Chương 34: Ma Giáo Đuổi Tới, Khổ Chiến Trong Rừng Sâu, Thanh Hòa Máu Me Be Bét, Cuối Cùng Thành Công Diệt Sát Truy Kích Ma Đồ

Bốn ngày sau khi nhận tiền thưởng và đánh chén no nê, năm người Hoa Sơn rời thị trấn Thanh Phong, tiếp tục hành trình vào sâu trong đất Hồ Nam.

Họ đã có chút tiền, có chút sức lực, và quan trọng nhất, có niềm tin rằng cuối cùng rồi họ cũng sẽ tìm được người mà Thanh Hòa nhắc đến – vị đệ tử Hoa Sơn thoát nạn ba trăm năm trước.

Nhưng Ma Giáo không bao giờ buông tha con mồi dễ dàng.

Mặt trời lặn dần sau những dãy núi trùng điệp, nhuộm đỏ cả một góc trời.

Năm người đang men theo con đường mòn xuyên qua khu rừng già rậm rạp, thì Lý Tiểu Ngưu bỗng dừng lại, tai vểnh lên nghe ngóng.

"Có tiếng động, "

hắn thì thầm.

"Phía sau chúng ta, khoảng hai dặm.

Nhiều người, ít nhất hai mươi.

"Thạch Đại Tráng nắm chặt tay:

"Ma Giáo?"

Thanh Hòa nhíu mày, leo lên một cây cao, quan sát.

Qua kẽ lá, hắn thấy những bóng đen đang di chuyển nhanh trong rừng, cách nhau khoảng chục trượng, tạo thành một lưới vây chặt chẽ.

"Đúng là chúng, "

hắn nói khi tụt xuống.

"Khoảng hai lăm tên, dàn thành hình cánh cung.

Chúng đang bao vây chúng ta.

"Trưởng Lão Vô Căn mặt tái mét:

"Lão phu đã nghĩ chúng sẽ bỏ cuộc.

.."

"Ma Giáo không bao giờ bỏ cuộc, "

Thanh Hòa lắc đầu.

"Nhất là khi đã biết chúng ta là ai.

"Hắn nhìn quanh, tính toán nhanh.

Rừng già tối đen như mực, cây cối rậm rạp, chỉ có con đường mòn duy nhất.

Phía trước là vực sâu, phía sau là địch, hai bên là vách núi dựng đứng.

"Chúng ta không thể chạy thoát trong đêm tối, "

hắn nói.

"Phải đánh.

"Ba sư huynh nhìn nhau, rồi nhìn Thanh Hòa, mắt sáng lên quyết tâm.

Họ đã chờ ngày này từ lâu.

"Các sư huynh, hãy nhớ những gì ta đã dạy.

Đừng ham đánh, đừng liều mạng.

Đánh rồi rút, rút rồi đánh.

Kéo dài thời gian, chờ cơ hội.

"Hắn quay sang Trưởng Lão:

"Trưởng Lão, người ở lại đây, tìm chỗ ẩn nấp.

Bọn con sẽ dụ chúng đi xa.

"Trưởng Lão định phản đối, nhưng thấy ánh mắt kiên quyết của Thanh Hòa, đành gật đầu.

Ông biết, với võ công của mình bây giờ, đi theo chỉ thêm vướng víu.

Bốn người tỏa ra các hướng, mỗi người một vị trí chiến lược.

Thanh Hòa đứng giữa, thanh kiếm gỗ trong tay lạnh ngắt.

Hắn nhắm mắt, cảm nhận từng bước chân của địch, từng nhịp thở của chúng.

Khi tên Ma đồ đầu tiên ló ra khỏi lùm cây, hắn mở mắt.

Trận chiến bắt đầu.

Thạch Đại Tráng lao ra từ bụi rậm, cây gậy to như cột nhà vung lên, đập thẳng vào đầu tên Ma đồ.

"Rầm!"

Máu bắn ra, tên đó ngã vật không kịp kêu.

Lý Tiểu Ngưu nhanh như cắt, luồn lách giữa những thân cây, dao găm trong tay vung lên, cắt cổ tên này, đâm vào hông tên kia.

Hắn không đánh trực diện, chỉ đánh lén, đánh hiểm.

Triệu Tam Cẩm điềm tĩnh hơn, kiếm pháp bài bản, đỡ đòn cho hai người kia, đồng thời phản công khi có cơ hội.

Nhưng trung tâm của trận chiến là Thanh Hòa.

Hắn đứng đó, kiếm gỗ trong tay biến ảo khôn lường.

Mỗi đường kiếm là một mạng người, mỗi bước chân là một tên ngã xuống.

Kiếm pháp Hoa Sơn ba trăm năm trước, dưới bàn tay hắn, sống dậy trong đêm rừng tối.

Nhưng địch quá đông.

Cứ mỗi tên ngã xuống, hai tên khác lại xông lên.

Đao kiếm của chúng không phải thứ tầm thường, mỗi nhát chém đều chứa đầy sát khí và âm hàn.

Một nhát đao lướt qua vai Thanh Hòa, rách toạc áo, máu bắn ra.

Hắn hơi loạng choạng, nhưng vẫn đứng vững, kiếm vung lên chém vào cổ tên vừa đánh trúng mình.

"Sư đệ!"

Thạch Đại Tráng hét lên, lao tới che chắn, đỡ thêm mấy nhát đao vào cánh tay.

Thanh Hòa không kịp nói gì, lại phải đối phó với ba tên cùng lúc.

Máu từ vết thương chảy ra, ướt đẫm vai áo, nhưng hắn không dừng lại.

Không thể dừng.

Dừng là chết.

Lý Tiểu Ngưu cũng bị thương ở chân, nhưng vẫn cố gắng đánh.

Triệu Tam Cẩm cũng đầy vết đao, mặt mày tái mét.

Nhưng họ không lùi.

Sau gần một giờ chiến đấu, mười lăm tên Ma đồ đã nằm xuống.

Nhưng bốn người cũng kiệt sức.

Máu me be bét khắp người, hơi thở đứt quãng, tay chân run lẩy bẩy.

Tên cầm đầu Ma Giáo – một gã cao lớn mặt đầy sẹo, cười khẩy:

"Khá lắm, bọn chuột nhắt.

Đánh giỏi hơn ta tưởng.

Nhưng hết rồi!

Kết liễu chúng!

"Mười tên còn lại dồn tới, vây chặt bốn người.

Thanh Hòa đứng giữa ba sư huynh, mắt nhìn quanh, tính toán.

Hắn biết, nếu đánh tiếp, họ sẽ chết.

Nhưng nếu không đánh, họ cũng chết.

Hắn nhìn lên bầu trời, thấy một vầng trăng khuyết đang ló dạng sau những tán cây.

Ánh trăng bạc soi sáng khuôn mặt đẫm máu của hắn, soi sáng những kẻ thù đang tiến tới.

"Hoa Sơn kiếm pháp – thức cuối cùng, "

hắn thì thầm.

"Phá quân thức.

"Đây là chiêu thức mạnh nhất của Hoa Sơn, nhưng cũng nguy hiểm nhất.

Nó đòi hỏi toàn bộ sinh lực của người sử dụng.

Dùng xong, người đó sẽ kiệt sức, có thể chết.

Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác.

Hắn vung kiếm, một luồng sáng lạ lùng bắn ra từ thanh kiếm gỗ.

Luồng sáng ấy xoay tròn, biến thành một vòng tròn rộng lớn, cuốn phăng tất cả những tên Ma đồ đang đứng gần đó.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Mười tên ngã lăn ra đất, người đầy vết kiếm.

Thanh Hòa cũng ngã theo, thanh kiếm gỗ văng ra xa.

"Sư đệ!"

Ba sư huynh lao tới, đỡ lấy hắn.

Máu từ mũi, tai, miệng hắn chảy ra.

Mặt hắn trắng bệch như tờ giấy.

Hắn mở mắt, nhìn ba sư huynh với ánh mắt yếu ớt, thì thào:

"Các huynh.

ổn không?"

"Ổn!

Ổn hết!

Sư đệ đừng nói gì!"

Thạch Đại Tráng khóc, nước mắt hòa với máu.

Lý Tiểu Ngưu lau máu trên mặt Thanh Hòa, tay run run:

"Sư đệ, đệ cố lên!

Đệ không được chết!

"Triệu Tam Cẩm im lặng, nhưng nước mắt cũng lăn dài.

Tên cầm đầu Ma Giáo vẫn còn sống, nhờ đứng xa hơn.

Hắn nhìn cảnh tượng trước mắt, mặt đầy kinh hãi, rồi quay lưng bỏ chạy.

Lý Tiểu Ngưu định đuổi theo, nhưng Thanh Hòa giơ tay ngăn lại:

"Đừng.

để hắn đi.

báo tin cũng được.

chúng ta còn việc phải làm.

"Nói xong, hắn nhắm mắt, bất tỉnh.

Ba sư huynh khiêng Thanh Hòa tìm được một hang động nhỏ gần đó, đặt hắn lên tấm vải.

Trưởng Lão, khi được gọi tới, nhìn thấy Thanh Hòa nằm đó, mặt trắng bệch, máu me đầy mình, ông òa khóc.

"Thanh Hòa!

Con ơi!

"Ông lục trong túi áo, lấy ra một viên thuốc màu nâu, nhét vào miệng Thanh Hòa:

"Nuốt đi con!

Đây là linh đan cửu chuyển, lão phu giữ bốn mươi năm nay, chỉ để dành cho lúc này!

"Ba sư huynh quỳ quanh Thanh Hòa, nước mắt lưng tròng.

Họ đã thấy sư đệ đánh, đã thấy sư đệ ngã, nhưng chưa bao giờ thấy sư đệ yếu ớt đến thế.

Trong cơn mê, Thanh Hòa mơ thấy những hình ảnh xa xưa.

Hắn thấy Hoa Sơn ngày cũ, thấy những đệ tử của mình, thấy trận chiến cuối cùng ba trăm năm trước.

Rồi hắn thấy ba sư huynh, thấy Trưởng Lão, thấy ánh mắt lo lắng của họ.

"Ta không thể chết, "

hắn nghĩ.

"Chưa thể chết.

Còn việc phải làm.

"Sáng hôm sau, hắn mở mắt.

Ba sư huynh đang ngồi quanh, mặt mày hốc hác, mắt thâm quầng.

Họ đã thức suốt đêm canh hắn.

"Tỉnh rồi!"

Thạch Đại Tráng mừng rỡ.

Thanh Hòa nhìn họ, mỉm cười yếu ớt:

"Các huynh.

lo quá rồi.

Ta chỉ mệt thôi.

"Trưởng Lão bước tới, nắm tay hắn:

"Con đã cứu tất cả chúng ta.

Con đã đánh bại hai lăm tên Ma đồ, một mình.

Con là anh hùng.

"Thanh Hòa lắc đầu:

"Không phải một mình.

Có các sư huynh.

Có Trưởng Lão.

Chúng ta cùng nhau.

"Trong hang đá, năm người nhìn nhau, mắt ai cũng đỏ hoe.

Họ đã cùng nhau vượt qua sinh tử, cùng nhau chiến đấu, cùng nhau sống sót.

Tình huynh đệ, tình thầy trò, trong khoảnh khắc ấy, càng thêm bền chặt.

Bên ngoài, ánh nắng ban mai bắt đầu len vào khe đá, sưởi ấm những con người vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần.

Một ngày mới bắt đầu.

Và cuộc chiến với Ma Giáo vẫn chưa kết thúc.

***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:

***

*Khổ chiến trong rừng sâu, Thanh Hòa máu me be bét, suýt chết.

Nhưng hắn đã làm được:

diệt sát toàn bộ truy kích Ma đồ, chỉ trừ một tên chạy thoát.

Chiến công ấy, với một đứa trẻ mười hai tuổi, là không tưởng.

Nhưng với Thanh Hòa – người mang trong mình ba trăm năm kinh nghiệm – đó là điều có thể.

*Nhưng trên hết, tình huynh đệ của bốn người mới là điều đáng quý.

Họ đã chiến đấu bên nhau, suýt chết bên nhau, và sẽ còn cùng nhau vượt qua mọi thử thách phía trước.

*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau!

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập