảng sân nhỏ nơi đêm qua bốn người đã miệt mài luyện kiếm.
Tiếng chim hót líu lo, tiếng người qua lại dưới phố, Lạc Dương lại bắt đầu một ngày mới tấp nập.
Nhưng trong căn phòng trọ nhỏ, bầu không khí lại nặng nề khác thường.
Năm người ngồi quây quần bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ.
Trên bàn là mấy tờ giấy với những dòng chữ nguệch ngoạc do Lý Tiểu Ngưu ghi lại từ những tin tức nghe ngóng được trong mấy ngày qua.
"Ma giáo đã đến gần Lạc Dương, "
Lý Tiểu Ngưu nói, giọng trầm trọng.
"Có người thấy chúng ở vùng ngoại ô phía tây, cách đây không xa.
"Thạch Đại Tráng nắm chặt tay:
"Vậy chúng ta ở lại đánh một trận đi!
"Thanh Hòa lắc đầu:
"Không được.
Ở lại Lạc Dương, chúng ta sẽ lôi kéo dân chúng vào vòng nguy hiểm.
Hơn nữa, đây là đất khách, không có chỗ dựa, đánh nhau với Ma giáo chỉ có thua.
"Trưởng Lão Vô Căn gật gù:
"Thanh Hòa nói đúng.
Lạc Dương tuy lớn, nhưng không phải nơi để chúng ta dừng chân.
Chúng ta cần tìm một nơi an toàn hơn, nơi có thể xây dựng lực lượng, chờ thời cơ.
"Triệu Tam Cẩu hỏi:
"Vậy chúng ta đi đâu bây giờ?"
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Thanh Hòa.
Hắn im lặng một lát, tay vẽ những đường nguệch ngoạc trên mặt bàn, rồi ngẩng lên, mắt sáng quắc:
"Hồ Nam.
"—
Cả bàn ngỡ ngàng.
Thạch Đại Tráng tròn mắt:
"Hồ Nam?
Xa lắm đấy!
Phải đi cả tháng đường!
"Lý Tiểu Ngưu cũng ngạc nhiên:
"Sao lại chọn Hồ Nam?
Ở đó có gì đặc biệt?"
Thanh Hòa nhìn Trưởng Lão, rồi nhìn ba sư huynh, chậm rãi giải thích:
"Hồ Nam là nơi tụ hội của nhiều môn phái võ lâm.
Nga Mi, Võ Đang, Côn Luân đều có chi nhánh ở đó.
Ma giáo dù mạnh, cũng không dám lộng hành trước mặt chính đạo.
Hơn nữa.
"Hắn dừng lại, nhìn Trưởng Lão với ánh mắt đầy ẩn ý:
".
con nghe nói, ở Hồ Nam có một người, có thể giúp chúng ta.
"Trưởng Lão nhíu mày:
"Người nào?"
"Một người từng là đệ tử Hoa Sơn, thoát nạn ba trăm năm trước, lập nghiệp ở Hồ Nam.
Con không chắc có thật không, nhưng đáng để thử.
"Ba sư huynh nhìn Thanh Hòa với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Sư đệ của họ quả là biết nhiều thứ.
Trưởng Lão nhìn Thanh Hòa thật lâu, như muốn hỏi điều gì, nhưng rồi chỉ gật đầu:
"Được, chúng ta đi Hồ Nam.
Cả năm người bắt tay vào chuẩn bị.
Họ dùng số tiền còn lại mua lương khô, nước uống, vài bộ quần áo mới, và hai con ngựa cho Trưởng Lão và Thanh Hòa (ba sư huynh thì đi bộ, vì tiền không đủ mua thêm)
Trước khi rời Lạc Dương, họ dừng lại ở một ngôi chùa nhỏ ven đường, thắp nén nhang cầu mong bình an.
Trưởng Lão quỳ trước tượng Phật, mắt nhắm nghiền, môi mấp máy khấn nguyện điều gì đó.
Thanh Hòa đứng bên cạnh, nhìn lên tượng Phật từ bi, lòng trầm tư.
Hắn không tin vào thần thánh, nhưng hắn tin vào nhân quả.
Ba trăm năm trước, hắn gây nghiệp, ba trăm năm sau, hắn trả nghiệp.
Và những người đồng hành với hắn, là những người cùng chia sẻ nghiệp chướng với hắn.
Khi ra khỏi chùa, trời đã xế chiều.
Năm người đứng trên con đường đất đỏ dẫn ra khỏi thành, nhìn lại Lạc Dương phồn hoa lần cuối.
"Lạc Dương đẹp thật, "
Lý Tiểu Ngưu nói, giọng tiếc nuối.
"Giá mà được ở lại lâu hơn."
"Sẽ có ngày trở lại, "
Thanh Hòa nói, mắt nhìn xa xăm.
"Khi đó, chúng ta sẽ không phải chạy trốn nữa.
"Năm người quay lưng, bước về phía con đường dài hun hút.
—
Hành trình về Hồ Nam gian nan hơn họ tưởng.
Những con đường đất đỏ nứt nẻ dưới cái nắng gay gắt, những cánh đồng khô cằn, những ngôi làng tiêu điều vì loạn lạc.
Thỉnh thoảng, họ lại gặp những đoàn người tị nạn, mặt mày xám xịt, bước đi liêu xiêu.
Ngày thứ ba, khi đang nghỉ trưa bên một gốc cây cổ thụ, bỗng có tiếng ngựa từ xa vọng lại.
Một toán kỵ binh khoảng chục người ào tới, áo giáp lấp lánh dưới nắng.
"Tránh đường!
Quân lệnh!"
Họ hét to, phóng như bay qua, để lại bụi mù mịt.
Thạch Đại Tráng nhìn theo, lẩm bẩm:
"Quan quân đi đâu mà gấp thế?"
Thanh Hòa nhíu mày:
"Có thể là đi truy bắt Ma giáo.
Hoặc cũng có thể.
đi đàn áp dân chúng.
"Trưởng Lão thở dài:
"Loạn lạc thế này, dân chúng khổ quá.
"Đến chiều, họ gặp một đoàn người tị nạn đông đúc, già trẻ lớn bé chen nhau trên đường, mặt mày hốc hác.
Một bà lão ôm đứa trẻ đói khát, ngồi thụp xuống ven đường, khóc lóc thảm thiết.
Lý Tiểu Ngưu nhìn không nổi, rút trong túi ra mấy cái bánh bao đưa cho bà lão.
Bà lão run run nhận lấy, lạy tạ liên hồi.
"Con người tốt quá, trời Phật sẽ phù hộ cho con!
"Lý Tiểu Ngưu quay đi, mắt đỏ hoe.
Đêm đó, khi dừng chân bên một khe suối, Lý Tiểu Ngưu vẫn còn áy náy:
"Chúng ta có tiền, sao không giúp thêm được nhiều người hơn?"
Thanh Hòa nhìn hắn, nhẹ nhàng nói:
"Tiểu Ngưu sư huynh, lòng tốt của huynh đáng quý.
Nhưng có giúp được bao nhiêu?
Cảnh khổ trên đời này nhiều vô kể.
Điều chúng ta cần làm là trở nên mạnh mẽ, để có thể thay đổi được gốc rễ của vấn đề.
"Triệu Tam Cẩu gật gù:
"Sư đệ nói đúng.
Giúp một người là tốt, nhưng nếu có thể tiêu diệt được Ma giáo, mang lại hòa bình cho thiên hạ, thì còn tốt hơn gấp vạn lần.
"Vậy chúng ta phải mạnh lên!
Phải đến Hồ Nam, tìm người, học võ, rồi đánh bại Ma giáo!
"Trưởng Lão nhìn bốn đệ tử, lòng tràn đầy tự hào.
Họ đã trưởng thành hơn nhiều.
Không chỉ về võ công, mà còn về tâm hồn.
Năm ngày sau, họ đến chân dãy núi Vân Mộng, ranh giới giữa Lạc Dương và Hồ Nam.
Con đường mòn hiểm trở, hai bên là vực sâu thăm thẳm, phải đi bộ từng bước một.
Trưởng Lão yếu dần.
Những ngày đường dài khiến ông mệt mỏi, thỉnh thoảng lại ho sù sụ.
Ba sư huynh thay nhau dìu ông, có khi phải cõng trên lưng qua những đoạn dốc cao.
"Sư đệ, Trưởng Lão yếu quá, "
Thạch Đại Tráng lo lắng.
"Hay là dừng lại nghỉ vài ngày?"
Thanh Hòa nhìn Trưởng Lão, thấy đôi mắt ông đã trũng sâu, hơi thở yếu ớt.
Hắn biết, Trưởng Lão không còn trẻ nữa.
Hành trình này, với ông, là quá sức.
Nhưng hắn cũng biết, nếu dừng lại, Ma giáo sẽ đuổi kịp.
"Chúng ta phải đi tiếp, "
hắn nói, giọng nghẹn ngào.
"Nhưng sẽ đi chậm hơn.
Và con sẽ tìm thuốc cho Trưởng Lão.
"Đêm đó, hắn lên rừng tìm lá thuốc, sắc cho Trưởng Lão uống.
Trong bóng tối, một mình giữa rừng già, hắn lại nhớ về những ngày xưa cũ.
Ba trăm năm trước, hắn cũng từng đi qua những cánh rừng như thế này, nhưng khi đó, hắn là Thanh Hòa Đại Tiên, tung hoành thiên hạ.
Giờ đây, hắn chỉ là một đứa trẻ mười hai tuổi, lo lắng cho người thầy già.
Nhưng hắn không hề oán trách số phận.
Trái lại, hắn biết ơn vì được sống lại, được gặp những con người này.
Khi trở về, Trưởng Lão đã ngủ.
Hắn ngồi bên cạnh, nhìn gương mặt già nua hốc hác, lòng dâng lên một tình cảm khó tả.
"Trưởng Lão, người hãy cố lên, "
hắn thì thầm.
"Hoa Sơn còn chờ chúng ta.
Con còn chờ người.
Mười ngày sau, họ đặt chân lên đất Hồ Nam.
Khung cảnh trước mắt khác hẳn Lạc Dương:
những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài, những dòng sông uốn lượn, những ngôi làng trù phú với những mái nhà tranh đơn sơ.
Trưởng Lão đã đỡ hơn nhiều nhờ những bài thuốc của Thanh Hòa.
Ông ngồi trên lưng ngựa, nhìn quanh, mắt sáng lên:
"Đất lành.
đất lành đây rồi.
Hồ Nam quả là phúc địa.
"Thạch Đại Tráng hít một hơi thật sâu:
"Không khí trong lành quá!
Dễ chịu hơn Lạc Dương nhiều!
"Lý Tiểu Ngưu nhìn những cánh đồng:
"Chắc ở đây nhiều thức ăn lắm.
Không sợ đói nữa rồi!
"Triệu Tam Cẩu vẫn thận trọng:
"Chưa biết chừng.
Ma giáo có thể đuổi theo bất cứ lúc nào.
"Thanh Hòa gật đầu:
"Tam Cẩu sư huynh nói đúng.
Nhưng ít nhất, chúng ta đã có chỗ đứng chân.
Bây giờ, phải tìm người.
"Hắn nhìn về phía xa, nơi có những dãy núi trùng điệp, và những con đường nhỏ uốn lượn giữa làng mạc.
"Hồ Nam rộng lớn, nhưng con tin, chúng ta sẽ tìm được.
"Năm người lại lên đường, hòa vào dòng người tấp nập trên con đường đất đỏ.
Phía trước, những điều mới mẻ đang chờ đón.
Và cuộc chiến với Ma giáo, vẫn chưa kết thúc.
***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:
***
*Rời Lạc Dương, hướng tới Hồ Nam – một chặng đường mới, những thử thách mới.
Nhưng trong gian khổ, tình thầy trò, tình huynh đệ của năm người Hoa Sơn càng thêm bền chặt.
*Hồ Nam – mảnh đất hứa hẹn nhiều điều bí ẩn.
Liệu họ có tìm được người mà Thanh Hòa nhắc đến?
Và Ma giáo có buông tha họ không?
*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập