Chương 32: Nhận Truy Nã Lệnh, Làm Tróc Đao Nhân, Đã Đói Thì Mọi Việc Đều Có Thể

Hồ Nam phồn hoa không kém Lạc Dương, nhưng cái phồn hoa ở đây mang màu sắc khác – màu xanh của lúa, màu bạc của sông, màu nâu của những mái nhà tranh.

Năm người Hoa Sơn đặt chân đến một thị trấn nhỏ tên Thanh Phong, nơi tụ hội của nhiều thương nhân và giang hồ khách.

Đã năm ngày kể từ khi họ vào đất Hồ Nam, tiền bạc cạn dần, bụng đói cồn cào.

Mấy nén bạc cuối cùng cũng chỉ đủ mua ít gạo và rau, không thể kéo dài thêm.

"Sư đệ, đói quá.

.."

Thạch Đại Tráng nằm vật ra ghế trong quán trà rẻ tiền, tay ôm bụng.

"Mấy hôm nay chỉ ăn cháo loãng, không đủ no.

"Lý Tiểu Ngưu cũng ủ rũ:

"Ta có thể nhịn đói, nhưng Trưởng Lão già rồi, không thể để người thiếu ăn.

"Triệu Tam Cẩu nhìn Thanh Hòa, không nói nhưng ánh mắt đầy lo lắng.

Thanh Hòa ngồi im, mắt nhìn ra ngoài phố, nơi dòng người tấp nập qua lại.

Hắn đã sống ba trăm năm, đã từng trải qua những thời khắc khó khăn nhất, nhưng chưa bao giờ hắn thấy mình lại rơi vào cảnh thiếu thốn đến thế này.

Nhưng đói không làm hắn sợ.

Hắn chỉ lo cho Trưởng Lão, cho ba sư huynh.

Bỗng mắt hắn dừng lại ở một góc phố.

Một tấm bảng lớn dán trên vách tường, xung quanh tụ tập đông người.

Trên bảng là những dòng chữ to, và một bức họa chân dung.

"Đợi ta một lát, "

hắn nói, rồi đứng dậy bước ra ngoài.

Thanh Hòa len lỏi qua đám đông, nhìn lên tấm bảng.

Đó là lệnh truy nã của quan phủ, kèm theo phần thưởng:

**

"Truy nã tên đao nhân Hắc Hổ, chuyên cướp bóc giết người ở vùng núi phía tây.

Ai bắt được, thưởng năm mươi lượng bạc.

Ai cung cấp tin tức, thưởng mười lượng."

**

Bức họa vẽ một người đàn ông mặt mày hung tợn, râu ria xồm xoàm, tay cầm đại đao.

Đám đông xì xào:

"Tên Hắc Hổ này nguy hiểm lắm, nghe nói đã giết hơn chục mạng người rồi."

"Quan phủ treo thưởng cao thế mà chưa ai dám nhận."

"Ai mà dám?

Hắn là cao thủ có hạng trong vùng.

"Thanh Hòa đứng đó, mắt nhìn tấm bảng, miệng lẩm bẩm:

"Năm mươi lượng.

đủ cho chúng ta sống cả năm trời.

"Một ý nghĩ táo bạo nảy ra trong đầu hắn.

Hắn quay lại quán trà, ngồi xuống trước ánh mắt chờ đợi của ba sư huynh.

"Các huynh, "

hắn nói,

"chúng ta có việc làm rồi.

"Ba người nhìn nhau ngơ ngác.

Khi nghe Thanh Hòa kể về tấm bảng truy nã và ý định bắt tên đao nhân Hắc Hổ, ba sư huynh há hốc mồm.

"Sư đệ, đệ điên rồi!"

Thạch Đại Tráng la lên.

"Tên đó giết hơn chục mạng người, là cao thủ có hạng!

Chúng ta chỉ là.

"Thanh Hòa ngắt lời:

"Chúng ta chỉ là gì?

Là những kẻ đã khổ luyện một năm rưỡi trong rừng già?

Là những người có võ công Nhị Lưu cảnh giới?

Là những đệ tử Hoa Sơn chân chính?"

Hắn nhìn thẳng vào mắt từng người:

"Các huynh sợ à?"

Thạch Đại Tráng ấp úng:

"Không.

không phải sợ, nhưng.

.."

"Nhưng chúng ta đói, "

Thanh Hòa nói, giọng đanh thép.

"Đói đến nỗi Trưởng Lão phải nhường cơm cho chúng ta.

Đói đến nỗi Tiểu Ngưu sư huynh phải nhịn ăn mấy ngày nay.

Nếu không làm gì đó, chúng ta sẽ chết đói.

"Lý Tiểu Ngưu cắn môi:

"Sư đệ nói đúng.

Đói quá rồi, còn sợ gì nữa?"

Triệu Tam Cẩu trầm ngâm:

"Nhưng phải có kế hoạch.

Không thể đánh bừa được.

"Thanh Hòa gật đầu:

"Đương nhiên.

Ta đã có kế hoạch.

"Hắn vẽ lên bàn những đường nguệch ngoạc:

"Tên Hắc Hổ này, theo tin tức, thường ẩn náu trong một hang động ở vùng núi phía tây.

Hắn chỉ ra ngoài khi đi cướp.

Chúng ta sẽ không đánh trực diện, mà sẽ.

"Hắn thì thầm kế hoạch, ba sư huynh ghé tai lắng nghe, mắt sáng dần lên.

Hai ngày sau, bốn người lên đường vào vùng núi phía tây.

Họ để Trưởng Lão ở lại thị trấn, nhờ một nhà dân tốt bụng chăm sóc tạm thời.

Khu rừng phía tây âm u, rậm rạp, cây cối che khuất ánh mặt trời.

Tiếng chim kêu vọng ra từ sâu trong núi, thỉnh thoảng lại có tiếng thú dữ gầm vang.

Đến trưa, họ phát hiện một hang động lớn, cửa hang được che bằng những tảng đá và cành cây.

Xung quanh có dấu vết người ở:

xương thú, tro bếp, vài mảnh vải rách.

"Chính nơi này rồi, "

Lý Tiểu Ngưu thì thầm, sau khi quan sát từ xa.

Theo kế hoạch, Thạch Đại Tráng và Lý Tiểu Ngưu sẽ đóng vai thương nhân đi lạc, đến xin nghỉ nhờ.

Triệu Tam Cẩu ẩn nấp gần đó, chờ tín hiệu.

Còn Thanh Hòa, hắn sẽ là người ra tay chính.

Thạch Đại Tráng hít một hơi thật sâu, bước tới trước cửa hang, cất giọng:

"Có ai ở trong đó không?

Chúng tôi là lữ khách đi lạc, xin cho nghỉ nhờ!

"Im lặng.

Rồi một giọng nói ồm ồm vọng ra từ trong hang:

"Vào đi!

"Hai người nhìn nhau, bước vào.

Bên trong hang tối mờ, chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét.

Một người đàn ông to lớn ngồi trên tảng đá, tay cầm đại đao sáng loáng.

Hắn nhìn hai người với ánh mắt dò xét.

"Các ngươi từ đâu đến?"

Thạch Đại Tráng run run:

"Dạ.

chúng tôi từ Lạc Dương xuống, đi buôn, lạc mất đường.

"Hắc Hổ cười khẩy:

"Buôn bán?

Trông các ngươi chẳng giống thương nhân tí nào.

"Lý Tiểu Ngưu nhanh trí:

"Dạ, chúng tôi mới vào nghề, chưa có kinh nghiệm.

"Hắc Hổ đứng dậy, bước lại gần.

Hắn nhìn hai người từ đầu đến chân, rồi bỗng nhiên cười lớn:

"Các ngươi là lính của quan phủ phái đến phải không?

Muốn bắt ta?"

Thạch Đại Tráng giật mình, nhưng cố trấn tĩnh:

"Không.

không phải.

.."

"Im!"

Hắc Hổ quát, vung đao lên.

"Tao biết ngay mà!

Đã lâu không có thịt người, hôm nay có món ngon rồi!

"Hắn vừa dứt lời, một bóng đen từ trên vách đá nhẹ nhàng đáp xuống sau lưng hắn.

Thanh Hòa!

Hắn đã lẻn vào hang từ lúc nào, ẩn nấp trên vách đá chờ thời cơ.

Kiếm gỗ trong tay hắn vung lên, chém thẳng vào cổ tay cầm đao của Hắc Hổ.

Hắc Hổ kêu lên đau đớn, đao rơi xuống đất.

Hắn quay lại, thấy một đứa trẻ đang đứng đó, kiếm chỉ vào mặt mình.

"Thằng nhỏ.

ngươi là ai?"

Thanh Hòa mỉm cười:

"Người đến bắt ngươi.

"Hắc Hổ gầm lên, lao tới.

Dù mất đao, hắn vẫn là cao thủ, quyền cước vô cùng lợi hại.

Nhưng Thanh Hòa không hề nao núng.

Hắn né tránh uyển chuyển, kiếm gỗ trong tay biến ảo khôn lường.

Mười chiêu, hai mươi chiêu, năm mươi chiêu.

Cuối cùng, Thanh Hòa tìm được sơ hở, một đường kiếm chém vào huyệt đạo sau gáy Hắc Hổ.

Tên đao nhân khổng lồ ngã vật xuống đất, bất tỉnh.

Thạch Đại Tráng và Lý Tiểu Ngưu chạy tới, trói chặt hắn bằng dây thừng.

"Làm được rồi!"

Thạch Đại Tráng mừng rỡ.

Lý Tiểu Ngưu vỗ vai Thanh Hòa:

"Sư đệ, đệ đúng là thần thánh!

"Thanh Hòa lau mồ hôi trên trán, mỉm cười:

"Đói quá, nên phải liều thôi.

Các huynh cũng đói, nên cũng liều.

Đã đói thì mọi việc đều có thể.

"—

Họ khiêng tên Hắc Hổ về thị trấn, giao cho quan phủ.

Viên quan nhìn bốn người với ánh mắt ngỡ ngàng, không tin nổi rằng mấy kẻ ăn mặc lam lũ này lại bắt được tên đao nhân khét tiếng.

"Các ngươi.

thật sự bắt được hắn?"

Thanh Hòa gật đầu:

"Thưa quan lớn, đúng vậy.

Chúng tôi xin nhận thưởng.

"Viên quan sai người kiểm tra, xác nhận đúng là Hắc Hổ, liền trao cho họ năm mươi lượng bạc, kèm theo lời cảm ơn.

Năm mươi lượng!

Cả bốn người ôm nhau mừng rỡ.

Lần đầu tiên sau bao ngày, họ có tiền để ăn no.

Khi trở về nhà trọ, Trưởng Lão đang ngồi chờ, mặt đầy lo lắng.

Thấy họ về an toàn, ông thở phào, rồi nhìn túi bạc, ngạc nhiên:

"Các con.

lấy đâu ra thế?"

Thạch Đại Tráng cười toe toét, kể lại câu chuyện.

Trưởng Lão nghe xong, lắc đầu cười:

"Các con liều thật!

Nhưng cũng giỏi thật!

Lão phu tự hào về các con quá!

"Tối hôm đó, họ ăn một bữa thịnh soạn nhất từ khi rời Hoa Sơn.

Thịt kho tàu, canh xương, cơm trắng no nê.

Ba sư huynh ăn như hổ đói, cười nói vui vẻ.

Thanh Hòa ngồi nhìn họ, lòng ấm áp.

Đói đã qua, nhưng bài học còn đó:

khi đói, con người ta có thể làm những điều tưởng chừng không thể.

Và họ đã làm được.

Ngoài kia, ánh trăng lại lên, soi sáng con đường phía trước.

Họ còn nhiều việc phải làm, nhiều thử thách phải vượt qua.

Nhưng tối nay, họ được nghỉ ngơi, được ăn no, được ở bên nhau.

Với những con người đã từng đói, đó là hạnh phúc lớn nhất.

***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:

***

"Đã đói thì mọi việc đều có thể"

– câu nói ấy vừa hài hước, vừa thấm thía.

Trong cái đói, con người ta tìm thấy sức mạnh tiềm ẩn, tìm thấy lòng dũng cảm, tìm thấy sự sáng tạo.

Bốn người Hoa Sơn, từ những kẻ đói meo, đã làm nên chuyện lớn.

*Nhưng trên hết, họ đã làm được nhờ có nhau.

Đó mới là điều quý giá nhất.

*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau!

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập