Mặt trời vừa ló dạng sau những rặng tre, nhuộm vàng những mái nhà tranh trong thị trấn Thanh Phong.
Bốn người Hoa Sơn sau một đêm ngủ ngon lành với bụng căng tròn, thức dậy với tinh thần phấn chấn lạ thường.
Năm mươi lượng bạc từ vụ bắt Hắc Hổ vẫn còn nguyên, chưa tiêu đến một đồng.
Họ quyết định dành dụm để phòng khi khó khăn.
Nhưng cuộc đời mà, có khi vận may đến liên tiếp không ngờ.
Lý Tiểu Ngưu là người ra ngoài sớm nhất, đi mua đồ ăn sáng.
Khi trở về, mặt hắn đầy vẻ bí ẩn.
"Các huynh biết gì chưa?
Lại có truy nã mới rồi!
"Cả bàn dừng đũa, nhìn hắn chăm chú.
—
Lý Tiểu Ngưu kể:
"Ở chợ có dán bảng truy nã mới.
Lần này là hai tên ác nhân, một tên gọi Xà Vương, một tên gọi Hổ Vương.
Chúng là hai anh em, chuyên cướp bóc, giết người, hiếp dâm, không có tội ác nào là không làm.
Quan phủ treo thưởng mỗi tên một trăm lượng!
"Cả bàn ồ lên.
Một trăm lượng mỗi tên?
Hai tên là hai trăm lượng!
Số tiền lớn gấp bốn lần vụ trước!
Thạch Đại Tráng mắt sáng rực:
"Hai trăm lượng!
Đủ cho chúng ta sống sung sướng cả năm!
"Triệu Tam Cẩu trầm ngâm:
"Nhưng chắc chắn chúng nguy hiểm hơn tên Hắc Hổ nhiều.
Nghe tên Xà Vương, Hổ Vương đã thấy ghê rồi.
"Thanh Hòa im lặng, tay gõ nhẹ lên bàn, mắt nhìn xa xăm.
Hắn đang tính toán.
"Tiểu Ngưu sư huynh, huynh có nghe thêm thông tin gì về chúng không?"
Lý Tiểu Ngưu gật đầu:
"Có.
Người ta nói chúng ẩn náu trong một ngôi chùa hoang ở vùng núi phía nam.
Xung quanh dân làng không dám lại gần.
Chúng có cả một băng đảng, khoảng chục tên."
"Chục tên.
.."
Thanh Hòa lẩm bẩm.
"Đông hơn vụ trước nhiều.
"Thạch Đại Tráng sốt ruột:
"Sư đệ, hay là thôi?
Nguy hiểm quá.
"Thanh Hòa nhìn hắn, mỉm cười:
"Đại Tráng sư huynh, huynh quên rồi sao?
Chúng ta đói, nên phải liều.
Bây giờ không đói, nhưng nếu có cơ hội kiếm tiền, sao lại bỏ?"
Hắn đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng đang nhảy múa trên những tán cây:
"Huống hồ, đây không chỉ là tiền.
Đây là cơ hội để chúng ta rèn luyện, để thử thách bản thân.
Một tên Hắc Hổ chưa đủ.
Hai tên Xà Hổ Vương sẽ là bài học tốt.
"Ba sư huynh nhìn nhau, rồi đồng loạt gật đầu.
Họ tin sư đệ.
Chiều hôm đó, bốn người lên đường, để lại Trưởng Lão ở nhà trọ với lời dặn:
"Trưởng Lão yên tâm, bọn con đi kiếm tiền, vài hôm sẽ về.
"Ngôi chùa hoang nằm sâu trong khu rừng phía nam, cách thị trấn khoảng hai mươi dặm.
Đó từng là một ngôi chùa lớn, nhưng đã bị bỏ hoang từ lâu, chỉ còn lại những bức tường đổ nát và những pho tượng Phật mốc meo.
Khi trời tối hẳn, bốn người tiếp cận ngôi chùa.
Lý Tiểu Ngưu, với thân pháp nhanh nhẹn, leo lên một cây cổ thụ gần đó, quan sát từ xa.
Hắn trèo xuống, báo cáo:
"Khoảng mười lăm tên.
Hai tên cầm đầu ngồi ở chính điện, ăn uống linh đình.
Còn lại nằm la liệt xung quanh.
Có vẻ chúng đang say sưa lắm.
"Thanh Hòa nheo mắt:
"Say?
Cơ hội tốt đấy.
"Triệu Tam Cẩu hỏi:
"Kế hoạch thế nào?"
Thanh Hòa suy nghĩ một lát, rồi nói:
"Chúng ta sẽ không đánh trực diện.
Đông quá, đánh không lại.
Phải dùng kế.
"Hắn vẽ lên mặt đất sơ đồ ngôi chùa:
"Tiểu Ngưu sư huynh, huynh sẽ đốt lửa ở phía đông, làm chúng tưởng có hỏa hoạn.
Khi chúng chạy ra, Đại Tráng sư huynh và ta sẽ mai phục, đánh úp từng tên một.
Tam Cẩu sư huynh sẽ ở lại đây, giữ đường lui, đề phòng chúng chạy thoát.
"Cả ba gật đầu, hiểu rõ nhiệm vụ.
Lửa bốc lên từ phía đông ngôi chùa, ngọn lửa cháy rừng rực, soi sáng cả một góc rừng.
Bọn ác nhân trong chùa hốt hoảng chạy ra, kẻ thì cầm đao, kẻ thì xách gậy, mặt mày ngơ ngác.
"Lửa!
Lửa lớn quá!"
"Cứu hỏa!
Cứu hỏa!
"Chúng chạy toán loạn, không còn đội hình.
Đúng lúc đó, hai bóng người từ trong bóng tối lao ra.
Thạch Đại Tráng vung cây gậy to như cột nhà, quét ngã ba tên chỉ trong nháy mắt.
Thanh Hòa lướt đi như làn khói, kiếm gỗ trong tay chém vào những huyệt đạo yếu hại, mỗi nhát là một tên ngã lăn.
Bọn ác nhân hoảng loạn, không kịp trở tay.
Kẻ thì bỏ chạy, kẻ thì cố thủ, nhưng tất cả đều bị hạ gục nhanh chóng.
Xà Vương và Hổ Vương từ trong chùa lao ra, mặt mày hầm hầm.
Chúng là cao thủ thực sự, võ công cao cường, khí thế hung tợn.
"Thằng nhỏ!
Ngươi là ai dám động vào bọn ta?"
Thanh Hòa đứng giữa sân chùa, kiếm chỉ về phía chúng, mỉm cười:
"Người đến lấy đầu các ngươi.
"Xà Vương gầm lên, lao tới.
Hắn dùng một cây thiết trượng dài, múa tít như rồng bay.
Hổ Vương cầm đại đao, đánh bọc hậu.
Hai anh em phối hợp vô cùng ăn ý, tạo thành thế trận khó lòng phá vỡ.
Thanh Hòa đỡ được mấy chiêu, biết không thể thắng nếu đánh lâu.
Hắn liền ra hiệu cho Thạch Đại Tráng.
Thạch Đại Tráng hiểu ý, lao vào chặn Hổ Vương, tạo khoảng trống cho Thanh Hòa đối đầu với Xà Vương.
Đây là lúc bản lĩnh ba trăm năm của Thanh Hòa được phát huy.
Hắn biết Xà Vương có sở trường là thiết trượng, nhưng điểm yếu là thiếu linh hoạt.
Hắn cứ lượn lờ quanh hắn, không đánh trực diện, chỉ thỉnh thoảng lại lao vào chớp nhoáng, rồi lại lùi ra.
Xà Vương tức điên lên, vung trượng tứ tung, nhưng không tài nào trúng được Thanh Hòa.
Đến lúc mệt lả, hắn sơ hở, Thanh Hòa lao vào, kiếm gỗ đâm thẳng vào yết hầu.
Máu bắn ra, Xà Vương ngã vật.
Bên kia, Thạch Đại Tráng đang chật vật với Hổ Vương.
Hổ Vương mạnh hơn hắn, đao pháp hung hãn, áp đảo hoàn toàn.
Thạch Đại Tráng chỉ còn biết cố thủ, mong chờ viện binh.
Thanh Hòa không chần chừ, lao tới.
Hổ Vương thấy em trai chết, gầm lên đau đớn, bỏ Thạch Đại Tráng, quay sang đánh Thanh Hòa.
Nhưng hắn đã mất bình tĩnh, đao pháp trở nên loạn xạ.
Chỉ mười chiêu, Thanh Hòa tìm được sơ hở, kết liễu hắn.
Khi mọi chuyện kết thúc, trời đã gần sáng.
Mười lăm tên ác nhân nằm la liệt trong sân chùa, hai tên thủ lĩnh chết dưới lưỡi kiếm của Thanh Hòa.
Bốn người Hoa Sơn đứng đó, thở hổn hển, nhưng trong lòng tràn đầy tự hào.
Họ đã làm được!
Sáng hôm sau, bốn người khiêng hai xác chết về thị trấn, mang theo cả chục tên bị thương để giao cho quan phủ.
Dân chúng hai bên đường nhìn thấy, vỗ tay reo hò.
Viên quan lần này không còn ngỡ ngàng, mà nhìn họ với ánh mắt kính phục:
"Các vị lại làm được nữa sao?
Xà Hổ nhị vương là nỗi khiếp sợ của cả vùng này!
Các vị đúng là anh hùng!
"Thanh Hòa khiêm tốn:
"Chúng tôi chỉ làm điều nên làm.
Xin quan lớn cho lĩnh thưởng.
"Hai trăm lượng bạc được trao tận tay.
Cả bốn ôm nhau mừng rỡ.
Khi trở về nhà trọ, Trưởng Lão đang ngồi chờ, mặt đầy lo âu.
Thấy họ về an toàn, ông thở phào, rồi lại ngạc nhiên khi thấy túi bạc to hơn lần trước.
"Các con.
lại đi bắt ác nhân nữa sao?"
Thạch Đại Tráng cười toe toét, kể lại câu chuyện.
Trưởng Lão nghe xong, vừa mừng vừa lo:
"Các con liều thật!
Nhưng cũng giỏi thật!
Lão phu tự hào về các con quá!
"Tối hôm đó, họ lại ăn một bữa thịnh soạn.
Nhưng lần này, họ không chỉ ăn vì đói, mà ăn để ăn mừng chiến thắng, ăn mừng tình huynh đệ, ăn mừng những ngày tháng tươi sáng phía trước.
Sau bữa ăn, bốn người ngồi bên cửa sổ, nhìn ra phố xá đã lên đèn.
Thạch Đại Tráng bỗng nói:
"Sư đệ, lúc đầu ta sợ lắm.
Nhưng giờ nghĩ lại, thấy mình ngốc quá.
Có gì mà sợ?
Mình có võ công, có kế hoạch, có nhau.
"Lý Tiểu Ngưu gật gù:
"Đúng đấy.
Càng đánh càng tự tin.
Lần sau gặp ác nhân, ta không sợ nữa.
"Nhưng cũng phải cẩn thận.
May mà lần này chúng say, chứ không thì khó.
"Thanh Hòa nhìn ba sư huynh, mỉm cười:
"Các huynh đã học được nhiều rồi.
Không chỉ võ công, mà còn cách phối hợp, cách dùng kế, cách đối phó với tình huống bất ngờ.
Đó mới là điều quý giá nhất.
"Hắn nhìn ra ngoài trời sao, nơi những vì sao lấp lánh như những đồng bạc vô tận:
"Và cũng học được rằng, trên đời này, có những món hời không chỉ là tiền.
Mà còn là kinh nghiệm, là sự tự tin, là tình huynh đệ.
"Trưởng Lão từ trong phòng bước ra, nghe được những lời đó, mỉm cười mãn nguyện.
Bốn đứa trẻ của ông đã trưởng thành thật rồi.
Đêm Thanh Phong yên ả, tiếng ếch nhái kêu ran ngoài đồng.
Năm người Hoa Sơn ngủ một giấc ngon lành, mơ về những ngày tháng tươi sáng phía trước.
Và những món hời, nếu còn, họ sẵn sàng đón nhận.
***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:
***
*Lại một món hời!
Bốn người Hoa Sơn đã biến việc bắt ác nhân thành nghề tay trái.
Nhưng đằng sau những món hời ấy, là sự trưởng thành vượt bậc về võ công, về kỹ năng, và quan trọng nhất, về tình huynh đệ.
*Họ không còn là những kẻ yếu đuối, ngốc nghếch ngày nào nữa.
Họ đã trở thành những người có thể đối mặt với bất kỳ thử thách nào, miễn là có nhau.
*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập