*Rừng sâu phía tây, ngày thứ ba.
—
Lâm Triều đi trong rừng đã ba ngày.
Tuyết ngừng rơi từ hôm qua, nhưng mặt đất vẫn trắng xóa.
Bước chân hắn in trên nền tuyết, lạo xạo mỗi khi dẫm lên lớp băng mỏng.
Hắn đi theo bản đồ, men theo những con suối, vượt qua những dốc núi.
Càng đi sâu, rừng càng rậm, càng hoang vắng.
Ngày thứ ba, khi mặt trời xuống thấp, hắn nghe thấy tiếng động.
Không phải tiếng thú rừng.
Là tiếng người.
Năm tên từ trong bụi cây lao ra.
Chúng ăn mặc rách rưới, mặt mày hung tợn, tay cầm đao kiếm đủ loại.
Tên cầm đầu – một gã to cao, mặt đầy sẹo – cười khằng khặc:
– Ôi chà!
Có khách quý!
Đi một mình trong rừng sâu thế này, không sợ chết à?
Lâm Triều dừng lại, nhìn chúng.
– Ta chỉ đi qua.
– Hắn nói, giọng bình thản.
– Các ngươi tránh đường cho ta.
Bọn cướp nhìn nhau, rồi phá lên cười.
– Nghe chưa?
Nó bảo ta tránh đường!
– Tên mặt sẹo cười to.
– Mày có biết tao là ai không?
Tao là Hổ Đầu sơn đại vương đây!
Cả vùng này là của tao!
Hắn chỉ tay vào Lâm Triều:
– Còn mày, muốn sống thì để lại hết đồ.
Quần áo, tiền bạc, cái túi trên vai – tất cả.
Rồi cút!
Lâm Triều vẫn đứng im.
– Ta nói lại lần cuối.
– Giọng hắn lạnh hơn tuyết.
– Tránh đường.
Tên mặt sẹo nổi khùng:
– Bắt nó!
Bốn tên lao vào.
Lâm Triều không rút đao.
Hắn không mang đao.
Nhưng hắn có tay.
Tên đầu tiên vung đao chém ngang.
Lâm Triều cúi xuống, né sát lưỡi đao.
Tay phải hắn vung lên, chém thẳng vào cổ tên đó.
Bàn tay không đao, nhưng có nội lực.
Một tiếng
"rắc"
khô khốc.
Tên cướp ngã xuống, mắt mở trừng, cổ gãy.
Ba tên còn lại sững lại.
Chúng chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, Lâm Triều đã lao tới.
Tay trái hắn chộp lấy cổ tên thứ hai, bóp mạnh.
nữa.
Tên đó ngã xuống bên cạnh đồng bọn.
Hai tên cuối hoảng sợ, quay đầu bỏ chạy.
Nhưng Lâm Triều không cho chúng cơ hội.
Hắn lao theo, vượt lên trước, đứng chặn đường.
– Đã muốn giết ta, sao không ở lại?
– Hắn hỏi, giọng không cảm xúc.
Hai tên run lên, quỳ sụp xuống:
– Đại.
đại nhân tha mạng!
Chúng tôi có mắt không thấy Thái Sơn!
Lâm Triều nhìn chúng.
Một tên còn trẻ, chừng hai mươi.
Một tên già hơn, mặt đầy sợ hãi.
Hắn nhớ lại mình ngày xưa.
Cũng từng đói, từng khổ, từng suýt làm điều sai trái.
– Cút.
– Hắn nói.
Hai tên ngẩng lên, không tin vào tai mình.
– Cút đi.
– Lâm Triều lặp lại.
– Nhưng nhớ:
nếu còn làm chuyện này, lần sau ta không tha.
Chúng cúi đầu lạy liên tục, rồi chạy biến vào rừng.
Lâm Triều đứng đó một lúc, nhìn xác hai tên dưới tuyết.
Máu của chúng loang ra, đỏ thẫm trên nền trắng.
Hắn không cảm thấy gì.
Không ghê tởm.
Không hối hận.
Không vui sướng.
Chỉ lạnh lùng.
Hắn quay lại chỗ túi đồ, nhặt lên, tiếp tục đi.
Nhưng đi được vài bước, hắn dừng lại.
Hắn nhìn xuống tay mình.
Đôi tay vừa giết người.
Không run, không rung động.
Hắn nhớ lần đầu tiên giết người, trong trận đánh với thổ phỉ năm xưa.
Hắn đã run, đã sợ, đã ám ảnh suốt nhiều đêm.
Bây giờ, không còn nữa.
– Ta đã thay đổi.
– Hắn thì thầm.
Không biết đó là tốt hay xấu.
Chỉ biết, đó là sự thật.
Hắn tiếp tục bước đi, bỏ lại hai xác chết sau lưng.
Chiều tối, hắn dừng chân bên một con suối nhỏ.
Dựng lều, nhóm lửa, nấu nước.
Ngồi bên bếp lửa, hắn nhìn vào bóng tối.
Trong đầu hắn, những hình ảnh của buổi chiều vẫn hiện ra.
Những nhát chém, những tiếng
, những thân xác ngã xuống.
Hắn không sợ.
Cũng không ám ảnh.
Chỉ có một câu hỏi:
*Ta có đang trở thành kẻ tàn nhẫn?
Rồi hắn nhớ đến lão Khổng, lão Thất, những người đã chết vì bị tra tấn.
Nhớ đến hàng trăm người vô tội mang họ Lâm bị sát hại.
Nhớ đến La Vân Tranh, kẻ đã cướp kiếm, cướp công, và đang sống sung sướng trên đống xương người.
Hắn lắc đầu.
Không.
Ta không tàn nhẫn.
Ta chỉ không còn ngu ngốc.
Trên đời này, có những kẻ chỉ hiểu một thứ:
sức mạnh.
Với chúng, lời nói vô ích.
Lòng tốt vô ích.
Chỉ có đao kiếm mới khiến chúng hiểu.
Hai tên cướp kia, nếu hắn yếu, chúng đã giết hắn.
Vì hắn mạnh, chúng chết.
Đó là quy luật.
Lâm Triều nhặt một cành cây, bỏ vào lửa.
Lửa bùng lên, soi sáng gương mặt hắn – bình thản, lạnh lùng, nhưng không tàn bạo.
– Ta sẽ không giết người vô tội.
– Hắn tự nhủ.
– Nhưng với kẻ muốn giết ta, ta sẽ không tha.
Đó là ranh giới hắn tự đặt ra.
Và hắn sẽ giữ nó.
Đêm đó, hắn ngủ ngon lành.
Không mộng mị.
Không ác mộng.
Sáng hôm sau, hắn dậy sớm, dập lửa, thu dọn lều, tiếp tục lên đường.
Mặt trời lên sau những ngọn cây.
Tuyết tan dần.
Con đường phía trước vẫn dài.
Nhưng hắn không sợ.
Hắn đã sẵn sàng cho bất cứ điều gì.
*Bảy ngày sau, Lâm Triều đến chân dãy núi phía tây Hoa Sơn.
*Phía trước, thác nước đổ ầm ầm.
Bên cạnh, một cây cổ thụ sừng sững, ba người ôm không xuể.
*Hắn đứng đó, nhìn lên, lòng bình thản lạ thường.
*Đã đến lúc.
**Hết chương 39.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập