Chương 36: Mười Năm Khổ Luyện, Ba Gã Đồ Đệ Cuối Cùng Cũng Lên Được... Tam Lưu Cao Thủ

Sáng sớm trên thung lũng Vũ Lăng, sương mù còn chưa tan hết, mặt trời chỉ mới hé rạng sau những dãy núi xa.

Hôm nay là ngày đặc biệt.

Thanh Hoà ngồi trên tảng đá lớn cạnh suối, tay cầm một tách trà lá rừng, mắt nhìn về phía khoảng đất trống trước căn nhà gỗ.

Ở đó, ba người đàn ông đứng thẳng người, mặt đầy căng thẳng, như thể sắp bước vào một trận chiến sinh tử.

Thạch Đại Tráng bốn mươi tuổi, người vạm vỡ như một gốc cây cổ thụ, vai rộng gần bằng.

hai người thường.

Lý Tiểu Ngưu vẫn gầy nhom, nhưng bây giờ nhìn hắn như một con báo đói – nhỏ nhưng nhanh và nguy hiểm.

Triệu Tam Cẩu thì điềm đạm hơn, đứng giữa hai người kia, toát lên vẻ chững chạc của một kẻ từng trải.

Họ đang chờ kết quả.

Mười năm rồi.

Mười năm khổ luyện dưới sự chỉ dạy của Thanh Hoà.

Mười năm ăn ngủ cùng kiếm pháp Hoa Sơn.

Mười năm tập luyện không ngừng nghỉ, dù nắng dù mưa, dù đói dù no.

Hôm nay, Thanh Hoà tuyên bố sẽ kiểm tra để xem.

họ đã lên được cảnh giới gì.

A Đản ngồi trên bậc đá trước nhà, tay ôm cằm, mắt sáng rực nhìn ba vị sư huynh.

Cậu mới gia nhập được mấy tháng, nhưng đã nghe kể về hành trình mười năm này.

Trưởng Lão Vô Căn ngồi trên chiếc ghế mây, tay run run cầm tách trà, mắt đục ngầu nhưng vẫn cố nhìn về phía ba đồ đệ.

Lão già tám mươi mấy rồi, nhưng hôm nay cũng cố gắng ra ngồi, vì lão bảo:

"Đây là ngày trọng đại của Hoa Sơn!

"—"Đại Tráng sư huynh, lên trước đi."

Thanh Hoà nói, giọng bình thản như đang hỏi thăm thời tiết.

Thạch Đại Tráng bước ra, chân đặt xuống đất như muốn làm nứt cả mặt đất.

Hắn hít một hơi thật sâu, hai tay nắm chặt.

"Ta sẽ thử sư huynh bằng một chiêu."

Thanh Hoà đứng dậy, tay cầm thanh kiếm gỗ – vẫn là thanh kiếm ngày nào, đã cũ kỹ theo năm tháng.

"Đỡ được, sư huynh qua.

"Hắn vung kiếm.

Chỉ một đường kiếm đơn giản nhất của Hoa Sơn – thức thứ nhất, bài thứ nhất, chiêu thức dạy cho trẻ em mới nhập môn.

Nhưng dưới tay Thanh Hoà, đường kiếm ấy lại nhanh đến mức khó tin, mạnh đến mức khó tin, chính xác đến mức khó tin.

Thạch Đại Tráng không tránh.

Hắn giơ tay lên đỡ.

"Bốp!

"Tiếng động vang lên như tiếng vỗ tay của một người khổng lồ.

Thạch Đại Tráng lùi lại ba bước, tay đỏ ửng, nhưng hắn cười.

"Đỡ được!"

Lý Tiểu Ngưu reo lên.

Thanh Hoà gật đầu:

"Nội lực của sư huynh đã có căn cơ.

So với mười năm trước, tiến bộ rõ rệt."

"Vậy ta là cao thủ gì rồi?"

Thạch Đại Tráng hỏi, mắt sáng rực.

Thanh Hoà nhìn hắn một lát, rồi chậm rãi nói:

"Mười năm trước, sư huynh thuộc hàng Nhị Lưu hạ đẳng – nghĩa là trong giang hồ, có thể đánh với mấy tên lưu manh võ đường là cùng.

Bây giờ.

"Hắn dừng lại, cố tình tạo cao trào.

"Bây giờ?"

Thạch Đại Tráng sốt ruột.

"Bây giờ sư huynh đã lên được.

Tam Lưu trung đẳng.

"Im lặng.

Thạch Đại Tráng đứng hình mất ba giây.

Rồi hắn quay sang nhìn Lý Tiểu Ngưu, nhìn Triệu Tam Cẩu, nhìn A Đản, nhìn Trưởng Lão, rồi lại nhìn Thanh Hoà.

"Tam.

Tam Lưu?"

Hắn lắp bắp.

"Mười năm.

khổ luyện.

chỉ lên được từ Nhị Lưu lên Tam Lưu?"

"Trung đẳng còn gì."

Thanh Hoà nhún vai.

"Tiến bộ đấy."

"Tiến bộ đấy?

"—"Đến lượt ta!"

Lý Tiểu Ngưu xông ra, vẻ mặt đầy tự tin.

Hắn vốn nhanh nhẹn, mười năm qua lại càng nhanh hơn.

Giờ đây, hắn có thể bắt được ruồi đang bay bằng hai ngón tay, có thể luồn qua khe cửa hẹp mà không chạm vào cạnh.

"Tiểu Ngưu sư huynh, sư huynh nhanh nhất trong bốn người chúng ta."

Thanh Hoà nói.

"Ta sẽ thử tốc độ của sư huynh.

"Hắn cầm một nắm lá rụng dưới đất, tung lên cao.

"Trong khi những chiếc lá này rơi xuống đất, sư huynh phải chạm vào ta ba lần.

"Lý Tiểu Ngưu cười khẩy.

"Dễ ợt!

"Thanh Hoà tung lá.

Lá bắt đầu rơi.

Lý Tiểu Ngưu lao đi như tên bắn.

Hắn vòng ra sau Thanh Hoà, tay chộp tới.

Nhưng chộp vào khoảng không.

Hắn xoay người, lao tiếp.

Lại chộp.

Lại trượt.

Lần thứ ba, hắn cố gắng hết sức, lao nhanh nhất có thể, tay với tới vai Thanh Hoà.

Chạm được rồi!

Không, một chiếc lá vừa rơi xuống đất, chạm nhẹ vào vai Thanh Hoà, còn tay hắn thì vẫn ở cách một tấc.

"Lá rụng hết rồi."

Thanh Hoà nhìn xuống đất, nơi những chiếc lá nằm im.

Lý Tiểu Ngưu thở hổn hển, mồ hôi đầy mặt.

Hắn nhìn đống lá, nhìn Thanh Hoà, nhìn tay mình.

"Ta.

ta chỉ thiếu một chút?"

"Chỉ thiếu một chút."

Thanh Hoà gật đầu.

"Tiểu Ngưu sư huynh, tốc độ của sư huynh bây giờ có thể sánh với.

Tam Lưu thượng đẳng.

Nhưng nội lực còn yếu, cho nên tổng thể vẫn chỉ là Tam Lưu hạ đẳng."

"Tam Lưu hạ đẳng?"

Lý Tiểu Ngưu mặt tái mét.

"Ta nhanh thế này mà chỉ hạ đẳng?"

"Tam Lưu hạ đẳng cũng hơn Nhị Lưu trung đẳng mười năm trước đấy."

Thanh Hoà an ủi.

"An ủi hay mỉa mai vậy?"

Triệu Tam Cẩu bước ra, điềm tĩnh nhất trong ba người.

Hắn là người lanh lợi nhất, học nhanh nhất, và cũng là người duy nhất không tỏ ra thất vọng khi nghe kết quả của hai sư huynh.

"Tam Cẩu sư huynh, "

Thanh Hoà nói,

"sư huynh là người hiểu chuyện nhất.

Ta sẽ thử sư huynh bằng trí, chứ không phải bằng lực.

"Hắn vẽ một vòng tròn trên đất, đường kính chừng một trượng.

"Sư huynh đứng trong vòng này.

Ta sẽ tấn công từ bên ngoài.

Sư huynh chỉ được phép tránh, không được đỡ, không được phản công.

Nếu sư huynh vẫn ở trong vòng sau ba mươi chiêu, sư huynh qua.

"Triệu Tam Cẩu gật đầu, bước vào vòng tròn.

Thanh Hoà tấn công.

Kiếm của hắn vung lên, từ trên xuống, từ trái sang, từ phải qua, từ trước tới, biến ảo khôn lường.

Mỗi đường kiếm là một hướng, mỗi nhát chém là một góc độ, khiến người ta không thể đoán trước.

Triệu Tam Cẩu tránh.

Hắn không nhanh bằng Lý Tiểu Ngưu, không khỏe bằng Thạch Đại Tráng, nhưng hắn có một thứ mà hai người kia không có:

sự bình tĩnh đến lạnh lùng.

Hắn lùi một bước, nghiêng người, cúi thấp, xoay tròn.

Mỗi động tác đều vừa đủ, không thừa, không thiếu.

Được mười chiêu.

Hai mươi chiêu.

Hai lăm chiêu.

Đến chiêu thứ hai mươi tám, một đường kiếm của Thanh Hoà xé gió lao tới, nhanh đến mức không thể tin.

Triệu Tam Cẩu né, nhưng hơi chậm một chút, áo bị rách một đường nhỏ.

Hai mươi chín.

Ba mươi.

Triệu Tam Cẩu đứng đó, vẫn trong vòng tròn.

Thở hơi gấp, nhưng vẫn đứng.

"Qua."

Thanh Hoà thu kiếm.

Triệu Tam Cẩu cười nhẹ, lau mồ hôi trên trán.

"Tam Cẩu sư huynh, "

Thanh Hoà nói,

"sư huynh là người duy nhất trong ba người có thể được xếp vào.

Tam Lưu thượng đẳng.

"Mặt Triệu Tam Cẩu sáng lên, nhưng hắn vẫn giữ điềm tĩnh:

"Thật sao?"

"Thật.

Nhưng thượng đẳng của Tam Lưu, vẫn là Tam Lưu."

Thanh Hoà nhún vai.

".

"—

Sau khi kiểm tra xong, năm người ngồi quanh đống lửa trước nhà.

A Đản loay hoay nướng mấy con cá suối.

Trưởng Lão Vô Căn ngủ gà ngủ gật trên ghế.

"Thanh Hoà sư đệ, "

Thạch Đại Tráng vẫn chưa hết sốc,

"ta không hiểu.

Mười năm khổ luyện, ngày nào cũng tập, đêm nào cũng rèn, sao chỉ lên được từ Nhị Lưu lên Tam Lưu?

Làm sao mà.

lùi vậy?"

"Lùi?"

Thanh Hoà nhướng mày.

"Ừ thì.

Nhị Lưu xuống Tam Lưu, không phải lùi sao?"

Thanh Hoà thở dài.

Hắn nhặt một cành cây, vẽ lên đất.

"Đây là giang hồ."

Hắn vẽ một vòng tròn lớn.

"Trong giang hồ, người ta chia võ công làm các cấp:

Nhập Môn, Tam Lưu, Nhị Lưu, Nhất Lưu, Siêu Nhất Lưu, Tuyệt Đỉnh Cao Thủ, và cuối cùng là.

Đại Tông Sư.

"Hắn vẽ thêm bảy vòng tròn nhỏ lồng vào nhau.

"Mười năm trước, các sư huynh tự xếp mình vào Nhị Lưu.

Nhưng các sư huynh có biết Nhị Lưu thật sự là thế nào không?"

Ba người lắc đầu.

"Nhị Lưu, "

Thanh Hoà nói,

"là những người có thể đánh lại mười tên lâu la bình thường một lúc.

Có nội lực căn bản, có chiêu thức bài bản.

Nhưng các sư huynh mười năm trước, nội lực thì không có, chiêu thức thì sai bét, chỉ dựa vào sức khỏe và sự may mắn.

Đó không phải Nhị Lưu, đó là.

Nhập Môn, có khi còn chưa tới."

"Vậy là bọn ta tự nhận mình cao hơn thực tế?"

Lý Tiểu Ngưu hỏi.

"Đúng vậy.

Giờ đây, sau mười năm khổ luyện, các sư huynh mới thực sự đạt đến cảnh giới Tam Lưu.

Và đó là một bước tiến khổng lồ.

"Ba người nhìn nhau.

"Nói cách khác, "

Triệu Tam Cẩu chậm rãi nói,

"mười năm trước, chúng ta là.

đồ bỏ đi?

Và bây giờ mới bắt đầu có giá trị?"

Thanh Hoà gật đầu:

"Chính xác.

"—

A Đản, đang nướng cá, bỗng lên tiếng:

"Sư huynh ơi, thế còn sư huynh?

Sư huynh ở cảnh giới nào?"

Cả ba người kia đều im bặt, nhìn Thanh Hoà.

Họ cũng tò mò lắm.

Thanh Hoà chỉ dạy họ, nhưng chưa bao giờ nói về thực lực của mình.

Thanh Hoà im lặng một lát, rồi mỉm cười:

"Ta à?

Ta là.

đồ bỏ đi từ ba trăm năm trước."

".

"A Đản không hiểu, nhưng không dám hỏi thêm.

Ba sư huynh thì hiểu, nhưng cũng không dám hỏi thêm.

Trưởng Lão Vô Căn bỗng mở mắt, lẩm bẩm:

"Hoa Sơn.

ngày xưa.

có mấy Đại Tông Sư nhỉ?

Hình như.

một?

Hay hai?

Ta quên mất rồi.

"Nói xong, lão lại ngủ tiếp.

Bốn người nhìn nhau, không biết nên khóc hay nên cười.

Tối hôm đó, sau khi mọi người đã đi ngủ, Thanh Hoà ngồi một mình bên suối.

Hắn nhìn lên bầu trời đầy sao, nghĩ về những gì đã xảy ra hôm nay.

Tam Lưu.

Ba gã đồ đệ của hắn, sau mười năm, chỉ đạt đến Tam Lưu.

Với một cao thủ từng đứng trên đỉnh cao võ học như hắn, đó là một con số đáng thất vọng.

Thậm chí, với tiêu chuẩn của Hoa Sơn ngày xưa, Tam Lưu chỉ là.

tạp dịch, là những người làm công việc nặng, không được coi là đệ tử thực thụ.

Nhưng hắn không thất vọng.

Vì hắn hiểu một điều:

ba người này, mười năm trước, còn chẳng biết võ công là gì.

Họ chỉ là những đứa trẻ mồ côi được Trưởng Lão nhặt về, lớn lên trong cảnh đói khổ, thiếu thốn.

Không có thiên phú, không có căn cơ, không có tài nguyên.

Vậy mà họ vẫn kiên trì mười năm.

Vẫn tập luyện mỗi ngày.

Vẫn không bỏ cuộc.

Đó mới là điều quan trọng.

Tam Lưu có thể là thấp với giang hồ.

Nhưng với họ, đó là cả một hành trình.

Hơn nữa, trong mười năm này, họ không chỉ học võ.

Họ học làm người.

Học trung thành.

Học kiên nhẫn.

Học hy sinh.

Và trên hết, họ học cách trở thành.

gia đình.

Thanh Hoà nhìn về phía căn nhà gỗ nhỏ.

Trong đó, ba gã đồ đệ đang ngủ, có thể đang mơ về một ngày nào đó trở thành cao thủ thật sự.

A Đản thì cuộn tròn trong góc, miệng còn mỉm cười.

Trưởng Lão ngáy đều đều.

Đây là Hoa Sơn của hắn bây giờ.

Không huy hoàng.

Không lừng lẫy.

Không ai biết đến.

Nhưng là Hoa Sơn của hắn.

Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa lên, Thạch Đại Tráng đã dậy tập luyện.

Hắn vác một tảng đá lớn, chạy quanh thung lũng, mồ hôi đầm đìa.

Lý Tiểu Ngưu tập tốc độ, chạy qua chạy lại giữa những thân cây, nhanh như cắt.

Triệu Tam Cẩu ngồi thiền bên suối, mắt nhắm, hít thở đều đặn.

Thanh Hoà đứng trên tảng đá lớn, nhìn họ, mỉm cười.

A Đản chạy ra, mắt còn nhắm nhắm vì buồn ngủ:

"Sư huynh ơi, mọi người tập từ sớm vậy?"

"Ừ, "

Thanh Hoà nói,

"họ muốn lên Nhị Lưu.

Rồi Nhất Lưu.

Rồi Siêu Nhất Lưu.

Rồi Tuyệt Đỉnh Cao Thủ.

Và cuối cùng, có thể là Đại Tông Sư.

"A Đản ngước nhìn:

"Sư huynh nghĩ họ có làm được không?"

Thanh Hoà im lặng hồi lâu, rồi nói:

"Có thể không.

Nhưng điều quan trọng không phải là đích đến, mà là con đường họ đi.

"A Đản không hiểu lắm, nhưng cậu nhìn ba sư huynh đang tập luyện, rồi nhìn Thanh Hoà, rồi lại nhìn Trưởng Lão đang ngồi trên ghế mây, tay cầm quyển sách cũ, môi mấp máy đọc.

"Con hiểu rồi, "

cậu nói.

"Quan trọng là.

không bỏ cuộc.

"Thanh Hoà nhìn cậu, mỉm cười:

"Con hiểu nhanh đấy.

Đi tập đi.

"A Đản chạy đi, hòa vào cùng ba sư huynh.

Thanh Hoà đứng đó, nhìn bốn người đang tập luyện dưới ánh nắng ban mai.

Tam Lưu.

Nhị Lưu.

Nhất Lưu.

Tuyệt Đỉnh.

Đại Tông Sư.

Hắn đã từng là tất cả những thứ đó.

Và giờ đây, hắn đang dạy lại cho những người có thể chẳng bao giờ đạt được những cảnh giới ấy.

Nhưng có sao đâu?

Hoa Sơn không cần phải lừng lẫy như xưa.

Hoa Sơn chỉ cần còn đó.

Còn người.

Còn tinh thần.

Còn những con người không bỏ cuộc.

Đó mới là Hoa Sơn thật sự.

Mười năm.

Ba con người.

Từ Nhị Lưu ảo tưởng lên Tam Lưu thực tế.

Nghe thì có vẻ chậm, có vẻ ít, nhưng với những người bình thường, không thiên phú, không tài nguyên, không cơ duyên, đó là một kỳ tích.

Họ không phải nhân vật chính.

Không phải thiên tài.

Không phải những người được trời chọn.

Họ chỉ là những người bình thường, cố gắng mỗi ngày.

Và trong thế giới võ hiệp đầy rẫy những thiên tài, những kỳ ngộ, những đại nạn mà nhân vật chính vượt qua để lên mấy tầng cảnh giới, thì những con người bình thường ấy mới thực sự là.

chân thật.

Thanh Hoà hiểu điều đó.

Hắn đã từng là kẻ phi thường, nhưng giờ đây, hắn trân trọng những người bình thường bên cạnh mình.

Vì họ là những người sẽ ở lại, khi tất cả hào quang đã tan.

*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau, khi A Đản bắt đầu hành trình võ học của mình, và những bí mật về Hoa Sơn xưa dần được hé lộ.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập